Ai là ai đọc lại và suy ngẫm


TruocDen
CNM365. AI LÀ AI ĐỌC LẠI VÀ SUY NGẪM. Một số bài viết lắng đọng, ám ảnh, không nỡ quên. Tôi chưa tinh tường thật giả đúng sai nên chép lại để đọc và suy ngẫm. Lịch sử luôn công bằng. Các sự thật lịch sử sẽ đến lúc được sáng tỏ và rõ ràng hơn.

“Tạm biệt ông hiệp sĩ cô đơn” là bài viết của Lê Văn Lực do Kim Loan gửi với lời nhắn “Đúng là thêm một góc nhìn khác. Trước đây mình thấy họ đánh ông bằng trang “Tư Sang nham hiểm” với nhiều sự nhảm nhí trong cách dựng chuyện. Nay ông nghỉ, bài tạm biệt này thật lắng “.

“Phần mềm độc hại” là bài viết của anh Phan Chí với lời bình luận “Phần mềm nhận dạng tử tế, hay còn gọi là phần mềm đánh giá con người, gọi tắt là “Ai là ai” được thiết kế bằng giá trị thật “phúc hậu, thực việc” do chính người đó để lại. Trí tuệ minh triết sẽ giải mã được “Ai là ai” , vì sự thật này lắng đọng trong lòng dân và lịch sử. Sự giải mã chỉ là nhanh hay chậm mà thôi…”  (Hoàng Kim).

TẠM BIỆT ÔNG HIỆP SĨ CÔ ĐƠN

Lê Văn Lực

Có lẽ trong các chính khách Việt Nam 20 năm gần đây, ông là người bị bọn giẻ vàng biêu riếu, lăng mạ & công kích dữ dội nhất. Không chỉ vậy, ông còn bị đồng chí đồng đội đâm lén, chơi dơ & vu oan giá họa bằng đủ thủ đoạn đê tiện, bẩn tưởi & hèn hạ nhất.

Thời Năm Cam làm mưa làm gió đất SG, khuynh đảo cả bộ CA, VKSNDTC.. ông hầu như bị cô lập khi kiên quyết loại trừ khối ung nhọt xã hội này. Người ta nhếch môi cười khẩy, ngạo mạn khinh thị vứt vào sọt rác những kiến nghị, thỉnh cầu, kêu cứu của bí thư thành ủy Tp HCM thế nhưng khi vụ án bị phá, tất cả hùa vào quy tội cho ông trên tư cách người đứng đầu đảng bộ. Ông bị đày ra Ba Đình ngồi chơi xơi nước 10 năm, chịu kỷ luật khiển trách dù chẳng hề nhúng chàm hoặc thiếu trách nhiệm.

Ông sống nặng tình nhưng không để chữ tình che mờ lý trí. Vì thế, ông cô đơn giữa các “đồng hương Nam Bộ” ngoài đó. Tôi đã gặp những cán bộ Thanh niên xung phong ở Phạm Văn Hai, Phạm Văn Cội, Lê Minh Xuân.. thời trước, nghe họ kể về ông với lòng quý mến chân thành. Dù bây giờ họ là dân thường nghèo khó nhưng thỉnh thoảng vẫn đón nhận những cuộc ghé thăm hoặc điện thoại hỏi han ân cần từ ông. Ông sần sùi, thô mộc từ gương mặt đến vóc dáng, cử chỉ nhưng tâm hồn thì hết sức đa cảm, tinh tế & mềm mại. Các cán bộ Hải quan bị ông trảm năm xưa vẫn thực lòng tâm phục khẩu phục với cách xử lý vừa nghiêm khắc vừa nhân hậu của vị bí thư “Triệu đô bắn không thủng”.

Khác các chủ tịch nước trước đây chỉ nặng tính hình thức lễ nghi như 1 manocanh di động, ông chủ động phát huy chức năng, nhiệm vụ, vai trò của mình ở tầm mức đáng khâm phục. Đặc biệt, ông là vị chủ tịch nước đầu tiên – sau Bác Hồ, TỰ VIẾT NHỮNG GÌ MÌNH ĐỌC. Cán bộ, đảng viên & nhân dân háo hức đón nghe từng lời từng chữ của ông, vị chủ tịch nước thực sự chứ không phải là cái loa phát lại lời lẽ của mấy thằng đánh máy. Từ 1969 đến 2012, sau 43 năm – tôi mới lại ngồi chăm chú nghe thư chúc Tết của chủ tịch nước.

Sau sự kiện HD 981, trong khi những kẻ “tử tế” hô hào xách động trẻ trâu bò đỏ chống Tàu, thoát Trung thì ông đến với ngư dân miền Trung động viên họ bám biển. Ông thị sát các cơ sở đóng tàu hải quân, thăm hỏi các đơn vị bộ đội để đôn đốc trách nhiệm kề vai sát cánh bảo vệ ngư dân, khẳng định chủ quyền thực tế bằng hành động cụ thể. Không màu mè khoa trương, làm mình làm mẩy như các chính khách đỏm dáng khác – ông lặng lẽ, lầm lũi làm nhiệm vụ mà không cần cả bầy phóng viên xúm xít lăng xê, tung hô. Thậm chí, có giai đoạn suốt 6 tháng liền Vtv chả thèm đưa tin tức, hình ảnh về mình – ông cũng chả bận tâm.

Trước & trong ĐH 12, ông đã làm hết sức mình vì sự thắng lợi của lực lượng lành mạnh. Tôi biết ơn ông. Xin từ giã ông với sự kính trọng & yêu mến sâu nặng nhất của tôi, một người lính!

*

“Chúng ta không thể chấp nhận những người miệng nói yêu nước nhưng vì lợi ích cá nhân, “lợi ích nhóm” mà tham nhũng, lãng phí, làm tổn hại đến đất nước, làm nghèo, suy yếu đất nước….Đây là giặc nội xâm, là những khối u trên cơ thể đất nước cần phải cắt bỏ”. Trương Tấn Sang.

PHẦN MỀM ĐỘC HẠI

Phan Chí Thắng

Lão Vỹ ham sống sợ chết. Thử hỏi có ai là người không ham sống. Vậy lão ấy ham sống cũng là hợp lẽ tự nhiên.

Lão dùng sục khí ô-zôn hai chục năm nay rồi. Thực phẩm, rau củ quả, vo gạo đều dùng nước đã lọc sạch để rửa và sục kỹ khí ô-zôn. Lão còn được tặng một máy hiển thị chất độc trong thực phẩm. Dò mà thấy có độc là không ăn.

Nhờ đó lão sống khỏe, không bị các bệnh về mất an toàn thực phẩm. Ngoài 70 rồi mà trông lão luôn nhẹ nhõm khỏe khoắn.

Thế mà hôm qua lão lăn đùng ra ngất.

Thằng cháu nội lão mới 16 tuổi nhưng rất giỏi thiết kế phần mềm. Cách đây hai ngày nó bảo cháu mới viết xong phần mềm nhận dạng tử tế hay còn gọi là phần mềm đánh giá con người, gọi tắt là “Ai là ai”. Nếu thử nghiệm thành công, có thể bán giá hàng triệu đô. Khách hàng tiềm năng là FBI, CIA hoặc các cơ quan tương tự.

Nó cài phần mềm đó vào con Iphone 5s của ông nội để khoe. Hai ông cháu ngồi trong quán cafe, cầm Iphone chĩa ra vỉa hè.

Một cô đồng nát đạp xe qua, mấy cái bao bì vỏ chai buộc sau xe. Cái Iphone của lão Vỹ nhấp nháy: “Công an mật”

Một gã trung niên cắt đầu đinh, ăn mặc sành điệu đóng cửa xe hơi bước lên vỉa hè. Iphone báo liền: “Cho vay nặng lãi”

Một cô nàng chân dài nét mặt ngây thơ trong trắng bước vào quán cafe. Điện thoại cảnh báo: “Gái gọi cao cấp”

Cứ thế, trong vòng mươi phút, phần mềm nhận dạng chỉ ra con người và nghề nghiệp thực của những người trong bán kính 50m và trong tầm nhìn của camera.

Lão Vỹ thán phục thằng cháu nội, không ngờ dòng họ tầm tầm nhà lão lại sinh ra được một thiên tài như nó.

Tối hôm đó, lão xem chương trình thời sự, tay lăm lăm cái điện thoại.

Một vị bộ trưởng đang phát biểu hứa hẹn, quyết tâm, nỗ lực. Màn hình điện thoại sáng lên: “Xạo”

Donald Trump, ứng cử viên đảng Cộng hòa đang hét vào micro. Điện thoại khẳng định luôn: “Showbiz”

Cô ca sĩ rất hay mặc hở hang đang nói về lòng yêu nước. Điện thoại: “Hài!”

Cứ thế, lão Vỹ bắt đầu thấy chóng mặt. Thật không sung sướng chút nào khi biết được tâm địa của những người xung quanh ta?

Đỉnh điểm là phát biểu trả lời phỏng vấn của một vị to to mà lão quý mến tin tưởng. Vị ấy nói rất hay về phát huy dân chủ, cải cách hành chính, giảm chi tiêu công v.v.

Cái điện thoại thông minh im phăng phắc. Lão Vỹ thở phào nhẹ nhõm. Có thế chứ, ít nhất cũng còn vài đồng chí tử tế?

Lão chạm tay vào màn hình điện thoại. Một thông báo hiện ra: “Bạn có chắc là bạn rất cần nhận định chính xác về người này?”

Lão Vỹ bấm “Có”
Màn hình lập tức xuất hiện: ” Lừa đảo!”

Lão Vỹ ngã sóng xoài ra nền nhà. Con cháu vội vàng đưa lão đi cấp cứu.

Tay lão vẫn nắm chặt cái điện thoại màn hình nay đã bị đơ do va đập.

Trên màn hình cứ sáng mãi hai chữ: “Lừa đảo!”

MẤY CÁI NHẤT PHAN CHÍ

Chiếu Làng

Buồn nhất là lúc không có gì có thể làm ta buồn hơn.
Vui nhất là lúc tưởng là không còn buồn.
Thất vọng nhất là lúc niềm tin bị cướp giật.
Vô Tư nhất là đi bầu Quốc hội.
Ngao ngán nhất khi thấy danh hiệu to như con voi mà người thật lại là con châu chấu.
Đắng lòng nhất khi biết nợ công vượt ngưỡng 50% GDP
Lo lắng nhất là cái gì ta cũng lệ thuộc Trung Quốc, từ vật thể đến phi vật thể. Nó khoá vòi nước các con sông lớn đổ vào Viêt Nam là ta chỉ còn có nước uống nước biển.
Xót nhất là VN vô địch thế giới về tỷ lệ mắc bệnh ung thư.
Cay nhất là hàng vạn người bị Cty Liên kết Việt lừa tiền.
Cú nhất là đám quan lại nhân danh nhân dân để vơ vét làm giàu.
Hổ thẹn nhất là giết, hiếp, cướp đã trở thành cơm bữa.

Tốt nhất là đừng bao giờ có những cái nhất nêu trên.

ĐƯỜNG DÂY NÓNG, NÊN VUI HAY NÊN BUỒN?

Phan Chí
Nguồn: Chiếu Làng

Đường dây nóng, nên vui hay nên buồn? 

Nếu thực sự vì dân, nghe dân, hiểu dân thì  cả một hệ thống sẽ hoạt động hiệu quả. Hiệu quả gấp vạn lần một đường dây nóng.

Gần đây nhiều người, từ ông xe ôm đến nhà trí thức, từ bà  bán rau đến bác nhà thơ, đều vui mừng vì có một vài Bí thư Thành ủy công bố số điện thoại nóng hay đường dây nóng để ai muốn phản ánh, đề đạt, thắc mắc ́điều gì thì xin mời cứ tự nhiên.

Đáng mừng thật. Còn hơn là không có gì.

Nhưng đáng mừng đến đâu? Mừng ít mà lo và buồn thì ́lớn hơn nhiều?

Lẽ nào cả một hệ thống chính trị Dân Chính Đảng, bao nhiêu là cơ quan đoàn thể mà thông tin cần thiết, kịp thời lại không đến tai người lãnh đạo cao nhất của địa phương?

Lẽ nào ̣́khối Mặt trận, Thanh tra, Hội cựu chiến binh, Hội Phụ nữ, Đoàn Thanh niên v.v. lại chẳng có tai có mắt?

Lẽ nào mạng lưới công an dày đặc cũng không cung cấp được thông tin nóng hổi cho cơ quan quản lý nhà nước trên địa bàn thành phố hoặc tỉnh?

Lẽ nào một phường ́́với ̉cả vạn dân mà dân có gì cần lại phải gọi dây nóng cho Bí thư Thành ủy? Sao không gọi cho Chủ tịch hay Bí thư Phường?

Cả một hệ thống được sinh ra để quản lý xã hội, trong đó việc thu thập, xử lý và tổng hợp thông tin là phần rất quan trọng để cung cấp cho lãnh đạo lại đang bị vô hiệu ́(hay không hoạt động?) đến mức Bí thư – người đứng đầu trong một đơn vị hành chính trong chế độ đảng lãnh đạo toàn diện – phải cần đến đường dây nóng?

Hệ thống đó trì trệ, quan liêu, vô cảm? Việc người dân vui mừng khi có đường dây nóng đã mặc nhiên khẳng định điều này.

Nếu thực sự vì dân, nghe dân, hiểu dân thì cả một hệ thống sẽ hoạt động hiệu quả. Hiệu quả gấp vạn lần một đường dây nóng.

Chốt lại, có đường dây nóng là đáng mừng, song sẽ đáng mừng đến độ tuyệt vời nếu không cần đến đường dây nóng mà Bí thư thành ủy vẫn biết được dân nghĩ gì, muốn gì.

Phan Chi


Chaongaymoi
Một số bài viết lắng đọng, ám ảnh, không nỡ quên. Tôi chưa tinh tường thật giả đúng sai nên chép lại để đọc và suy ngẫm. Lịch sử luôn công bằng. Các sự thật lịch sử sẽ đến lúc được sáng tỏ và rõ ràng hơn.

Người Việt

Tư Ngộ

17-10-2016

Ðinh La Thăng khi thôi chức chủ tịch PVN sang làm bộ trưởng Giao Thông-Vận Tải. (Hình: Getty Images)

SÀI GÒN (NV) – Ông Ðinh La Thăng, ủy viên Bộ Chính Trị đảng CSVN, bí thư Thành Ủy Sài Gòn, lại bị thêm một nút thắt vào cổ qua bài viết của nhà báo Osin Huy Ðức vừa đăng trên trang Facebook cá nhân hôm 17 tháng 10, mang tựa đề “Những ‘Vinashin’ của Ðinh La Thăng.”

*Vô tiền khoáng hậu

Ðây là bài viết thứ 3 liên tiếp, sau hai bài “Thanh hay Thăng” và “Tảng Băng Nổi” được nhà báo Huy Ðức đưa lên facebook trong hai ngày 26 và 27 tháng 9. Cả ba bài viết tập trung vào các thất thoát hàng trăm ngàn tỉ đồng trong thời kỳ ông Ðinh La Thăng làm chủ tịch Hội Ðồng Quản Trị Tập Ðoàn Dầu Khí Việt Nam (PVN, từ 2006-2011) đã thu hút hàng chục ngàn người “like” và lan truyền nhanh chưa từng thấy.

Sự kiện này được coi là “vô tiền khoáng hậu” trong lịch sử chính trị tại Việt Nam từ khi đảng Cộng Sản cầm quyền. Khi mà một ủy viên Bộ Chính Trị đầy quyền uy bị một nhà báo “đánh trực diện” và phanh phui các biểu hiện tham nhũng hoặc bảo kê cho tham nhũng, trong 3 bài báo liên tiếp trong vòng 20 ngày mà ông Ðinh La Thăng, cũng như nội bộ đảng Cộng Sản, chưa có phản ứng nào đáp trả hay thanh minh.

Trở lại bài viết “Những ‘Vinashin’ của Ðinh La Thăng,” Huy Ðức liệt kê ra một số dự án kinh doanh của PVN dưới thời ông Ðinh La Thăng làm chủ tịch mà Huy Ðức ví như những dự án ma bùn của tổng công ty Vinashin đã làm thiệt hại cho nhà nước hàng tỉ đô la.

Những dự án mà Huy Ðức liệt kê ra với những con số và chi tiết rất cẩn trọng và tỉ mỉ không biết từ ai cung cấp, người ta thấy, nếu đúng như thế, là những dự án kinh doanh chỉ nhờ tài phù phép, ngược với quy định của luật pháp. Tất cả đều dẫn tới thất bại, đổ vỡ mà trăm nghìn tỉ đồng “bị ném qua cửa sổ.”

Ðiều kỳ lạ nhất là thủ phạm chính thì ngày một leo cao hơn trong hệ thống quyền lực đảng và nhà nước. Có lẽ nhờ vậy mà an toàn nhất chăng?

Theo Huy Ðức dẫn chứng, Ðinh La Thăng khi về cầm đầu PVN, ông nâng cấp công ty Tài Chánh Dầu Khí (công ty con của PVN) thành Tổng Công Ty Tài Chánh Cổ Phần Dầu Khí (PVFC) trong kế hoạch biến PVN thành một tập đoàn kinh doanh đa ngành.

Ông Thăng đã đẻ ra các công ty con, công ty cháu bằng chính tiền của mẹ, của con rồi lại lấy “cháu mua mẹ” để làm đẹp sổ sách.

Huy Ðức kể: “Theo phương án mà Hội Ðồng Quản Trị Tổng Công Ty Dầu Khí lúc đó (do Ðinh La Thăng làm chủ tịch) phê chuẩn, công ty con PVFC đã dùng 500 tỷ ‘đẻ’ ra công ty cháu PVFC Invest và rót 671 tỷ khác để PVFC Invest mua cổ phần công ty mẹ với giá đạt ‘mục tiêu chính trị’ (70,000 đồng/cổ phiếu).”

“Theo luật, PVFC chỉ được góp tối đa vào PVFC invest 11%. Nghị quyết của PVN phê duyệt cho PVFC góp 11% (55 tỷ đồng), đồng thời phê duyệt thêm cho cán bộ công nhân viên (CBCNV) góp 38% (190 tỷ đồng). Trên thực tế, PVFC dùng tiền nhà nước góp tới 295 tỷ đồng [Ngoài 55 tỷ đồng đứng tên trực tiếp, PVFC còn dùng 240 tỷ góp dưới dạng cho cá nhân (CBCNV) ‘ủy thác đầu tư trả chậm mua cổ phần PVFC Invest’ – Bản chất là cho cá nhân vay trá hình không có tài sản bảo đảm].”

“Sau đó, bằng hàng loạt ‘hợp đồng ủy thác đầu tư’, PVFC chuyển xuống cho PVFC Invest 671 tỷ, bao gồm các khoản: Chuyển trực tiếp 200 tỷ cho PVFC Invest; Chuyển thông qua công ty con khác, PVFC Land, 400 tỷ; Chuyển thông qua công ty PV Inconess (PVFC là cổ đông lớn 30%) 71 tỷ.”

“Vì PVFC Invest cũng không thể dùng hết số tiền 671 tỷ này để mua cổ phần nên phải chuyển 510 tỷ cho CBCNV ‘vay’ dưới dạng nhận ủy thác đầu tư để mua cổ phần với tỷ lệ 50-50 (CBCNV bỏ ra 50%, công ty cho ‘vay’ 50%). Bằng cách này, PVFC Invest đã ‘thắng’ 20 triệu cổ phần với giá 71,000 đồng trong đó có 14 triệu cổ phần do ‘CBCNV mua’ (sau cổ phần hóa, PVFC là một tổng công ty có vốn điều lệ 5000 tỷ, Tập Ðoàn PVN nắm 78%; như trên đã nói, 22% còn lại cũng chủ yếu được mua bằng tiền nhà nước).”

Trong một “phi vụ” khác về đầu tư du lịch ở Quảng Ngãi, Ðinh La Thăng giao cho PVFC lập ra công ty Mỹ Khê Việt Nam có vốn điều lệ trên giấy là 400 tỷ.

Theo Huy Ðức, “Cũng như PVFC Invest, Mỹ Khê Việt Nam đã sai luật ngay từ khi ra đời vì có tới 99.98% vốn ở Mỹ Khê VN được góp từ PVFC trong khi mức cho phép không quá 11% (thực góp 210.1 tỷ trong đó, PVFC góp 210 tỷ, hai cổ đông khác góp 100 triệu).”

“Mỹ Khê Việt Nam sau đó còn được PVFC biến thành một công ty đầu tư bất động sản trái phép với hai dự án: ‘Ðầu tư’ 192.5 tỷ vào dự án 99C Phổ Quang (Sài Gòn); ‘Ðầu tư’ 360 tỷ vào dự án 168 Nguyễn Ðình Chiểu (Sài Gòn). Với ba ‘dự án’ này, Mỹ Khê VN đã ‘nướng’ của PVFC 762.6 tỷ.”

Theo Huy Ðức, “Gần 10 năm trôi qua, phần vốn 210 tỷ đồng đã hết, Biển Mỹ Khê vẫn chỉ có… cát; khoản chi đáng kể nhất của công ty này là để phá 10 hecta rừng dương dọc bãi biển. Mỹ Khê còn: Ðưa ngay 192.5 tỷ cho công ty tư nhân Lạc Hồng trong khi 99C Phổ Quang đang là đất của Satraco và Lạc Hồng chưa hề có ‘mảnh giấy lộn’ nào chứng minh công ty này là chủ đầu tư hay đồng sở hữu; Ðưa ngay 360 tỷ cho công ty cổ phần Phúc Thịnh chỉ để nắm được một bản photo giấy tờ đất 168 Nguyễn Ðình Chiểu trong khi Phúc Thịnh chưa phải là chủ sở hữu và không được cấp phép đầu tư.”

Một công ty con khác có tên là PVN Assets có trị giá tài sản được ghi là 707 tỷ đồng nhưng PVFC đã bán 23 triệu cổ phiếu của mình trong VN Assets cho một công ty tư nhân, ATC (Công ty cổ phần dầu khí An Thịnh), với giá chỉ 1 đồng/cổ phiếu (hợp đồng 16/2003/PVFC-ATC) trong khi giá vốn là 10.000 đồng/cổ phiếu (thất thoát khoảng 230 tỷ đồng).

Vẫn theo Huy Ðức, PVFC rót vốn cho ATC 120 tỉ để xây nhà máy sản xuất xơ sợi Hưng Yên trong đó 40 tỉ làm vốn lưu động. Thay vì nhập thiết bị của Ðức thì “ATC đã dùng số tiền đó để nhập một dây chuyền ‘nghĩa địa’ về. Nhà máy hoạt động được một năm rưỡi thì đóng cửa. Thay vì tìm cách thu hồi nợ, PVFC đã âm mưu ‘chuyển đổi’ 40 tỷ vay làm vốn lưu động này thành vốn góp (do không thực hiện được nên đã phải trích lập 100% dự phòng). Tháng 6 năm 2009 nhà máy ngưng hoạt động. Tháng 7 năm 2011, PVFC kêu bán thanh lý. Mãi tới tháng 2 năm 2012 mới bán được với giá… 3.9 tỷ.”

“Trong số 240 tỷ ‘ủy thác đầu tư’ dưới hình thức góp vốn lập nên PVFC Invest qua cán bộ công nhân viên (CBCNV) mà Ngân Hàng Nhà Nước cho là ‘cố ý làm trái’ (công văn 9788-2009), tới nay chỉ mới thu hồi được 10 tỷ (gây hậu quả nghiêm trọng, thất thoát 230 tỷ). Trong số 510 tỷ ‘ủy thác’ dưới dạng đưa tiền cho CBCNV mua cổ phần tới nay vẫn chưa thu hồi được 419 tỷ gốc, 86 tỷ tiền lãi.”

Một dự án đầy sai trái khác của PVN dưới thời Ðinh La Thăng là dự án mua sân vận động Chi Lăng ở Ðà Nẵng và có liên quan đến Hà Văn Thắm (chủ tịch ngân hàng Ocean Bank) và Phạm Công Danh (chủ tịch ngân hàng Xây Dựng).

Theo Huy Ðức kể, “Ngày 1 tháng 12, 2010, để mua sân vận động Chi Lăng Ðà Nẵng với giá 1,393 tỷ, Phạm Công Danh lập 10 công ty (con của tập đoàn Thiên Thanh) để đứng tên 10 sổ đỏ [có tổng diện tích 55,061m2, giá 25.3 triệu/m2). Ngay sau khi Ðà Nẵng giao sổ đỏ, 28 tháng 1, 2011, Danh đem cắm cả 10 vào OceanBank để vay 1,254 tỷ đồng.”

“Hơn một tháng sau đó, 4 tháng 3, 2011, đất sân Chi Lăng được PVFC – nơi mà PVN của Ðinh La Thăng nắm 78% cổ phần – định giá lên hơn gấp đôi: 57 triệu/m2; sau khi ‘tham chiếu các kết quả tư vấn khác’, PVFC đưa giá xuống một chút, 54.9 triệu/m2, và quyết định mua gần phân nửa sân Chi Lăng từ tay Danh với giá 1,510 tỷ (27,000m2, thuộc 5 sổ đỏ).”

“Hơn 1,306 tỷ được PVFC chuyển thẳng cho OceanBank, thanh toán cả gốc lẫn lãi cho Phạm Công Danh; 20 tỷ được chuyển vào tài khoản của tập đoàn Thiên Thanh; 183 tỷ chuyển trực tiếp vào tài khoản cá nhân của Danh. Như vậy, với thương vụ mua bán sân vận động Chi Lăng, chỉ trong một tháng, Danh lấy lại được vốn, cầm về 5 sổ đỏ ‘sạch’ (28,000m2) và vẫn còn dư 203 tỷ.”

Theo Huy Ðức, chưa thấy cơ quan điều tra nhắc đến thương vụ này, ít nhất là khoản “trốn thuế” không dưới 160 tỷ. Không chỉ là vấn đề lời lãi, cơ quan điều tra cũng cần làm rõ bản chất của nó và đường đi lắt léo của các dòng tiền [tháng 5-2011, PVFC lại bán 27,000m2 đất này cho Seabank AMC (công ty mua bán nợ của Seabank) với giá không lời, không lỗ].

Khoản tiền 1,510 tỷ mà PVFC trả cho thương vụ nửa sân Chi Lăng đã giúp Phạm Công Danh có “lực” để mua TrustBank từ tay Hà Văn Thắm, có vai trò như bàn tay của một bà đỡ giúp Danh “đẻ ra” ngân hàng Xây Dựng.

“Nếu Ðinh La Thăng không quyết định góp 800 tỷ đồng (20% vốn) và ‘lái’ phần lớn dòng tiền của PVN chảy qua Ocean Bank thì ngân hàng này đã khó mà tồn tại [Từ thời Thăng làm chủ tịch Tập Ðoàn Dầu Khí gần như tất cả các công ty thành viên của PVN đều phải mở tài khoản tại Ocean Bank; tổng cộng PVN đã đem hơn 50 nghìn tỷ đồng gửi Thắm].”

Huy Ðức viết, “Khi Thắm ‘chìm’ theo Ðại Dương – OceanBank bị mua với giá 0 đồng – PVN không chỉ mất 800 tỷ VND góp vốn (theo quyết định của Ðinh La Thăng) mà còn kẹt ‘dưới đáy’ Ðại Dương hơn 10 nghìn tỷ (bao gồm cả 70 triệu USD của Vietsopetro).”

Tưởng cũng nên nhắc lại hai bài viết “Thanh hay Thăng” và “Tảng Băng Nổi” được đưa lên facebook trong hai ngày 26 và 27 tháng 9, Huy Ðức dẫn một số tài liệu để viết về những trò kinh doanh ma mãnh trái luật dẫn đến thất thoát hàng ngàn tỉ đồng tại Tổng Công Ty Xây Lắp Dầu Khí (PVC, công ty con của PVN), kết luận rằng kẻ chịu trách nhiệm chính là Ðinh La Thăng, sếp ngồi trên Trịnh Xuân Thanh và Vũ Ðức Thuận. Trịnh Xuân Thanh hiện đã trốn ra nước ngoài, Vũ Ðức Thuận và 3 đàn em khác mới bị bắt giam

* Siết dần dây thòng lọng

Từ khi có mạng xã hội, đặc biệt là facebook, cư dân mạng chắc hẳn chưa quên rất nhiều blogger hay facebooker bị “xử lý,” thậm chí vào tù, chỉ ít lâu sau khi bài của họ xuất hiện trên mạng xã hội vì bị cáo buộc tiết lộ thông tin cấm kỵ, hay chỉ trích các lãnh đạo cấp cao tại Việt Nam.

Có thể kể ra các trường hợp như nhà báo Nguyễn Ðắc Kiên bị mất việc sau khi chỉ trích ông Nguyễn Phú Trọng; blogger “Cô Gái Ðồ Long” bị bắt vào tù về thông tin gia đình tướng công an Nguyễn Khánh Toàn; hai cán bộ bị phạt 5 triệu đồng vì chê “cái mặt kênh kiệu” của chủ tịch tỉnh An Giang, cô giáo Trần Thị Lam ở Hà Tĩnh bị ép gỡ bài thơ “Ðất nước mình lạ quá phải không anh?”; và gần đây nhất là ông Giang Kiên Huy, chủ trang “I love Danang” bị phạt hơn 8 triệu đồng vì “xúc phạm lãnh đạo Ðà Nẵng”…

Ðó là chưa nói tới hàng loạt các nhà báo, nhà hoạt động, blogger, facebooker có chủ trương đấu tranh cho tự do, dân chủ, nhân quyền trên mạng xã hội bị bắt giam, khởi tố, bỏ tù, với cáo buộc “tuyên truyền chống nhà nước” mà blooger Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh là trường hợp mới nhất.

Trong trường hợp 3 bài viết của nhà báo Huy Ðức “đánh trực diện” vào Ðinh La Thăng, dư luận đặt câu hỏi rằng, phải chăng có một thế lực rất mạnh “chống lưng” cho Huy Ðức, và thế lực ấy đang siết dần sợi dây thòng lọng vào cổ Đinh La Thăng, tạo dư luận để có thể dẫn đến việc điều tra, khởi tố một ủy viên Bộ Chính Trị vì tham nhũng – nếu thế, thì sẽ là lần đầu tiên trong lịch sử Đảng CSVN.

Bởi người ta thấy đã nhiều lần nghe những lời cả quyết từ các lãnh đạo chóp bu của đảng CSVN là chống tham nhũng “không có vùng cấm.” Nhưng để coi, cái chế độ xưa nay vốn quen thói nói một đàng làm một nẻo, có dám hành tội một ủy viên chính trị, một kẻ ngồi ở tầng cao nhất của đảng ra trị tội?

Cũng trong ngày Thứ Hai, 17 tháng 10, 2016, Tổng Bí Thư Ðảng CSVN Nguyễn Phú Trọng nói với cử tri quận Ba Ðình, thành phố Hà Nội là, “đánh tham nhũng là ta đánh vào ta.” Vậy nếu đánh Ðinh La Thăng là “đánh vào ta” rồi còn gì!

Video nhạc tuyển
Beethoven – Moonlight Sonata (60 Minutes Version)
Du lịch Việt Nam (Phú Yên)

KimYouTube

Trở về trang chính
Hoàng Kim  Ngọc Phương Nam  Thung dung  Dạy và học  Cây Lương thực  Dạy và Học  Tình yêu cuộc sống  Kim on LinkedIn  Kim on Facebook  Kim on Twitter

Advertisements

37 thoughts on “Ai là ai đọc lại và suy ngẫm

  1. Pingback: Chào ngày mới 9 tháng 4 | Tình yêu cuộc sống

  2. Pingback: Trần Hưng Đạo và chùa Thắng Nghiêm | Tình yêu cuộc sống

  3. Pingback: Chào ngày mới 10 tháng 4 | Tình yêu cuộc sống

  4. Pingback: Ma Văn Kháng thầy giáo Việt văn | Tình yêu cuộc sống

  5. Pingback: Chào ngày mới 11 tháng 4 | Tình yêu cuộc sống

  6. Pingback: Ngày mới | Tạp ký 365

  7. Pingback: Tạp ký 365 Về trong tỉnh thức | Tình yêu cuộc sống

  8. Pingback: Chào ngày mới 12 tháng 4 | Tình yêu cuộc sống

  9. Pingback: Tạp ký 365 Suối nguồn hạnh phúc | Tình yêu cuộc sống

  10. Pingback: Tạp ký 365 để tôi đọc lại | Tình yêu cuộc sống

  11. Pingback: Để tôi đọc lại | Tạp ký 365

  12. Pingback: Để tôi đọc lại | Tình yêu cuộc sống

  13. Pingback: Chào ngày mới 13 tháng 4 | Tình yêu cuộc sống

  14. Pingback: Tin Nông nghiệp Việt Nam | Tình yêu cuộc sống

  15. Pingback: Bên lề chính sử | Tình yêu cuộc sống

  16. Pingback: Mưa xuân | Tình yêu cuộc sống

  17. Pingback: Chào ngày mới 14 tháng 4 | Tình yêu cuộc sống

  18. Pingback: Học để làm ở Ấn Độ | Tình yêu cuộc sống

  19. Pingback: Giáo dục tinh hoa | Tình yêu cuộc sống

  20. Pingback: Chào ngày mới 15 tháng 4 | Tình yêu cuộc sống

  21. Pingback: Vườn Quốc gia ở Việt Nam | Tình yêu cuộc sống

  22. Pingback: Chào ngày mới 16 tháng 4 | Tình yêu cuộc sống

  23. Pingback: Bát cơm | Tình yêu cuộc sống

  24. Pingback: Chào ngày mới 17 tháng 4 | Tình yêu cuộc sống

  25. Pingback: Chiến tranh và Hòa bình | Tình yêu cuộc sống

  26. Pingback: Tắm tiên ở Chư Yang Sin | Tình yêu cuộc sống

  27. Pingback: Chào ngày mới 18 tháng 4 | Tình yêu cuộc sống

  28. Pingback: Lời vàng Albert Einstein | Tình yêu cuộc sống

  29. Pingback: Chào ngày mới 19 tháng 4 | Tình yêu cuộc sống

  30. Pingback: Thăm ngôi nhà cũ của Darwin | Tình yêu cuộc sống

  31. Pingback: Đôi khi ta mệt mỏi | Tình yêu cuộc sống

  32. Pingback: Chất lượng cuộc sống | Tình yêu cuộc sống

  33. Pingback: Chào ngày mới 20 tháng 4 | Tình yêu cuộc sống

  34. Pingback: 24 tiết khí lịch nhà nông | Tình yêu cuộc sống

  35. Pingback: Chào ngày mới 21 tháng 4 | Tình yêu cuộc sống

  36. Pingback: Chào ngày mới 22 tháng 4 | Tình yêu cuộc sống

  37. Pingback: Đền nữ thần Shiva ở Angkor | Tình yêu cuộc sống

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s