Hạnh Phúc đối thoại triết học


HoaMai

CNM365. TÌNH YÊU CUỘC SỐNG. Hạnh phúc đối thoại triết học. Ngắm một bông hoa vườn nhà mới nở, vui đón chào ngày mới, đó là hạnh phúc. Hạnh phúc là gì? Đến nơi đâu mới tìm được hạnh phúc? Đã có nhiều bài viết và khóa học về Hạnh Phúc và Con Đường Dẫn Đến Thành Công. Điều cốt lõi là sự thấu hiểu: HẠNH PHÚC ĐÍCH THỰC LÀ GÌ? và MINH TRIẾT SỐNG THUNG DUNG PHÚC HẬU.  Bạn nổ lực có người lặng lẽ giúp bạn, đó là hạnh phúc. Bạn đau ốm, có người tận tình chăm sóc bạn, chính là hạnh phúc. Bạn vất vả có người thương yêu bạn, đây cũng là hạnh phúc. Bạn nghèo khó nhưng có người nguyện đi cùng bạn, chính là hạnh phúc.  Bạn lạnh và ưa được gãi lưng có người ôm bạn, chính là hạnh phúc. Bạn chưa cam lòng trước kết quả chưa tương xứng với cố gắng nhưng có người khích lệ, đó là hạnh phúc. Bạn buồn và khóc, có người an ủi bạn, đó là hạnh phúc. Bạn lúc về già có bầu bạn và trẻ thơ cùng vui quây quần, đấy cũng là hạnh phúc. Vậy, Hạnh phúc ở trong ta, quanh ta mỗi ngày.

hanhphucdoithoaitriethoc

Hạnh phúc là sự an nhiên tự do cá nhân mỗi ngày về thể xác và tâm hồn làm được các việc chân thiện mỹ mà mình yêu thích, “biết đủ thời đủ, đợi đến khi nào mới đủ” không phải lo lắng mưu sinh tích trữ được bao nhiêu tiền. Hạnh phúc là sự phúc hậu yên lành “thích nhàn thời nhàn, chờ đến lúc nào thì nhàn” mà không cần bon chen ăn ngon mặc đẹp. Hạnh phúc là sự an tâm, thảnh thơi vui sống với người thương yêu và tận hưởng thiên nhiên trong lành “thanh nhàn vô sự là tiên” (Nguyễn Bỉnh Khiêm, sấm ký). Hạnh phúc là đôi khi buồn rơi lệ, thì có người nói với bạn: “Đừng lo, có tôi ở đây”. Hạnh phúc đâu chỉ là đích đến, hạnh phúc là con đường trãi nghiệm,vỗ về, chờ đợi, nhớ thương …

cropped-nhammatlaidiem.jpg

NHẮM MẮT LẠI ĐI EM

Hoàng Kim

nhắm mắt lại đi em
để thấy rõ giấc mơ hạnh phúc
trời thanh thản xanh
đêm nồng nàn thở
ta có nhau trong cuộc đời này
nghe hương tinh khôi đọng mật
quyến rũ em và khát khao anh
mùi ngây ngất đằm sâu nỗi nhớ
một tiếng chuông ngân
thon thả đầu ghềnh

nhắm mắt lại đi em
hạnh phúc đâu chỉ là đích đến
hạnh phúc là con đường trãi nghiệm
vỗ về, chờ đợi, nhớ thương

nhắm mắt lại đi em
trong giấc mơ của anh
có em và rừng thiêng cổ tích
có suối nước trong veo như ngọc
có vườn trúc và ngôi nhà tranh
có một đàn trẻ thơ tung tăng
heo gà chó mèo ngựa trâu
nhởn nhơ trên đồng cỏ
tươi xanh

nhắm mắt lại đi em,
tận hưởng thú an lành

Xem thêm:
Minh triết sống thung dung phúc hậu (Hoàng Kim)
Đối thoại triết học (ghi chép của Hoàng Kim)
Ngày xuân đọc Trạng Trình (Hoàng Kim)
Ngô Bảo Châu đối thoại và suy ngẫm
Đối thoai triết học

Video yêu thích
KimYouTube

Trở về trang chính
Hoàng Kim  Ngọc Phương Nam  Thung dung  Dạy và học  Cây Lương thực  Dạy và Học  Tình yêu cuộc sống  Kim on LinkedIn  Kim on Facebook  Kim on Twitter

Advertisements

Hà Nội và Hồ Linh Đàm


danchimviet
NẾP NHÀ VÀ NÉT ĐẸP VĂN HÓA. Hà Nội và Hồ Linh Đàm. Ghi chép của Hoàng Kim. https://www.facebook.com/daihocnonglam/posts/10207642936253088:1

Hà Nội trong tôi thật nhiều. Tôi nhớ nhất là ‘Trăng rằm Hà Nội’ của chính mình ‘Trăng sáng lung linh trăng sáng quá/Đất trời lồng lộng một màu trăng/Dẫu đêm khuya vắng người quên ngắm/trăng vẫn là trăng trăng vẫn rằm“. ‘Hà Nội trong mắt tôi’ tập truyện ngắn của nhà văn Nguyễn Khải, ‘Hà Nội trong mắt ai’ bộ phim tiêu biểu của đạo diễn Trần Văn Thủy, Hà Nội trong ‘Nỗi nhớ mùa đông’ của nhạc sĩ Phú Quang, ‘Hà Nội mùa đông năm 1946’ bộ phim hay của đạo diễn Đặng Nhật Minh, nói đến hồ Linh Đàm thì nhớ ngay đến Bọ Lập.

Hà Nội với Hồ Linh Đàm thật ám ảnh: “Nhưng sao tôi vẫn thích ngồi ngắm Hà Nội của tôi qua ô cửa sổ. Tôi không biết vì sao, thật tình là như vậy. Có lẽ tâm hồn cổ lỗ của tôi chỉ biết thương nhớ Hà Nội nghìn năm xưa, nơi hồn Việt chất đầy thơm thảo. Nơi có những người Hà Nội như Lý Thường Kiệt, như Hoàng Diệu. Nơi có những đàn cò trắng chiều chiều vẫn bay về đậu trên những tàng cây sấu, và giờ đây thỉnh thoảng vẫn bay về đậu trắng bờ hồ Linh Đàm. Một đàn cò trắng phau phau…Ôi đàn chim Việt, chúng đã có trên mặt trống đồng nghìn năm xưa, ta vẫn gọi đấy là đàn chim Lạc.” Lật thuyền Quê Choa, đắm đò Quảng Hải là câu chuyện của mấy năm trước. Đọc chuyện mới ‘kể chuyện người giỏi’ Nguyễn Quang Lập của anh Phan Chi mà bùi ngùi. Tôi biết nhiều về gia đình Nguyễn Quang Lập và cùng ký ức bài ca Trường Quảng Trạch. Nếp nhà và nét đẹp văn hóa đã tạo nên trang văn ám ảnh của Bọ Lập.

Thương nhớ nghìn năm. Hà Nội và Hồ Linh Đàm.

Hoàng Kim

Tài liệu dẫn

holinhdam
THƯƠNG NHỚ NGHÌN NĂM

Nguyễn Quang Lập

Những khi mệt mỏi và buồn chán tôi thường ngồi cửa sổ trông ra, Hà Nội trước mắt tôi lúc này là cái cổng cổ kính làng Đại Từ, ngôi chùa xanh rêu nằm khuất lấp dưới tàng cây cổ thụ, hồ Linh Đàm xanh trong thi thoảng có những đàn cò bay về đỗ trắng bờ hồ.

Mùa thu nước lên có những chiếc thuyền thúng câu cá bập bềnh trên mặt hồ và những chiếc vó bè bờ bên kia thấp thoáng trong sương mù. Mùa hè nước rặc mặt hồ có nhiều người đi bắt cua, nơm cá. Đôi khi nghe được tiếng hát nổi chìm trong sương khói những buổi chiều yên ắng.

Góc si già lối rẽ vào đường đôi ra phố có quán nghèo người thương binh già bán chè chén, dăm bảy anh xe ôm thợ xây thợ mộc ngồi thong thả nhả khói thuốc lào. Phía sau đó là chợ làng Đại Từ khi đông nghịt khi thưa thớt dân quê lẫn với dân thị thành. Và trên cao bao giờ cũng có những chiếc diều no gió đứng yên giữa trời xanh.

Nếu không có tiếng còi tàu vẫn hú lên khẩn thiết, tiếng còi  xe réo gắt đuổi theo nhau và tiếng loa truyền thanh phường vẫn bền bỉ nói những điều không ai buồn để ý, thì tôi sẽ đinh ninh đây chính là miền quê thanh vắng của tôi hoặc Hà Nội nghìn năm trước.

Hà Nội nghìn năm trước thế nào làm sao tôi biết, tôi chỉ đoán chừng nó cũng na ná Hà Nội qua cửa sổ nhà tôi. Và tôi yêu Hà Nội như thế  hơn rất nhiều lần Hà Nội của cao ốc, của xe cộ, của nhà hàng, của những đường phố nghìn nghịt người qua lại, dẫu biết rằng sự phát triển là tất yếu, không ai có thể cưỡng được và cũng không ai muốn cưỡng.

holinhdam1

Tôi yêu Hà Nội có Lý Thường Kiệt, một người Hà Nội gốc ở phường Thái Hoà – phố Bưởi ngày nay, cưỡi ngựa trắng vượt sông Như Nguyệt, với bài thơ Nam quốc sơn hà như một khúc ca yêu nước vang vọng mãi muôn sau.

hoguom

Tôi yêu Hà Nội có chùa Diên Hựu, có hồ Dâm Đàm, có chùa Trấn Quốc, có hồ Lục Thuỷ nơi rùa vàng nổi lên dâng gươm thần cho Lê Thái Tổ cứu nước trừ gian. Khi đất nước an ninh rùa vàng lại nổi lên đòi lại gươm thần và nhà vua đã nhẹ nhàng trả lại như không, cho hay binh đao nước Nam ta chỉ để trấn quốc không bao giờ để hại nhau.

Tôi yêu Hà Nội có điện Diên Hồng, nơi vua Trần Thánh Tông hỏi muôn dân hoà hay là đánh. Việc thiên tử cúi xuống hỏi dân đen làm cảm động cả đất trời. Thế mới biết một khi triều đình thực bụng coi dân làm gốc, chứ không phải chỉ đầu môi chót lưỡi, thì không có việc khó nào trên đời lại không thể vượt qua.

Rất nhiều lần đi trên đường Hoàng Diệu có những hàng cây sấu, cây xà cừ cao vút, tán lá sum sê tôi cứ có cảm tưởng hương hồn vị tổng đốc Hà Ninh quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh vẫn còn trên những tàng cây kia, tỏa bóng mát xuống tâm hồn những người yêu Hà Nội.

holinhdam2

Khi triều đình vứt giáo qui hàng thì ông cũng vứt ngay hai chữ trung vua để đội lên đầu hai chữ xã tắc, đội đến chết không rời. Hà Nội đã có tượng Lý Thái Tổ, người anh hùng dựng nên đất Thăng Long, đã có hay chưa tượng Hoàng Diệu, người anh hùng đã chết vì Hà Nội?

Không có những anh hùng như Lý Thái Tổ sẽ không có Hà Nội, không có những anh hùng như Hoàng Diệu thì Hà Nội đã tiêu vong, nước Việt ta cũng đã tiêu vong. Hỡi ôi điều giản đơn như cây cỏ nhưng không phải ai ai cũng thấm nhuần.

Đôi khi tôi rời thế giới ảo internet, nơi có bao nhiêu chuyện đau buồn, nơi này đất lở người chết, nơi kia lũ cuốn nhà trôi… để về thế giới thật, nơi phố phường tráng lệ, thấy cuồn cuộn những dòng người lao vào cuộc mưu sinh, cuộc kiếm chác, cuộc tranh giành đen đỏ, lòng bỗng dưng se lại, chẳng dám trách ai chỉ một mình buồn thiu.

 Thế giới ảo Biển Đông đang nổi sóng, dân chài ta khốn khổ vì tàu lạ, đảo Hoàng Sa đang bị cầm tù, hình như chẳng liên quan gì đến thế giới thật, trên sạp báo, trong nhà hàng tiếng nói cười hân hoan mừng thắng lợi. Cũng chẳng dám trách ai chỉ thấy mình lạc lõng.

 Hà Nội từ nghìn xưa đến nay có cây xanh có ao hồ có vỉa hè, thiếu ba thứ đó không ra Hà Nội. Vỉa hè bị chiếm dụng chật ních, bị xua đuổi rỗng không. Đa phần các ao hồ bị ô nhiễm, bị bức tử, bị san lấp vì một nghìn lý do của ham hố của quan liêu. Cây xanh mấy chục năm nay liên miên bị cưa trộm, chặt trộm và giờ đây 6700 cây cổ thụ bị án tử vì sự mục ruỗng của cây hay là vì sự mục ruỗng của con người?

holinhdam3

Những cây xanh có thân gỗ lớn đang bị chặt hạ từng ngày

 

Hà Nội vẫn còn đó rực rỡ ánh đèn, xe cộ đủ loại sang trọng chen chúc trên những con phố được làm ra cho người đi bộ và xe đạp. Còn đó những ngôi nhà cao tầng với kiến trúc hiện đại và sang trọng, những công viên bóng nhoáng, những nhà hàng giàu có. Còn đó bao nhiêu trai thanh nữ tú ngựa xe như nước áo quần như nêm, các gương mặt đều sáng tươi hạnh phúc. Nhưng sao tôi vẫn thấy dửng dưng.

Nhưng sao tôi vẫn thích ngồi ngắm Hà Nội của tôi qua ô cửa sổ. Tôi không biết vì sao, thật tình là như vậy. Có lẽ tâm hồn cổ lỗ của tôi chỉ biết thương nhớ Hà Nội nghìn năm xưa, nơi hồn Việt chất đầy thơm thảo. Nơi có những người Hà Nội  như Lý Thường Kiệt, như Hoàng Diệu. Nơi có những đàn cò trắng chiều chiều vẫn bay về đậu trên những tàng cây sấu, và giờ đây thỉnh thoảng vẫn bay về đậu trắng bờ hồ Linh Đàm.

Một đàn cò trắng phau phau…

Ôi đàn chim Việt, chúng đã có trên mặt trống đồng nghìn năm xưa, ta vẫn gọi đấy là đàn chim Lạc.

Nếp nhà và nét đẹp văn hóa


nguyenbinhkhiem
VÌ SAO VÔ CHIÊU THẮNG HỮU CHIÊU? Nếp nhà và nét đẹp văn hóa. Đạo trời đất là Trung Tân. Ghi chép của Hoàng Kim. Ngày xuân đọc Trạng Trình, hãy lắng nghe Trạng Trình Nguyễn Bỉnh Khiêm giảng giải: khuyên về phép xử thế của bậc hiền minh trong thời thế nhiễu loạn, vàng lầm trong cát:”…Vẹn toàn điều Thiện là Trung, không vẹn toàn điều Thiện thì không phải là Trung. Tân là cái bến, biết chỗ dừng lại là bến chính, không biết chỗ dừng lại là bến mê… Nghĩa chữ Trung chính là ở chỗ Chí Thiện.Trung Tân quán bi ký, 1543). Đạo ở mình ta lấy đạo trung / Chớ cho đục, chớ cho trong (Thơ chữ Nôm, Bài số 104) Ta dại, ta tìm nơi vắng vẻ / Người khôn, người đến chốn lao xao (Thơ chữ Nôm, Bài số 79) …Làm việc thiện không phải vì công tích mà ở tấm lòng. Nay vừa sau cơn loạn lạc thì chẳng những thân người ta bị chìm đắm, mà tâm người ta càng thêm chìm đắm. Các bậc sĩ đệ nên khuyến khích nhau bằng điều thiện, để làm cho mọi người dấy nên lòng thiện mà tạo nên miền đất tốt lành. (Diên Thọ kiều bi ký, 1568) An nhàn, vô sự là tiên (Sấm ký)”.

vohuulaotuvakhongtu
Người đời sau luận về việc “vì sao vô chiêu thắng hữu chiêu?’ Khổng và Lão, có dựng nên chuyện Lão Tử ‘dạy’ Khổng Tử: “Ngươi cứ nhìn vào trời đất mà hiểu Đạo của ta. Kìa, có trời thì có đất, có núi thì có sông, có cao thì có thấp, có dài thì có ngắn, có cương thì có nhu, có rỗng thì có đặc, có sáng thì có tối, có thẳng thì có cong… Mọi thứ đang dịch chuyển trong sự biến hóa vô cùng. Tự nhiên tự do nhưng có trật tự và cái lí của nó. Cao thì xa, thấp thì gần, dài thì yếu, ngắn thì mạnh, cương thì gãy, nhu thì dẻo, rỗng thì âm to, đặc thì câm… Mọi thứ trong trời đất gắn kết được nhờ khác biệt, không có chuyện giống nhau mà hợp lại được với nhau“.

Chuyện đời nếp nhà và nét đẹp văn hóa để xây dựng một gia đình hạnh phúc, mọi việc hanh thông phần lớn nhờ vào trí tuệ minh triết, phúc hậu, thông biến, tùy thời, làm việc cần phải tự ý cẩn thận, lời nói là năng lực, im lặng là trí tuệ, vô chiêu thắng hữu chiêu.

Hoàng Kim

xem thêm
Ngày xuân đọc Trạng Trình
Cậu Cương ngọc trai bé của ông tôi
Hoàng Gia Cương theo dòng thời gian
Nếp nhà và nét đẹp văn hóa 
Nối nhịp cầu văn hóa Việt

Bài viết mới trên TÌNH YÊU CUỘC SỐNG
CNM365, ngày mới nhất bấm vào đây cp nht mi ngày

Video yêu thích

Vietnamese Dan Bau Music
Vietnam traditional music
KimYouTube

Trở về trang chính
Hoàng Kim  Ngọc Phương Nam  Thung dung  Dạy và học  Cây Lương thực  Dạy và Học  Tình yêu cuộc sống  Kim on LinkedIn  Kim on Facebook  KimTwitter  hoangkim vietnam

Phan Khôi nắng được thì cứ nắng


hoadambuttimdem

Hoàng Kim
(đề ảnh Hoa Dâm Bụt tím đêm)

Thích thật là em thật đó ư
Hoa dâm bụt tím đẹp không ngờ
Mọi chữ hóa ra đều bình đẳng
Vô ưu dâm bụt nắng trong thơ.

Nắng được thì ta cứ nắng đi (*)
Hoa em đang nở rất xuân thì
Lo gì chạng vạng màu nền tối
Đẹp được thì ta cứ đẹp đi.

Vẻ đẹp biển như là Đà Nẵng
Chiều sông Hoài bến đợi Sông Thương (**)
Ô hay hoa cũng như người nhỉ
Đông tới mai vàng ủ tuyết sương.

(*) Phan Khôi nắng được thì cứ nắng
(**) Sông Thương