Bên lề chính sử


ElizabethIIoBerlin2015tuoi89anhPolizeiBerlin
CNM365. Bên lề chính sử đọc lại và suy ngẫm. Ngày  6 tháng 2 năm 1952,Elizabeth II trở thành Nữ hoàng Anh và các quốc gia Thịnh vượng chung khác. Bà là người trị vì lâu nhất Vương quốc Anh (63 năm, 217 ngày, theo thống kê tính đến ngày 11/09/2015).  “30 năm đổi mới – nhìn lại và đi tới”  là chủ đề cuộc trao đổi của một số nhà nghiên cứu Việt Nam, bài viết của nhà văn Vương Trí Nhàn “Nên nghiên cứu bốn mươi năm qua như một giai đoạn hậu chiến” toàn văn đăng trên Giai phẩm Người Đô Thị xuân 2016/.
Mười tin đọc nhiều nhất trên BBC Tiếng Việt và Myanma mở tiệc chia tay quốc hội cũ gợi lại câu hỏi Bà Suu Kyi sẽ đóng vai trò gì?  Việt Nam và Myanma ai chậm hơn ai?

Elizabeth II ở Berlin 2015 lúc 89 tuổi, ảnh PolizeiBerlin (hình). Bà sinh vào ngày 21 tháng 4 năm 1926 là đương kim Nữ hoàng của 16 quốc gia độc lập thuộc Khối Thịnh vượng chung Anh bao gồm: Vương quốc Liên hiệp Anh và Bắc Ireland, Canada, Úc, New Zealand, Jamaica, Barbados, Bahamas, Grenada, Papua New Guinea, Quần đảo Solomon, Tuvalu, Saint Lucia, Saint Vincent và Grenadies, Antigua và Barbuda, BelizeSaint Kitts và Nevis. Bà đứng đầu các triều đình riêng rẽ và ngang nhau, thực hiện các nhiệm vụ cho mỗi quốc gia mà bà là nữ quốc vương, cũng như đóng vai trò là Người đứng đầu Khối thịnh vượng chung, Lãnh đạo Tối cao Giáo hội Anh, Công tước xứ Normandy, Lãnh chúa xứ Mann, và Thủ lĩnh Tối cao xứ Fiji. Về lý thuyết quyền lực của bà là rất lớn, tuy nhiên, trên thực tế theo quy ước, bà hiếm khi can dự vào các vấn đề chính trị.

Elizabeth trở thành Nữ hoàng Vương quốc Anh, Canada, Úc, New Zealand, Nam Phi, Pakistan, và Ceylon sau khi cha của bà, vua George VI, qua đời vào ngày 6 tháng 2 năm 1952. Thời gian trị vì suốt 63 năm của bà chứng kiến nhiều sự thay đổi, trong đó có sự giải thể của Đế quốc Anh (một tiến trình bắt đầu từ trước khi bà lên ngôi) và sự phát triển tiếp đó của Khối thịnh vượng chung Anh. Sau khi các thuộc địa khác của Anh giành được độc lập khỏi Vương quốc Anh, bà trở thành nữ vương của một vài quốc gia mới độc lập. Bà cũng là người đã từng trị vì 32 quốc gia riêng biệt, nhưng nay một nửa trong số đó đã trở thành nước cộng hòa.

Elizabeth kết hôn với Hoàng tế Philip, Công tước xứ Edinburgh năm 1947. Hai người họ có 4 con, 8 cháu và 5 chắt. Bà hiện là người trị vì lâu nhất Vương quốc Anh (63 năm, 217 ngày – theo thống kê ngày 11/09/2015), theo sau là Nữ hoàng Victoria (63 năm, 216 ngày) và xếp trên vua George III (trong 59 năm, 96 ngày). xem tiếp…

Nghiên cứu chính thể và những bài học văn hóa, lịch sử của nước Anh, gợi những góc nhìn tham chiếu.

Vương Trí Nhàn trong bài viết “Nên nghiên cứu bốn mươi năm qua như một giai đoạn hậu chiến” đã trao đổi, bình luận về các nghiên cứu văn hóa, lịch sử Việt Nam trong thực tiễn giai đoạn 40 năm qua:

“Nỗi buồn chiến tranh là tựa cuốn tiểu thuyết của nhà văn Bảo Ninh được trao giải A năm 1991 sau khi Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh tuyên bố “cởi trói” cho giới văn nghệ. “Thế nhưng chính những người bỏ phiếu cho Bảo Ninh sau đó lại tự phê phán mình, tự cho rằng mình sai lầm” . Được tiếng là đi đầu “đổi mới” nhưng cũng chính giới văn nghệ sớm quay đầu. Đổi mới nhưng không được phủ định quá khứ cũng giống như vừa uống vừa để dành ly sữa, làm sao có nổi? Vừa rồi  một chuyên gia xã hội học đã nói tới hội chứng mất hứng của con người hiện nay. Tôi thừa nhận nhiều đồng nghiệp của mình sau khi trở về chiến trường đánh mất lý tưởng cũng như không còn khao khát sáng tác mà họ từng nung nấu. Nhiều người viết theo đơn đặt hàng của Nhà nước, vừa an toàn, vừa dễ có giải thưởng, mang lại danh tiếng và tiền bạc. Hoặc viết để chiều chuộng thị hiếu thấp của công chúng. Lớp trẻ bơ vơ không có thực lực cũng đành đi theo lối mòn của các bậc đàn anh. Khi  chỉ  lo kiếm sống, — khách quan mà nhìn –, hóa ra giới văn nghệ hiện nay quan liêu, xa lạ với hiện thực cuộc sống. Và trong khi vẫn tuyên bố rằng tích cực đổi mới, nhưng họ không đi vào tìm hiểu đổi mới ở tận bề sâu của nó, không dùng ngòi bút tham gia vào quá trình đổi mới đang vận động đầy khó khăn và bất trắc.

Từ góc độ lịch sử,  tôi muốn đặt quá trình đổi mới  như một giai đoạn hậu chiến, lặp lại tình trạng hậu chiến đã từng diễn ra trong lịch sử dân tộc sau khi chống quân Nguyên, quân Minh, quân Thanh. Và hãy xem giai đoạn lịch sử hiện nay như những bước đi bập bõm trên con đường hiện đại hóa. Có thể bảo đây chính là giai đoạn hiện đại hóa thứ hai, nó tiếp bước giai đoạn dân tộc hiện đại hóa lần thứ nhất vào đầu thế kỷ XX,  dưới sự hướng dẫn của người Pháp. Ý kiến chính của tôi là chúng ta không có sự tự nhận thức đầy đủ vấn đề này , nên đến giờ xã hội nhiều người không biết dân tộc ta đang ở trong giai đoạn nào trong lịch sử. Ghé thăm Bảo tàng Nam Định, tôi chỉ thấy tỉnh chỉ cho  trưng bày những hiện vật Nam Định thời kỳ phong kiến và giai đoạn sau 1945, trắng trơn giai đoạn người Pháp đô hộ, tức là quản lý đất nước này theo những  quy luật của thế giới hiện đại. Đây không phải là kiểu tư duy riêng của Nam Định, đây là kiểu tư duy của cả nước. Chủ quan và kiêu căng  như vậy thì làm sao hiểu được hướng đi cho xã hội hiện nay”.

Trải qua mấy thập niên chiến tranh , đến nay ta vẫn chưa làm được một cuộc tổng kết sòng phẳng. Không biết chiến tranh để lại cho chúng ta những gì. Sau chiến tranh, người ta không nghĩ rằng mình phải làm khác chiến tranh. Nhờ Đổi mới mà xã hội được cởi trói. Nhưng sau một thời gian dài bị giam hãm trong thể chế quân sự hóa, người ta không biết mình đang trong tình trạng như thế nào, không biết đi đâu, chỉ hành động theo thói quen và chỉ có những hình dung rất chung chung và rất cổ lỗ về tương lai.

Về chữ “đổi mới”, khi tra các từ điển tiếng Việt cũ, tôi không thấy có từ ghép này,  nó mới xuất hiện trong  tự điển gần đây (chẳng hạn từ điển do Hoàng Phê chủ biên). Nghĩa của nó quá rộng. Nó không phải là thuật ngữ xã hội chính trị. Nó chỉ diễn tả có cái ý mơ hồ là muốn thay đổi, nhưng thay đổi thế nào thì không biết. Tuổi trẻ cuối tuần số ra 27.12 dẫn lời một ông thứ trưởng đại ý nói rằng “nếu chúng ta đi mà không biết đi đâu, bằng cách nào, bao giờ đến …thì không bao giờ đi nhanh  và bền vững  được” là với ý đó. Chúng ta không chịu chấp nhận rằng mình khủng hoảng về quan niệm. 

Chiến tranh bào mòn sức lực, trí tuệ của con người ở cả hậu phương lẫn tiền tuyến. Trong một lần du lịch bên Nhật, tôi được giới thiệu cho biết dẹp xong Shogun, những người lính nhận một ít tiền rồi về “vui thú điền viên”, các viên tướng thì được thưởng công bằng những khoản lớn hơn rồi cho ra kinh doanh riêng.  Bộ máy quản lý xã hội hậu chiến của vua  Minh Trị là do các nhà trí thức, các quan lại có kinh nghiệm, những nhà kỹ trị… đảm nhiệm. Xứ mình không thế. Ở miền Bắc, khu vực nông thôn trong thời bình bị tàn phá nhiều hơn thời chiến và nay nếu không phải là tan nát thì cũng có nhiều nét phồn vinh giả tạo. Vì sao? Vì đặt vào tay của những người rất nhiệt tình nhưng lại thiếu hiểu biết cần thiết về quản lý kinh tế, nói cách khác là làm kinh tế theo kiểu chiến tranh. Làm thế không những không thể thực hiện được công cuộc phát triển  theo những chuẩn mực chung của thế giới, mà trên một số phương diện còn làm hỏng con người bao gồm cả quan chức lẫn dân chúng. Từ đó, một việc rất chính đáng là đền ơn đáp nghĩa cho những người có công lớn  trong quá khứ, cũng rất  khó có cơ sở để thực hiện.”

Ở Myanma, một trường hợp đáng nghiên cứu khác gần Việt Nam, Bà Suu Kyi sẽ đóng vai trò gì? tiến trình của Myanma sẽ tới đâu? BBC Tiếng Việt tóm tắt:

Bà Aung San Suu Kyi là lãnh tụ đối lập theo đường lối dân chủ ở Myanmar. Người được giải Nobel Hòa bình 1991 đã thắng cử trong cuộc bỏ phiếu hồi 1990, nhưng kết quả đã bị tuyên là vô hiệu. Bà Suu Kyi từng bị quản thúc tại gia trong 15 năm và bị loại khỏi kỳ tổng tuyển cử 2010. Trong kỳ bầu cử 2015, Đảng NLD của bà có thể thắng lớn, nhưng bà bị cấm không được đảm nhận chức vụ tổng thống”.

“Đảng Liên minh Quốc gia vì Dân chủ của bà Suu Kyi chiếm đa số ghế trong Quốc hội. … Hiện nay, Myanmar sẽ do quân đội nắm quyền điều hành cho tới khi chính phủ NLD chính thức bắt đầu nhiệm kỳ mới vào tháng Tư năm nay.”

Việt Nam và Myanma ai chậm hơn ai? … “Ai đi trước về sau hay đi sau về trước trong giai đoạn vài ba năm có thể không quá quan trọng. Điều quan trọng là hướng đi cho Việt Nam trong nhiều thập niên tới.” Lời bình luận nóng hổi tính thời sự.

Quyền lực thứ Tư đã lật đổ một tổng thống Mỹ bài viết của Thạch Đạt Lang ngày 6 tháng 2 năm 2016 căn cứ tài liệu tham khảo Watergate-Affäre nguồn wikipedia.org/wiki

Watergate và Quyền Lực Thứ Tư

Ảnh đăng trên báo The Sun, loan tin tổng thổng Nixon sẽ từ chức.

Ảnh đăng trên báo The Sun, loan tin tổng thổng Nixon sẽ từ chức.

Watergate là do viết tắt từ Watergate-Scandal, vụ nhơ nhớp lớn nhất về chính trị trong lịch sử Hoa Kỳ. Quyền Lực Thứ Tư (The Fourth Estate hay The Fourth Power) là quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, tự do bầy tỏ chính kiến.

Được gọi là Quyền Lực Thứ Tư vì trong một nước tự do, dân chủ với tam quyền phân lập là Hành Pháp (Executive) Lập Pháp (Legislative) và Tư Pháp (Judicial), quyền tự do báo chí, tự do ngôn luận, tự do phát biểu chính kiến được người dân sử dụng như một sức mạnh gián tiếp để quan sát, theo dõi, kiềm chế, ngăn chận sự lạm quyền của 3 ngành Hành Pháp, Lập Pháp, Tư Pháp.

Quyền lực Thứ Tư đã được Jean-Jacques Rousseau ( 1712-1778 ) – một trong những người tiên phong, mở đường cho cuộc cách mạng Pháp 1789 khai sinh ra nền cộng hòa – mô tả như là một cột chống thứ tư bên cạnh 3 cột Hành Pháp. Lập Pháp, Tư Pháp chống giữ cho nền cộng hòa.

Trong một thể chế dân chủ, tự do, Quyền Lực Thứ Tư được hiến pháp quy định, bảo vệ, là quyền bất khả xâm phạm. Quyền lực này dù không có sức mạnh trực tiếp nhưng có ưu thế tuyệt đối, có thể ảnh hưởng, tác động đến chính sách, đường lối của chính quyền hay địa vị, quyền lực cá nhân củabất cứ ai, giai cấp nào trong xã hội, bất kể người đó là ai, giữ nhiệm vụ hay đang đảm nhiệm chức vụ nào trong chính quyền kể cả tổng thống.

Sức mạnh tuyệt đối của Quyền Lực Thứ Tư ở Hoa kỳ đã được chứng tỏ trong Watergate-Skandal, vụ nhơ nhớp chính trị lớn nhất trong lịch sử nước Mỹ.

Câu chuyện bắt đầu vào đêm 16 rạng ngày 17 tháng 6 năm 1972, một vụ trộm bị tình cờ phát giác bởi một nhân viên an ninh trong tòa nhà Watergate (Watergate Complex), nơi đặt bộ tham mưu của đảng Dân Chủ Mỹ (Democratic National Committee´s) ở Washington D.C đã trở thành mộtnhơ nhớp chính trị lớn nhất trong lịch sử nước Mỹ. Hậu quả là một Tổng Thống, ông Richard Nixon (đảng Cộng Hòa) đã phải từ chức vào tháng 08.1974 sau đó.

Một nhân viên an ninh trong tòa nhà của đảng Dân Chủ tên Frank Wills đi tuần tiễu, trông thấy một miếng băng keo dán trên một cánh cửa, dường như để ngăn chận cửa không bị đóng sập lại. Ông ta gỡ miếng băng keo rồi đi tiếp.

Khoảng một tiếng sau khi quay trở lại, người này lại trông thấy một miếng băng keo khác được dán trên cánh cửa nơi mình đã gỡ đi. Nghi ngờ có ăn trộm, Frank Wills gọi cảnh sát.

Chỉ trong vòng vài phút cảnh sát tới, bắt được một nhóm gồm 5 người là

Virgilio R. González, Eugenio Martinez, James W. Mc Cord Jr., Frank Stugis, Bernard Barker.

Qua cuộc thẩm vấn, cảnh sát được biết đây là vụ đột nhập thứ hai của nhóm người này vào trong tòa nhà nhằm mục đích kiểm soát các dụng cụ nghe lén điện thoại, các dụng cụ liên lạc khác được cài đặt trước đó, đồng thời chụp một số hình ảnh các tài liệu về tranh cử của đảng Dân Chủ.

Sự có mặt của James W McCord Jr. trong những người bị bắt khiến sự việc nổ lớn bởi Mc Cord có liên hệ với ủy banvận động tái cử cho Nixon của đảng Cộng Hòa. Dư luận bắt đầu nghi ngờ, đồn đoán có sự nhúng tay của tòa Bạch Ốc vào trong vụ nghe lén này.

Trong vài tiếng đồng hồ sau khi bắt giữ nhóm 5 người nói trên, FBI tìm thấy tên Howard Hunt trong sổ ghi địa chỉ của Barker và Martinéz. Hunt cùng một người nữa là Liddy, thường được gọi là The White House Plumbers, những chuyên viên đặc trách nhiệm vụ bí mật nhằm ngăn chận các kẻ hở về an ninh cũng như chuyên đi điều tra các vấn đề về an ninh nhạy cảm.

Thư ký của Tổng Thống Nixon, Ron Ziegler phủ nhận mọi tin đồn, cho rằng đây chỉ là một vụ trộm nhỏ nhặt không đáng quan tâm. Tuy nhiên khi bản cáo trạng được đưa ra, Mc Cord nhận rằng mình là cựu nhân viên CIA. Chính điều này khiến Bob Woodward, một phóng viên của Washington Post hứng thú, nhẩy vào tìm hiểu nội vụ.

Cùng với một đồng nghiệp, Carl Bernstein và sự chấp thuậncũng như yểm trợ của chủ nhiệm Ben Bradlee, hai người lao vào phóng sự, tìm hiểu các dữ kiện dính dáng đến những kẻ bị bắt. Những dữ kiện tìm thấy được họ công bố trên Washington Post làm rung rinh tòa Bạch Ốc.

Một người bí mật thường được gọi là Deep Throat đã giúp đỡ Bob Woodward và Carl Bernstein trong việc xác nhận các kết quả điều tra, đồng thời chỉ cho họ những sai lầm khi họ đi trật hướng.

Tông tích cũng như lý lịch của Deep Throat được giữ bí mậthơn 32 năm, mãi đến 31.05.2005, người ta mới biết qua một đề mục trên tờ Vanity Fair, đó là Mark Felt, nhân vật số hai ( Deputy Director ) của cảnh sát liên bang FBI.

Bob Woodward và Mark Felt thường bí mật gặp gỡ nhau trong những garaga ngầm trong các tòa building để trao đổi tin tức, dữ kiện thu thập được.

Với lập luận vì quyền lợi đất nước và an ninh quốc gia, Tổng Thống Richard Nixon dùng quyền hạn của mình, tìm đủ mọi cách để đưa CIA nhập cuộc, hòng ngáng chân, ngăn chận cuộc điều tra của FBI nhưng không thành công.

Khi sự việc được phơi bày, dân chúng Mỹ mới biết bên cạnh việc nghe lén còn rất nhiều những mưu mô, thủ đoạn mờ ám khác của Tòa Bạch Ốc được Bộ trưởng tư pháp kiêm chủ tịch ủy ban tái tranh cử CRP ( Committee for the Re-election of the President ) John N Mitchell cùng với Tham mưu trưởng Tòa Bạch Ốc ( White House Chief of Staff ) Harry Robbins Haldeman và phụ tá các vấn đề nội vụ ( Assistant to the President for Domestic Affairs ) John Ehrlichman lên kế hoạch, thực hiện theo lệnh của Nixon.

Đội đặc nhiệm White House Plumber của Tòa Bạch Ốc thành lập từ năm 1971 chỉ huy bởi Gorden Liddy và Howard Hunt,ngoài mục đích tìm hiểu những sơ hở về tin tức nội bộ bị tiết lộ còn thực hiện những kế hoạch đánh phá đảng Dân Chủ mà trọng tâm nhắm đến là Larry O´Brien, chủ tịch ủy ban tranh cử của đảng Dân Chủ, nhân vật có tên trong bảng trả lương của tỉ phú Howard Hughes.

Howard Hughes là người đã từng quyên tiền yểm trợ và hối lộ Nixon trong lần bầu cử Tổng Thống năm 1960. Lần thất bại đó của Nixon là do Hughes và người anh của Nixon là Donald dính dáng đến chuyện lem nhem tiền bạc tranh cử nên Nixon e ngại rằng O´Brien có thể có những dữ kiện hủy hoại uy tín, danh dự của mình.

Nixon quyết định đặt dụng cụ nghe lén tại trụ sở chính của đảng Dân Chủ để tìm hiểu mức độ nguy hiểm của O´ Brien trong lần tranh cử tới của mình ra sao.

Ngày 08-01-1973 tất cả những kẻ đột nhập vào tòa nhà của đảng Dân Chủ ra tòa cùng với Hunt và Liddy. Tất cả đều bị kết tội lãnh tiền để liên minh, ăn trộm tài liệu, nghe lén nhưng họ không khai báo gì thêm.

Điều này khiến cho chánh án John Sirica – người được gọi là Maximum John vì ít khi khoan dung với tội phạm – giận dữ, Sirica tuyên bố các bản án sẽ lên tới 30 năm tù, tuy nhiên sẽ xem xét lại nếu những bị cáo cộng tác, khai báo rõ thêm với tòa tất cả sự việc.

McCord nhận tội và đã làm bản tuyên thệ, khai báo sự thật, đổ tất cả lỗi lầm cho ủy ban vận động tái cử của Nixon.

Phiên tòa do đó, thay vì kết thúc để tuyên án lại được mở rộng, đào sâu thêm. Thượng viện Hoa Kỳ thành lập ủy ban điều tra, các nhân viên của bộ tham mưu Tòa Bạch Ốc bắt đầu bị ra tòa để trả lời những hiểu biết hay liên hệ của họ đến sự việc.

Ngày 30.04.1973, Tổng thống Nixon bị bắt buộc phải sa thải 2 cố vấn thân cận nhất là Harry Robbins Haldeman và John Erichman. Chỉ một thời gian ngắn sau cả hai người đều bị kết án tù.

Sau đó Nixon cũng cách chức John Dean, cố vấn pháp luật của Tòa Bạch Ốc, người đã lên tiếng sẽ cộng tác với công tố viện. John Dean sau đó, khi điều trần trước ủy ban điều tra Watergate-Skandal của Thượng viện đã trở thành một Key-Witness chống lại Nixon.

Cùng ngày cách chức John Dean, Nixon bổ nhiệm Elliot L. Richardson làm Bộ trưởng tư pháp mới, đồng thời trao quyền chọn lựa, bổ nhiệm một Ủy viên công tố đặc biệt ( Special Prosecutor ) đặc trách điều tra các diễn tiến trong vụ nhơ nhớp Watergate.

Richardson yêu cầu Nixon phải cam kết cho mình được hoàn toàn tự do trong lúc chọn lựa Ủy viên công tố đặc biệt. Ngày 18.05.1973 Richardson bổ nhiệm Law-Professor Archibald Cox, giáo sư luật tại Harvard vào vị trí này.

Tuy nhiên cuộc điều trần tại Thượng viện về Watergate đã bắt đầu một ngày trước đó. Ngày 01.03.1974 bẩy cố vấn của Nixon bị tuyên bố phạm tội cấu kết với nhau, cản trở điều tra trong vụ Skandal và bị tuyên án.

Những hình ảnh, lời khai của John Dean, nhân chứng chính và nhiều nhân chứng quan trọng khác trong các buổi điều trần tại ủy ban điều tra Watergate của Thượng viện được phát đi trong suốt mùa hè 1973 trên hầu hết các đài truyền hình khiến địa vị tổng thống của Nixon bị lung lay dữ dội.

Ngày 16.07.1973 nhân viên điều tra của Thượng viện khám phá thêm một sự kiện chấn động khác. Alexander Butterfield, một người trong số rất ít cộng tác viên của Haldeman, làm việc đến tháng 12-1972 tiết lộ rằng có một bí mật gần như tuyệt đối là tất cả những cuộc nói chuyện tại Nhà Bầu Dục ( Oval Office ) đều được tự động ghi âm.

Qua sự tiết lộ của Butterfield, nhân viên điều tra đi đến kết luận, những cuộn băng ghi âm các cuộc nói chuyện sẽ cho biết là Nixon hay Dean có nói ra sự thật về những cuôc gặp gỡ quan trọng hay không.

Ủy ban điều tra của Thượng viện cũng như ủy viên Archibald Cox yêu cầu tịch thu các cuộn băng ghi âm này để làm bằng chứng.

Nixon không chấp nhận, giải thích rằng sự can thiệp trực tiếp của bộ tư pháp hay ủy ban điều tra của quốc hội vào các cuộn băng ghi âm những cuộc nói chuyện của Tổng thống là vi phạm vào quyền hiến định của người lãnh đạo hành pháp cao nhất và như thế là vi phạm hệ thống tam quyền phân lập.

Cuộc tranh cãi về việc tịch thu các cuộn băng kéo dài cả tháng trời. Nixon cố gắng tìm cách tác động, ảnh hưởng Professor Cox từ bỏ ý định tịch thu các cuốn băng. Cuối cùng vào ngày 19-10-1973 Nixon đề nghị để cho Thượng nghị sĩ John C Stennis, một người đáng trọng vọng, bảo thủ của đảng Dân Chủ ở các tiểu bang miền Nam ghi chép lại những gì đã nghe từ các cuộn băng.

Tuy nhiên Cox từ chối lời đề nghị của Nixon. Giận dữ vì chuyện này, ngày 20.10.1973, Nixon yêu cầu bộ trưởng tư pháp Richardson cách chức Archibald Cox. Richardson viện lý do đã thỏa thuận trước đây với Nixon về việc bổ nhiệm – Ủy viên công tố đặc biệt được toàn quyền hành động – nên không thể cách chức Cox theo lệnh của Nixon.

Ngay sau đó Richardson từ chức bộ trưởng tư pháp. Nixon lập tức đưa William Ruckelshaus, nhân vật số hai tức thứ trưởng bộ Tư Pháp lên làm bộ trưởng, đồng thơi yêu cầu thi hành lệnh đã ra cho Richardson, cách chức Cox nhưng William cũng từ chối thi hành, vì thế bị Nixon cách chức luôn sau khi vừa bổ nhiệm.

Đến khi nhân vật số ba trong bộ Tư Pháp, Tổng biện lý (Solicitor General) Robert Bork đồng ý bãi nhiệm Prof. Cox, lệnh của Nixon mới được thực hiện.

Truyền thông Mỹ đã nhanh chóng loan tin biến cố này và gọi ngày 20.10.1973 là „Thảm sát đêm Thứ bẩy“ (Saturday Night Massacre). Một làn sóng giận dữ bùng lên trong công chúng.

Những ngày sau đó, các dân biểu, thượng nghị sĩ trong quốc hội thành lập những nhóm nhỏ kết hợp với nhau nhắm vàomục đích hạ bệ Nixon.

Nixon tiếp tục từ chối chuyển giao toàn bộ các cuộn băng, mà chỉ đồng ý giao một phần lớn trong số đó, các phần xác nhận đa số lời khai của Dean. Nhưng cuối cùng trong một phiên tòa của Tối Cao Pháp Viện mang tên Liên Bang khởi tố Nixon (United States vs. Nixon), Nixon bị bắt buộc phải chuyển giao toàn bộ các cuộn băng cho bộ Tư Pháp.

Cuộc điều tra, tìm hiểu các cuộn băng cho thấy, một phần rất quan trọng trong một cuộn băng đã bị xóa mất. Cuộn băng này chưa hề qua tay người nào ngoài Tòa Bạch Ốc.

Năm 2011 một phần các cuộc ghi âm được công bố.

Giữa năm 1974 hạ viện bắt đầu họp, bàn tính chuyện cách chức Nixon. Trước đó phó tổng thống Spiro Agnew đã phải từ chức vì dính dáng đến chuyện hối lộ tiền bạc. Người kế vị Agnew là Gerald Ford.

Đầu tháng 8 năm 1974, một cuộn băng bí mật, không rõ nguồn gốc được công bố, tiết lộ một cuộc nói chuyện giữa Nixon và Haldeman vào ngày 23.06.1972, tức chỉ ít ngày sau khi nhóm 5 người đột nhập tòa nhà Watergate bị bắt. Cuộc nói chuyện cho thấy Nixon và Haldeman đã lên kế hoạch ngăn cản cuộc điều tra với lý do nhậy cảm là vi phạm an ninh quốc gia.

Cuộn băng này được mô tả như là một khẩu súng vừa khai hỏa, nòng còn bốc khói (Smoking gun), là bằng chứng không thể chối cãi được những chuyện làm mờ ám của Nixon. Bằng chứng này khiến những người từng ủng hộ Nixon đến phút cuối cũng phải quay lưng đi. Mười đại biểu quốc hội, những người trước đây bỏ phiếu chống lại việc cách chức Nixon nay đồng ý với chuyện này.

Ngày 07.08.1974 Thượng nghị sĩ Barry Goldwater, người lãnh đạo bảo thủ có nhiều ảnh hưởng trong quốc hội thông báo cho Nixon biết ông không còn nhận được sự ủng hộ nữa. Ngày 09.08.1974 Nixon lên truyền hình, tuyên bố từ chức.

Sự từ chức của Nixon tránh cho ông bị cách chức (impeachment) một cách nhục nhã.

Gerald Ford trở thành Tổng thống thứ 38, duy nhất trong lịch sử nước Mỹ không qua bầu cử. Ít tuần lễ sau khi nhậm chức, Gerald Ford vào ngày 08.09.1974 ra lệnh khoan hồng, miễn truy tố Richard Nixon về các tội bị cáo buộc trong vụ Watergate.

Dù dư luận có đề cao kết quả điều tra của Bob Woodward và Carl Bernstein phần nào nhưng không ai chối cãi, nếu không có những tin tức hay phóng sự của họ trên Washington Post, vụ Watergate có lẽ đã chìm xuồng một cách êm thắm.

Quyền lực thứ tư đã lật đổ một tổng thống Mỹ.

Tài liệu tối mật: Ủy Ban Kiểm Tra TW báo cáo 5 vấn đề về TT Nguyễn Tấn Dũng, nguồn Ba Sàm và 4 tài liệu khác.

Đôi lời: Thêm một tài liệu nữa của Người Cấp Tiến gửi tới trang Ba Sàm: “Trích báo cáo của Ủy ban Kiểm tra Trung ương về việc xem xét thư phản ánh, kiến nghị đối với đồng chính Nguyễn Tấn Dũng, Ủy viên Bộ Chính Trị, Thủ tướng Chính phủ“, tài liệu ghi ngày 23-10-2015. Do không có điều kiện kiểm chứng để biết những trang tài liệu này thật giả ra sao, xin được phổ biến 5 trang tài liệu sau đây, để độc giả tham khảo. Phổ biến những thông tin này trên trang Ba Sàm, không nhằm mục đích ủng hộ hay đứng về bất kỳ phe nhóm nào.

H1

H2

H3

H4

H1

H2Kết luận mới nhất của Bộ Chính trị về TT Nguyễn Tấn Dũng

ABS Đôi lời: Trang tài liệu này được Người Cấp Tiến gửi tới ABS: Kết luận của BCT về TT Nguyễn Tấn Dũng, do ông Lê Hồng Anh thay mặt Bộ Chính trị ký ngày 21-1-2016. Đó cũng là ngày mà 1.510 đại biểu đang dự Đại hội ở Trung tâm Hội nghị quốc gia để bầu Ban Chấp hành Trung ương ĐCSVN khoá 12 và chắc chắn có ông Lê Hồng Anh và Nguyễn Tấn Dũng đang tham dự. Nếu tài liệu này là thật, chỉ có thể ông Lê Hồng Anh soạn và ký tài liệu này khi đang tham dự đại hội.

7-2-2016

H1

Bên lề chính sử, đọc lại và suy ngẫm.

Hoàng Kim

Bài viết mới trên TÌNH YÊU CUỘC SỐNG


Chúc mừng Năm mới 2016 vui khỏe hạnh phúc

TÌNH YÊU CUỘC SỐNG
CNM365, ngày mới nhất bấm vào đây   cập nhật mỗi ngày

Video yêu thích
KimYouTube
Trở về trang chính
Hoàng Kim  Ngọc Phương Nam  Thung dung  Dạy và học  Cây Lương thực  Dạy và Học  Tình yêu cuộc sống  Kim on LinkedIn  Kim on Facebook  Kim on Twitter

Advertisements

82 thoughts on “Bên lề chính sử

  1. Pingback: Đến với bài thơ hay | Khát khao xanh

  2. Pingback: Chào ngày mới 27 tháng 2 | Tình yêu cuộc sống

  3. Pingback: Biển Đông vạn dặm | Tình yêu cuộc sống

  4. Pingback: Đối thoại triết học | Tình yêu cuộc sống

  5. Pingback: Chào ngày mới 28 tháng 2 | Tình yêu cuộc sống

  6. Pingback: Trịnh Công Sơn tình yêu cuộc sống | Tình yêu cuộc sống

  7. Pingback: Chào ngày mới 29 tháng 2 | Tình yêu cuộc sống

  8. Pingback: Đến với bài thơ hay | Tình yêu cuộc sống

  9. Pingback: Nha Trang và Yersin | Tình yêu cuộc sống

  10. Pingback: Chào ngày mới 1 tháng 3 | Tình yêu cuộc sống

  11. Pingback: Vườn Quốc gia ở Việt Nam | Tình yêu cuộc sống

  12. Pingback: Chào ngày mới 2 tháng 3 | Tình yêu cuộc sống

  13. Pingback: Truyện Norodom Sihanouk | Tình yêu cuộc sống

  14. Pingback: Chào ngày mới 3 tháng 3 | Tình yêu cuộc sống

  15. Pingback: Dạo chơi non nước Việt | Tình yêu cuộc sống

  16. Pingback: Chào ngày mới 4 tháng 3 | Tình yêu cuộc sống

  17. Pingback: Bên lề chính sử | Tình yêu cuộc sống

  18. Pingback: Trí tuệ bậc Thầy | Tình yêu cuộc sống

  19. Pingback: Chào ngày mới 5 tháng 3 | Tình yêu cuộc sống

  20. Pingback: Truyện Joshep Stalin | Tình yêu cuộc sống

  21. Pingback: Chào ngày mới 6 tháng 3 | Tình yêu cuộc sống

  22. Pingback: Đêm trắng và Bình minh | Tình yêu cuộc sống

  23. Pingback: Chào ngày mới 7 tháng 3 | Tình yêu cuộc sống

  24. Pingback: Jackson bài ca sống mãi | Tình yêu cuộc sống

  25. Pingback: Tổ Quốc nhìn từ những kiệt tác | Tình yêu cuộc sống

  26. Pingback: Chào ngày mới 8 tháng 3 | Tình yêu cuộc sống

  27. Pingback: Lên đỉnh Mã Phì Lèng | Tình yêu cuộc sống

  28. Pingback: Bên suối một nhành mai | Tình yêu cuộc sống

  29. Pingback: Chào ngày mới 9 tháng 3 | Tình yêu cuộc sống

  30. Pingback: Nhành mai trong thơ Bác | Tình yêu cuộc sống

  31. Pingback: Tiếng tri âm | Tình yêu cuộc sống

  32. Pingback: Nhớ Lão Khoa tìm ra rượu núi | Khát khao xanh

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s