Hồ Linh Đàm với Nguyễn Quang Lập


danchimviet
NẾP NHÀ VÀ NÉT ĐẸP VĂN HÓA. Hồ Linh Đàm với Nguyễn Quang Lập. Ghi chép của Hoàng Kim. Bọ Lập người Ba Đồn. Trước đây nói đến Lập là tôi nhớ ngay đến Quê Choa, Đời Cát, Nhớ đồng và Những mảnh đời đen trắng. Nay khi nhớ Lập thì tôi lại nhớ ngay đến hồ Linh Đàm qua Thương nhớ nghìn năm.

Trang văn Bọ Lập viết về hồ Linh Đàm thật ám ảnh: “Nhưng sao tôi vẫn thích ngồi ngắm Hà Nội của tôi qua ô cửa sổ. Tôi không biết vì sao, thật tình là như vậy. Có lẽ tâm hồn cổ lỗ của tôi chỉ biết thương nhớ Hà Nội nghìn năm xưa, nơi hồn Việt chất đầy thơm thảo. Nơi có những người Hà Nội như Lý Thường Kiệt, như Hoàng Diệu. Nơi có những đàn cò trắng chiều chiều vẫn bay về đậu trên những tàng cây sấu, và giờ đây thỉnh thoảng vẫn bay về đậu trắng bờ hồ Linh Đàm. Một đàn cò trắng phau phau…Ôi đàn chim Việt, chúng đã có trên mặt trống đồng nghìn năm xưa, ta vẫn gọi đấy là đàn chim Lạc.”

Hà Nội trong tôi thật nhiều. Tôi nhớ nhất là ‘Trăng rằm Hà Nội’ của chính mình ‘Trăng sáng lung linh trăng sáng quá/Đất trời lồng lộng một màu trăng/Dẫu đêm khuya vắng người quên ngắm/trăng vẫn là trăng trăng vẫn rằm“. ‘Hà Nội trong mắt tôi’ tập truyện ngắn của nhà văn Nguyễn Khải, ‘Hà Nội trong mắt ai’ bộ phim tiêu biểu của đạo diễn Trần Văn Thủy, Hà Nội trong ‘Nỗi nhớ mùa đông’ của nhạc sĩ Phú Quang, ‘Hà Nội mùa đông năm 1946’ bộ phim hay của đạo diễn Đặng Nhật Minh, nhưng khi nói đến hồ Linh Đàm thì nhớ ngay đến Bọ Lập.

Lật thuyền Quê Choa, đắm đò Quảng Hải là câu chuyện của mấy năm trước. Đọc chuyện mới ‘kể chuyện người giỏi’ Nguyễn Quang Lập của anh Phan Chi mà bùi ngùi. Tôi biết nhiều về gia đình Nguyễn Quang Lập và cùng ký ức bài ca Trường Quảng Trạch. Nếp nhà và nét đẹp văn hóa đã tạo nên trang văn ám ảnh của Bọ Lập.

Thương nhớ nghìn năm. Hồ Linh Đàm với Nguyễn Quang Lập, đọc lại và suy ngẫm.

Hoàng Kim

Tài liệu dẫn

holinhdam
THƯƠNG NHỚ NGHÌN NĂM

Nguyễn Quang Lập

Những khi mệt mỏi và buồn chán tôi thường ngồi cửa sổ trông ra, Hà Nội trước mắt tôi lúc này là cái cổng cổ kính làng Đại Từ, ngôi chùa xanh rêu nằm khuất lấp dưới tàng cây cổ thụ, hồ Linh Đàm xanh trong thi thoảng có những đàn cò bay về đỗ trắng bờ hồ.

Mùa thu nước lên có những chiếc thuyền thúng câu cá bập bềnh trên mặt hồ và những chiếc vó bè bờ bên kia thấp thoáng trong sương mù. Mùa hè nước rặc mặt hồ có nhiều người đi bắt cua, nơm cá. Đôi khi nghe được tiếng hát nổi chìm trong sương khói những buổi chiều yên ắng.

Góc si già lối rẽ vào đường đôi ra phố có quán nghèo người thương binh già bán chè chén, dăm bảy anh xe ôm thợ xây thợ mộc ngồi thong thả nhả khói thuốc lào. Phía sau đó là chợ làng Đại Từ khi đông nghịt khi thưa thớt dân quê lẫn với dân thị thành. Và trên cao bao giờ cũng có những chiếc diều no gió đứng yên giữa trời xanh.

Nếu không có tiếng còi tàu vẫn hú lên khẩn thiết, tiếng còi  xe réo gắt đuổi theo nhau và tiếng loa truyền thanh phường vẫn bền bỉ nói những điều không ai buồn để ý, thì tôi sẽ đinh ninh đây chính là miền quê thanh vắng của tôi hoặc Hà Nội nghìn năm trước.

Hà Nội nghìn năm trước thế nào làm sao tôi biết, tôi chỉ đoán chừng nó cũng na ná Hà Nội qua cửa sổ nhà tôi. Và tôi yêu Hà Nội như thế  hơn rất nhiều lần Hà Nội của cao ốc, của xe cộ, của nhà hàng, của những đường phố nghìn nghịt người qua lại, dẫu biết rằng sự phát triển là tất yếu, không ai có thể cưỡng được và cũng không ai muốn cưỡng.

holinhdam1

Tôi yêu Hà Nội có Lý Thường Kiệt, một người Hà Nội gốc ở phường Thái Hoà – phố Bưởi ngày nay, cưỡi ngựa trắng vượt sông Như Nguyệt, với bài thơ Nam quốc sơn hà như một khúc ca yêu nước vang vọng mãi muôn sau.

hoguom

Tôi yêu Hà Nội có chùa Diên Hựu, có hồ Dâm Đàm, có chùa Trấn Quốc, có hồ Lục Thuỷ nơi rùa vàng nổi lên dâng gươm thần cho Lê Thái Tổ cứu nước trừ gian. Khi đất nước an ninh rùa vàng lại nổi lên đòi lại gươm thần và nhà vua đã nhẹ nhàng trả lại như không, cho hay binh đao nước Nam ta chỉ để trấn quốc không bao giờ để hại nhau.

Tôi yêu Hà Nội có điện Diên Hồng, nơi vua Trần Thánh Tông hỏi muôn dân hoà hay là đánh. Việc thiên tử cúi xuống hỏi dân đen làm cảm động cả đất trời. Thế mới biết một khi triều đình thực bụng coi dân làm gốc, chứ không phải chỉ đầu môi chót lưỡi, thì không có việc khó nào trên đời lại không thể vượt qua.

Rất nhiều lần đi trên đường Hoàng Diệu có những hàng cây sấu, cây xà cừ cao vút, tán lá sum sê tôi cứ có cảm tưởng hương hồn vị tổng đốc Hà Ninh quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh vẫn còn trên những tàng cây kia, tỏa bóng mát xuống tâm hồn những người yêu Hà Nội.

holinhdam2

Khi triều đình vứt giáo qui hàng thì ông cũng vứt ngay hai chữ trung vua để đội lên đầu hai chữ xã tắc, đội đến chết không rời. Hà Nội đã có tượng Lý Thái Tổ, người anh hùng dựng nên đất Thăng Long, đã có hay chưa tượng Hoàng Diệu, người anh hùng đã chết vì Hà Nội?

Không có những anh hùng như Lý Thái Tổ sẽ không có Hà Nội, không có những anh hùng như Hoàng Diệu thì Hà Nội đã tiêu vong, nước Việt ta cũng đã tiêu vong. Hỡi ôi điều giản đơn như cây cỏ nhưng không phải ai ai cũng thấm nhuần.

Đôi khi tôi rời thế giới ảo internet, nơi có bao nhiêu chuyện đau buồn, nơi này đất lở người chết, nơi kia lũ cuốn nhà trôi… để về thế giới thật, nơi phố phường tráng lệ, thấy cuồn cuộn những dòng người lao vào cuộc mưu sinh, cuộc kiếm chác, cuộc tranh giành đen đỏ, lòng bỗng dưng se lại, chẳng dám trách ai chỉ một mình buồn thiu.

 Thế giới ảo Biển Đông đang nổi sóng, dân chài ta khốn khổ vì tàu lạ, đảo Hoàng Sa đang bị cầm tù, hình như chẳng liên quan gì đến thế giới thật, trên sạp báo, trong nhà hàng tiếng nói cười hân hoan mừng thắng lợi. Cũng chẳng dám trách ai chỉ thấy mình lạc lõng.

 Hà Nội từ nghìn xưa đến nay có cây xanh có ao hồ có vỉa hè, thiếu ba thứ đó không ra Hà Nội. Vỉa hè bị chiếm dụng chật ních, bị xua đuổi rỗng không. Đa phần các ao hồ bị ô nhiễm, bị bức tử, bị san lấp vì một nghìn lý do của ham hố của quan liêu. Cây xanh mấy chục năm nay liên miên bị cưa trộm, chặt trộm và giờ đây 6700 cây cổ thụ bị án tử vì sự mục ruỗng của cây hay là vì sự mục ruỗng của con người?

holinhdam3

Những cây xanh có thân gỗ lớn đang bị chặt hạ từng ngày

Hà Nội vẫn còn đó rực rỡ ánh đèn, xe cộ đủ loại sang trọng chen chúc trên những con phố được làm ra cho người đi bộ và xe đạp. Còn đó những ngôi nhà cao tầng với kiến trúc hiện đại và sang trọng, những công viên bóng nhoáng, những nhà hàng giàu có. Còn đó bao nhiêu trai thanh nữ tú ngựa xe như nước áo quần như nêm, các gương mặt đều sáng tươi hạnh phúc. Nhưng sao tôi vẫn thấy dửng dưng.

Nhưng sao tôi vẫn thích ngồi ngắm Hà Nội của tôi qua ô cửa sổ. Tôi không biết vì sao, thật tình là như vậy. Có lẽ tâm hồn cổ lỗ của tôi chỉ biết thương nhớ Hà Nội nghìn năm xưa, nơi hồn Việt chất đầy thơm thảo. Nơi có những người Hà Nội  như Lý Thường Kiệt, như Hoàng Diệu. Nơi có những đàn cò trắng chiều chiều vẫn bay về đậu trên những tàng cây sấu, và giờ đây thỉnh thoảng vẫn bay về đậu trắng bờ hồ Linh Đàm.

Một đàn cò trắng phau phau…

Ôi đàn chim Việt, chúng đã có trên mặt trống đồng nghìn năm xưa, ta vẫn gọi đấy là đàn chim Lạc.
Advertisements

8 thoughts on “Hồ Linh Đàm với Nguyễn Quang Lập

  1. Pingback: Nếp nhà và nét đẹp văn hóa | Tình yêu cuộc sống

  2. Pingback: Hillary Clinton là người tử tế | Tình yêu cuộc sống

  3. Pingback: Nguyễn Du 250 năm nhìn lại | Tình yêu cuộc sống

  4. Pingback: 24 tiết khí lịch nhà nông | Tình yêu cuộc sống

  5. Pingback: Chớm Đông | Tình yêu cuộc sống

  6. Pingback: Nguyễn Du và Hồng Sơn Liệp Hộ | Tình yêu cuộc sống

  7. Pingback: Thầy ơi | Tình yêu cuộc sống

  8. Pingback: Nhớ Hoa Lau | Khát khao xanh

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s