Thăm anh Hoàng Đình Quang


 

hoangdinhquang1
“Khi nàng trở về chả còn mặt trời

Một tí dưới đáy ly bàng hoàng
Con mèo đen bàng hoàng vệt váy”
(thơ Hoàng Đình Quang).

Hoàng Kim
quên thơ mới mất rồi.
Mình làm người cổ điển thôi !
Nhưng mình thích ảnh này
Và chuyện con mèo vàng
CÓ BA DÒNG VĂN CHƯƠNG

“Bất kể mèo trắng mèo đen
Miễn là bắt được chuột”
Nhân loại đang lên đồng
Cuồn cuộn mọi nơi
Lên cơn hưng phấn.
Mọi chốn nháo nhào
theo thuyết thực dụng
Thời Vi Tiểu Bảo lên ngôi

Ai Vi Tiểu Bảo?
Ai là Khang Hy?
Ai Trần Cận Nam?
Ai Ngô Tam Quế?

Nén hương bùng cháy trên tay.
Con mèo vàng từ chốn cao nhảy xuống.
Một câu hỏi khắc khoải mênh mông
Giữa trời xanh cao rộng.

Ai phán xét ai,
Nhân danh ai.?
Lịch sử
Nhân dân
và chính CON NGƯỜI:

Nguyễn Huệ, Nguyễn Ánh, Nguyễn Du
Ai là kẻ anh hùng?
Ai là bậc anh hùng?
Ai là anh hùng danh sĩ tinh hoa?

“Trăm năm trong cõi người ta.
Chữ tài chữ mệnh khéo là ghét nhau”.
“Thiện căn cốt ở lòng ta
Chữ tâm kia mới bằng ba chữ tài”.

Nguyễn Du với Hồng Sơn Liệp Hộ
ĐI SĂN
Nguyễn Du thơ chữ Hán,
Nhất Uyên dịch thơ

Kẻ đạt quan trường chí đỉnh mây,
Còn ta vui thú với hươu nai.
Cốt lòng thư thái không mong được,
Không hại điều nhân diệt các loài.
Xạ ngủ cỏ thơm hương ướt ẩm,
Núi xa, chó sủa tiếng ngoài tai.
Thú vui phù thế âu tùy thích,
Xe đón lọng che ấy những ai ?

Nguyên tác phiên âm Hán Việt :
LIỆP
Y quan đạt giả chí thanh vân,
Ngô diệc lạc ngô mi lộc quân.
Giải thích nhàn tình an tại hoạch,
Bỉnh trừ dị loại bất phương nhân.
Xạ miên thiển thảo hương do thấp,
Khuyển độ trùng sơn phệ bất văn.
Phù thế vi hoan các hữu đạo,
Khu xa ủng cái thị hà nhân.

Chú thích:
Thanh vân, mây xanh, chỉ công danh thành đạt“.

*

Người dặn ta từ thuở xưa.
Càng về sau mỗi ngày càng thấm
Có ba dòng văn chương.

CÓ BA DÒNG VĂN CHƯƠNG.

hainhuhoangkim

“Hôm trước em có thăm vợ chồng bác Hải Như nhà thơ ở nhà riêng tại 7/2A Tổ 3 Khu phố 2 Hà Huy Giáp, Phường Thạnh Lộc , Quận 12 TP Hồ Chí Minh. Cụ tên thật là Vũ Như Hải, sinh năm 1923 tại làng Bái Dương, huyện Nam Trực tỉnh Nam Định. Cụ là một trong 80 thành viên đầu tiên tham gia Đại hội Văn nghệ Toàn Quốc lần thứ nhất ngày 25-7- 1948 tại chiến khu Việt Bắc. Hai cụ nay 93 và 91 tuổi. Nhà thơ Hải Như là tác giả của hơn 100 bài thơ được phổ nhạc. Các tác phẩm chính đã xuất bản có ‘Trái đất mai này còn lại tình yêu’ (1985), ‘Thơ viết về Người’ (2004, 2015) ‘Có hai dòng văn chương’ (2010) và nhiều tác phẩm khác. Nhà thơ Hải Như phảng phất những tính cách giống Thầy Tịnh của chúng ta: uyên thâm về học thức và vốn sống, điềm tĩnh, vị tha, theo sát thời cuộc. Cụ cũng có điều tương đồng với Nguyễn Khải, Nguyên Ngọc, Thầy Hiến, … Cụ nói với em: ‘Văn dĩ tải đạo’ cần nói đúng người, đúng việc, đúng lúc, đúng chỗ, thậm chí chưa nói tốt hơn là vội nói ra. Cụ Hải Như tặng em tập sách ‘Thơ Viết về Người’ mới in lại và tặng bản sao tập di cảo ‘Chân dung phác thảo’ với hàng chục khuôn mặt mà cụ giữ mấy chục năm nay, chưa bao giờ in với lời dặn ‘cháu viết bài hoặc đăng sau này lúc thích hợp’. Theo nhà thơ Hải Như thì có HAI DÒNG VĂN CHƯƠNG: Lâu nay nhiều người vẫn nhầm lẫn giữa văn học và báo chí. Báo chí là hiện thực, văn học có hư cấu. Chức năng văn học là thức tỉnh con người. Từ văn học có ‘Hai dòng văn chương’ là Ưu thời và Xu thời. Dòng văn chương Ưu thời gồm những áng văn chương của kẻ sĩ vốn giàu lòng trắc ẩn, luôn trăn trở suy tư về kiếp người, sự hưng thịnh của dân tộc. Dòng văn chương Xu thời, gồm các tác phẩm nói theo Balzac, chỉ muốn “bào nhẵn những gồ ghề trong cuộc sống xã hội”, những áng văn chương “một chiều”. Em thì phân biệt CÓ BA DÒNG VĂN CHƯƠNG. Đây không phải là sự phân biệt của em mà khởi đầu bởi thầy Tịnh và thầy Dộ trò chuyện với nhau thuở trước. Em mới thấm chứ chưa thể kể lại thật kỹ được. Dòng văn chương Xu thời quá phổ biến trong mọi xã hội.  Dòng văn chương Ưu thời có hai dạng loại của Nguyễn Du và Nguyễn Công Trứ, Khang Hi và Vi Tiểu Bảo. Thầy Tịnh nói với em “Có những tác phẩm văn chương nên hướng đến những giá trị nhân văn sâu xa hơn, như một món ăn trong thờ cúng, dẫu một con ruồi nhỡ rơi vào và đã được vứt đi nhưng cảm giác sẽ không bằng thức ăn hoàn toàn tinh khiết”. Em Hoàng Kim

KỲ LÂN MỘ VÀ CHUYỆN NGUYỄN DU

(còn tiếp….)

Xem thêm
Giải mã bí ẩn ngạc nhiên về lăng mộ vua Quang Trung
Hành trình tìm mộ Hoàng đế Quang Trung (3)
Hành trình tìm mộ Hoàng đế Quang Trung (2)
Hành trình tìm mộ Hoàng đế Quang Trung (1)


Vietnamese Dan Bau Music


Vietnamese food paradise
KimYouTube

Trở về trang chính
Hoàng Kim  Ngọc Phương Nam  Thung dung  Dạy và học  Cây Lương thực  Dạy và Học  Tình yêu cuộc sống  Kim on LinkedIn  Kim on Facebook  KimTwitter  hoangkim vietnam  Trở về đầu trang Gạo Việt chất lượng và thương hiệu  Con đường lúa gạo Việt Nam.

Donald Trump nước Mỹ trước tiên




DONALD TRUMP NƯỚC MỸ TRƯỚC TIÊN

Hoàng Kim

Ông Trump sẽ làm gì trong 100 ngày đầu tiên của nhiệm kỳ Tổng thống?  Tân Tổng thống Mỹ thứ 45 của Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ đang tiếp nhận quyền lực. Donald Trump đang hành động! Ông nằm trong tiêu điểm của Nước Mỹ và Thế Giới . Sóng gió đầy rẫy trước mắt Donald Trump. Trong suốt chiến dịch tranh cử, Trump đã đưa ra thế giới quan “nước Mỹ trước tiên”, nhấn mạnh ông sẽ theo đuổi các cam kết quốc tế của Mỹ chỉ khi cảm thấy phù hợp với lợi ích của chính nước Mỹ. Việt Nam lúc này chưa thể nằm trong tầm ngắm việc cấp bách cần làm ngay của Trump nhưng chắc chắn ông sẽ có những quyết sách kịp thời và khôn ngoan để bảo tồn và phát triển các khoản đầu tư của nước Mỹ mà Obama và các vị tổng thống tiền nhiệm đã làm được ở Việt Nam và Châu Á. Việt Nam tự cũng cố và trầm tĩnh theo dõi việc làm, lời nói của Trump,  lắng nghe và cập nhật các bình luận chọn lọc Trump với Việt Nam và Thế Giới.

Những thách thức đối ngoại của Donald TrumpMỹ đang không suy thoái. Nhiệm vụ chính sách đối ngoại trước mắt của Trump là điều chỉnh luận điệu của mình và trấn an các đồng minh và những nước khác về vai trò tiếp tục của Mỹ trong trật tự thế giới tự do“. Joseph S. Nye, cựu Trợ lý Bộ trưởng Quốc phòng và chủ tịch Hội đồng Tình báo Quốc gia Hoa Kỳ, là Giáo sư tại Đại học Harvard. Ông là tác giả cuốn Is the American Century Over? trong tác phẩm Project Syndicate 2016 – Donald Trump’s Foreign-Policy Challenges – nhận định. Nước Mỹ đang đứng trước “một thế lưỡng nan về chính sách”: “Sự cân bằng quyền lực khu vực ở châu Á khiến Mỹ được chào đón ở đó. Sự trỗi dậy của Trung Quốc đã làm dấy lên lo ngại ở Ấn Độ, Nhật Bản, Việt Nam, và các nước khác. Việc quản lý sự trỗi dậy trên toàn cầu của Trung Quốc là một trong những thách thức chính sách đối ngoại lớn của thế kỷ này, và chiến lược “nước đôi” do lưỡng đảng ủng hộ “vừa hội nhập, vừa đảm bảo an ninh” của Mỹ – trong đó Mỹ mời Trung Quốc tham gia trật tự thế giới tự do, trong khi tái khẳng định hiệp ước an ninh của Mỹ với Nhật Bản – sẽ tiếp tục là cách tiếp cận đúng đắn“. ” …Nga, một đất nước đang suy thoái, nhưng có một kho vũ khí hạt nhân đủ để hủy diệt Mỹ – và do vậy vẫn là một mối đe dọa tiềm tàng đối với Mỹ và các nước khác. Nga, gần như phụ thuộc hoàn toàn vào nguồn thu từ các tài nguyên năng lượng của mình, là một “nền kinh tế đơn canh” với các thể chế suy đồi và những vấn đề về nhân khẩu học và y tế. Sự can thiệp của Tổng thống Vladimir Putin vào các nước láng giềng và Trung Đông, các cuộc tấn công mạng của ông nhằm vào Mỹ và các nước khác, dù có ý định khiến nước Nga trông có vẻ vĩ đại trở lại, nhưng chỉ đơn thuần làm xấu đi những triển vọng dài hạn của đất nước. Tuy nhiên, trong ngắn hạn, các nước đang suy thoái thường chấp nhận nhiều rủi ro hơn và do đó nguy hiểm hơn – như trường hợp Đế quốc Áo-Hung vào năm 1914.” Giải mã nghệ thuật Trump “làm lành” với Putin đã cho thấy bước đi đầu tiên của Trump đối với Nga.

Trum sẽ phá nát di sản của Obama tại Đông Nam Á?” liệu sắp tới có xẩy ra điều này  không?. “Đối với Trump, người tạo nên sự nghiệp của mình trong lĩnh vực bất động sản, có lẽ là cách tốt nhất để nhìn vào chính sách của ông đối với khu vực là qua lăng kính của một nhà kinh doanh. Rốt cuộc, có thể ông sẽ nhận ra rằng sẽ là thiếu khôn ngoan nếu phung phí tất cả các khoản đầu tư đáng kể mà người tiền nhiệm của ông đã nỗ lực thực hiện tại khu vực Đông Nam Á này“. Lê Hồng Hiệp là Nghiên cứu viên chính tại Viện Nghiên cứu Đông Nam Á (ISEAS – Yusof Ishak Institute), Singapore, và là tác giả của cuốn sách sắp xuất bản Living Next to the Giant: The Political Economy of Vietnam’s Relations with China under Doi Moi (Sống cạnh người khổng lồ: Kinh tế chính trị của quan hệ Việt – Trung thời kỳ Đổi Mới), bình luận . Trump sẽ phải cân nhắc các quyết định thích hợp, bởi lẽ “Trong suốt chiến dịch tranh cử, Trump đã đưa ra một thế giới quan “nước Mỹ trước tiên”, nhấn mạnh rằng ông sẽ theo đuổi các cam kết quốc tế của Mỹ chỉ khi cảm thấy phù hợp với lợi ích của mình. Điều này đã làm rúng động nhiều đồng minh và đối tác của Mỹ, bao gồm các nước Đông Nam Á, những nước lo sợ rằng họ sẽ bị bỏ qua bởi quốc gia lâu nay vẫn là người bảo đảm quan trọng nhất cho sự ổn định khu vực. Nếu vậy, điều này sẽ đại diện cho một sự đảo ngược đáng chú ý so với chính sách của Mỹ tám năm qua, trong đó Tổng thống Barack Obama đã nỗ lực hết sức nhằm tăng cường quan hệ của Mỹ với khu vực Đông Nam Á“.

Giải phẩu trò chơi quyền lực Mỹ nhà nghiên cứu Nguyễn Quang Di nhận định: “Bây giờ, khi Donald Trump đã thắng, TPP đã hết cơ hội, và chủ trương xoay trục có thể thay đổi, thì mọi mong muốn hay cố gắng của Hà Nội là quá muộn (too little too late), vì trò chơi đã kết thúc. Trò chơi mới sẽ khó hơn và nguy hiểm hơn, với cái giá phải trả cũng lớn hơn, tại Biển Đông cũng như trong cải cách kinh tế và chính trị, để khắc phục một thể chế đang bị phân liệt (dysfunctional system). Trong bối cảnh đó, vai trò của Nhật ở Đông Á bỗng trở nên quan trọng hơn nữa, cho một cơ cấu quyền lực mới ở khu vực. Nhưng đó cũng là một câu hỏi vẫn còn để ngỏ.

*

Việt Nam tự cũng cố trầm tĩnh theo dõi.


Hoàng Kim


Tin Mới-Tiểu sử Tổng Thống Donald Trump, Tổng thống thứ 45 của Mỹ.

Xem tiếp

Donald Trump đọc lại và suy ngẫm

nguyenquangdi

GIẢI PHẨU TRÒ CHƠI QUYỀN LỰC MỸ

Nguyễn Quang Di

Nguồn: Hiệu Minh Blog, ngày 20.11.2016
Nguyễn Quang Di: Giải phẩu trò chơi quyền lực Mỹ

Sau hơn một tuần, những sai lầm và thất bại có tính hệ thống trong trò chơi quyền lực Mỹ (qua vở kịch tranh cử tổng thống) đã được giải phẫu, làm rõ. Nhưng cái giá phải trả thì chưa thể lường hết được. Tương lai của nước Mỹ (và cả thế giới) vẫn bất định như một ẩn số. Đối với một siêu cường, những sai lầm và thất bại này cũng “vô hạn” (infinite) như sự vô minh của con người (mà Einstein đã nói cách đây hơn một thế kỷ).

Sai lầm và thất bại trong trò chơi này (như “game of thrones”) không chỉ to lớn mà còn toàn diện. Không chỉ các chính khách và chiến lược gia, mà các nhà nghiên cứu và nhà báo cũng sai. Báo Newsweek tuần đó đã in sẵn một bài đưa tin bà Clinton thắng cử. Nhưng Donald Trump đã đánh bại cơ chế quyền lực (power structure) của đảng Dân Chủ (cũng như Cộng Hòa). Đến lúc họ phải cải tổ lại hệ thống (như đại tu một cỗ máy đã hỏng).

Số đông cử tri Mỹ ủng hộ Donald Trump vì họ phản kháng cơ chế quyền lực và hy vọng ông ấy sẽ thay đổi, nên họ sẵn sàng bỏ qua những khuyết tật của ông ấy. Vì vậy, ông Trump đã biến điều không thể thành có thể trong khi bà Clinton thất bại. Những người ủng hộ bà Clinton dù có than khóc vì thất vọng hay xuống đường biểu tình vì bức xúc thì đã quá muộn. Hệ quả phong trào Trumpism (cũng như Brexit) rất sâu rộng, khó lường, vì nó là chủ nghĩa dân tộc cả về kinh tế lẫn văn hóa (economic and white nationalism).

Khủng hoảng cơ chế quyền lực

Trong tác phẩm “Tại sao Quốc gia Thất bại” (Why Nations Fail, Daron Acemoglu & James Robinson, Crown, 2013), tác giả lập luận rằng các thể chế quy nạp (inclusive) vững bền hơn, vì cởi mở và kiểm soát được quyền lực, nên không bị “bắt cóc” (hịjacked). Trước ngày bầu cử, Acemoglu đã vạch ra những lỗ hổng lớn của hệ thống. Thứ nhất, qua mấy thập kỷ toàn cầu hóa đa số dân Mỹ đã bị gạt ra lề (failure of omission). Thứ hai, khi khủng hoảng, chính quyền chỉ cứu các đại gia, chứ không để ý đến người dân (failure of commission). Thứ ba, trong quá trình tranh cử, đảng Cộng Hòa đã đầu hàng Donald Trump, đại diện cho phong trào bị đầu độc bởi thế lực “dân túy cánh hữu” (right-wing populist movement). (“American Democracy is Dying…”, Daron Acemoglu, Foreign Policy, November 7, 2016).

Do đó, những giá trị cốt lõi của nền dân chủ Mỹ đang bị thách thức, và nền móng của thể chế chính trị đang bị rạn nứt và đổ vỡ. Để cứu vãn nền dân chủ, không phải chỉ thông qua bầu cử, mà thực tế ngày Thứ Ba định mệnh (9/11) đã làm cho hố ngăn cách về giai cấp và văn hóa của xã hội Mỹ càng trầm trọng hơn. Nói cách khác, đó là “cuộc nổi dậy” của người dân Mỹ chống lại giới cầm quyền (establishment), và đòi thay đổi triệt để. Để thay đổi, họ không trông chờ vào cơ chế quyền lực (mainstream), mà dùng lá phiếu của mình bầu cho một người bên ngoài hệ thống (fringe) lên cầm quyền. Theo giáo sư Gary Hamel (“The Future of Management”, Harvard Business School Press, September 2007), mọi thay đổi triệt để cho tương lai đều bắt nguồn từ ngoại vi (“The future happens on the fringe”).

Những cử tri ủng hộ Donald Trump đã gửi một thông điệp cho cơ chế quyền lực của đảng Dân Chủ luôn coi mình là “chuẩn mực về chính trị” (politically-correct liberal elites). Họ không có điều kiện phát biểu chính kiến của mình, vì lo sợ bị bịt miệng (fear of being shut down) hoặc không ai lắng nghe họ, nên họ phải chờ đến ngày bầu cử để phát biểu bằng lá phiếu. Có lẽ vì vậy mà hầu hết các kết quả thăm dò dư luận đều đoán sai.

Kết quả là cơ chế quyền lực đã bị thua, do đã xa rời cuộc sống của người dân Mỹ. Nó phản ánh không chỉ tâm trạng bức xúc, bất an, mà là thái độ phản kháng cơ chế quyền lực, vì khủng hoảng lòng tin. Ông Trump thắng vì đã bắt mạch đúng tâm trạng của người dân, và lợi dụng được làn sóng bất bình của họ bằng khẩu hiệu dân túy, tuy thô thiển nhưng hiệu quả. Như một tay chơi poker sành sỏi, ông Trump tuy phát biểu văng mạng, nhưng lại biết giấu kín bài, làm cho đối phương bất ngờ (trong khi bà Clinton để lộ thiên cơ).

Hầu hết giới lãnh đạo đảng Dân Chủ (như Tổng thống Obama) đã ủng hộ bà Clinton, vì quyền lợi của họ gắn với nhau. Nhưng đáng tiếc là họ lại vô cảm trước những dấu hiệu bức xúc và bất bình của đa số cử tri bị thua thiệt, muốn thay đổi. Ngay Tổng thống Obama cũng đã xa rời họ, và gắn bó với giới quyền quý có tiếng tăm ở miền Đông (Ivy League East Coast cerebral elitist). Ông thích xuất hiện cùng những người nổi tiếng, đọc những bài diễn văn hùng biện. Một người hùng từng kêu gọi thay đổi, đã chiếm được Nhà Trắng như một người “nổi loạn”, nay lại coi thường những người “nổi loạn” cũng như ông.

Trong bối cảnh đầy biến động đó, đảng Dân Chủ đã chọn một người không phù hợp, vì không được đa số dân chúng tin cậy. Theo hãng thông tấn AP, 92% người Mỹ tin rằng cách sử dụng email của bà Clinton là phạm pháp hoặc vô ý thức, trong khi chỉ có 6% cho bà không có lỗi. Bà Clinton chỉ được 37% người da trắng bỏ phiếu (kém xa ông Obama). Chỉ có 54% phụ nữ bỏ phiếu cho bà Clinton (trong khi 42% bỏ phiếu cho ông Trump). Tỉ lệ những người gốc Phi, Latino, và giới trẻ, bỏ phiếu cho bà cũng không cao.

Đa số dân chúng cho bà Clinton là ngạo mạn, tham lam quyền lực và không trung thực (có thái độ hai mặt). Vì vậy, giữa hai ứng cử viên cùng xấu, dư luận đánh giá bà Clinton xấu hơn. Để thắng cử, đáng lẽ bà Clinton phải dành nhiều thời gian để vận động lấy phiếu tại các bang như Wisconsin, Michigan và Pennsylvania, thì lại dành thời gian vận động quyên góp tiền tại Wall Street. Khi nhận ra sai lầm thì đã quá muộn. Một số sai lầm chiến lược trong 2 tuần cuối (do ngộ nhận) đã dẫn đến thất bại, làm cả thế giới choáng váng.

Bà Clinton cũng dựa quá nhiều vào các ngôi sao Hollywood, phản ánh ngộ nhận của đảng Dân Chủ về công bằng xã hội, không ăn nhập với mối quan tâm của những người lao động da trắng, trong lúc họ đang bức xúc với giới cầm quyền và nhà giàu. Nhận xét của bà Clinton tại sự kiện gây quỹ do Barbra Streisand và mấy ngôi sao chủ trì tại Wall Street là một ví dụ điển hình, khi bà đã ngạo mạn gọi những người ủng hộ ông Trump là “a basket of deplorables”. Ông Joel Benenson, cố vấn chiến lược của bà Clinton đã than phiền là so với ông Sanders, bà Clinton không có tầm nhìn và thiếu thông điệp cần thiết.

Chính sách vẫn còn là ẩn số

Chính sách đối ngoại của Donald Trump vẫn là một ẩn số. Có thể ông Trump đang điều chỉnh quan điểm khác với các tuyên bố tranh cử (backing away from campaign position). Thường các tuyên bố đó không phải là chỗ dựa tin cậy để hoạch định chính sách. Nhưng mọi đồn đoán hiện nay là hơi vội vàng, bởi vì không ai (kể cả ông Trump) thực sự biết chính sách đối ngoại của chính quyền mới nên thế nào. Như một tay chơi poker lão luyện, ông Trump luôn giữ kín bài, làm cho đối phương đánh giá sai và bất ngờ. Trong binh pháp, bất ngờ là một yếu tố quyết định, khi ẩn số trở thành biến số. Đó vừa là lợi thế, vừa là cái bẫy.

Theo James Fallows, có nhiều bằng chứng nhất quán cho thấy Trung Quốc “đang tăng cường đàn áp, đóng cửa, hành xử không giống 30 năm qua” (“China’s Great Leap Backward”, James Fallows, Atlantic, December 2016). Chính quyền Obama vốn lo ngại về một nước Trung Quốc suy yếu và bị đe dọa, hơn là một nước Trung Quốc thành công đang trỗi dậy. Quan điểm này dựa trên chủ trương lôi kéo Trung Quốc bằng “Constructive Engagement”. Họ tin rằng giúp Trung Quốc trở nên giàu có thì các bên sẽ có lợi hơn là để Trung Quốc nghèo khó. Nhưng chủ trương Constructive Engagement đã đi quá xa, biến Trung Quốc thành một “Frankeinstein”,  không cải cách và mở cửa như họ mong đợi, mà còn bắt nạt các nước yếu hơn tại khu vực, và thách thức vai trò của Mỹ. Vì vậy, ông Trump có thể làm khác với ông Obama. Nhưng chưa ai biết suy nghĩ thực sự của Donald Trump về Trung Quốc, và vai trò của Tổng thống như thế nào, bởi vì ông Trump vốn là tay chơi poker khó đoán.

Tuy nhiên, trong một bài đăng trên Foreign Policy, Alexander Gray và Peter Navarro (cố vấn của ông Trump) đã mô tả tầm nhìn của Donald Trump đối với khu vực như chiến lược “Hòa bình trên Thế mạnh” (Peace Through Strength) của Tổng thống Ronald Reagan trước đây. Tầm nhìn này dựa trên mấy thành tố chính gồm sự có mặt quân sự mạnh mẽ của Mỹ tại Thái Bình Dương, sự ủng hộ mạnh mẽ Đài Loan như một điểm sáng về dân chủ (“beacon of democracy”) và các liên minh của Mỹ là “nền tảng cho ổn định khu vực” (bedrocks of stability in the region). Để đạt được các mục tiêu đó, các cố vấn khuyến nghị ông Trump phải tăng cường lực lượng hải quân mạnh để đối phó với hành động hung hăng của Trung Quốc ở Biển Đông. Sự có mặt quân sự của Mỹ ở Châu Á-TBD là thiết yếu để cổ vũ cho các giá trị dân chủ của Mỹ, làm cơ sở cốt lõi để duy trì ổn định khu vực. Họ cũng khẳng định cam kết của ông Trump đối với các đồng minh của Mỹ là “không có gì bàn cãi” (unquestionable).

Theo Peter Navarro (nhận xét trong bài đăng trên Foreign Policy), “những đối tác của Mỹ như Japan, South Korea, India, Myanmar, và Vietnam, tiếp tục muốn có quan hệ gắn bó hơn với Washington về nhiều lĩnh vực”… và nhấn mạnh “lần này tái cân bằng sẽ được triển khaithực sự ”.  Sẽ là thiếu khôn ngoan và phản tác dụng (counterproductive) nếu Trung Quốc coi nhẹ những phát biểu của ông Trump trong tranh cử. Ông Trump có thể đàm phán tổng thể với Trung Quốc (Grand bargain) về cả kinh tế lẫn chiến lược.

Về nhân sự chủ chốt, có tin ông Reince Priebus được cử làm Chánh Văn phỏng Nhà Trắng (White House Chief of Staff), và ông Steve Bannon được cử làm Chiến lược gia chính (Chief Strategist). Đó là hai vị trí quan trọng nhất, gần gũi nhất Tổng thống. Những vị trí khác mới chỉ là dự kiến. Nhìn vào thành phần và cách bố trí nhân sự của Nhà Trắng và nội các, người ta có thể hình dung được chiều hướng chính sách. Vì vậy, một số người bắt đầu lo ngại về một ê kíp “thiếu kinh nghiệm” (inexperience).  Tuy nhiên, có lẽ còn quá sớm để đánh giá chính quyền Donald Trump, vì thiên hạ đã từng đánh giá sai ông ấy.

Chủ nghĩa “dân túy cực hữu” (right-wing populism) có thể được coi như “virus Zika” trong chính trị. Toàn cầu hóa và chủ nghĩa độc tài là hai yếu tố then chốt của một vấn đề. Một số biểu hiện của chủ nghĩa dân tộc là thiếu dân chủ và có xu hướng phát xít. Toàn cầu hóa và gia tăng  thịnh vượng đã làm thay đổi các giá trị và thái độ của tầng lớp tinh hoa ở thành phố, làm thay đổi cách nói năng và ứng xử của họ một cách vô thức, kích hoạt các xu hướng độc tài của một bộ phận dân chúng theo chủ nghĩa dân tộc. Theo Francis Fukuyama, nước Mỹ (và có lẽ cả thế giới) đang bước vào một thời kỳ “dân tộc chủ nghĩa theo dân túy” (Populist Nationalism) có nguy cơ dẫn đến “chủ nghĩa dân tộc nổi giận” (Angry Nationalism), có thể so sánh với bối cảnh dẫn đến sự xụp đổ Bức tường Berlin (năm 1989).

Bài học muộn màng

Tại nước Mỹ, nếu Donald Trump không thực hiện lời hứa khi tranh cử, ông có thể làm làm thất vọng và mất lòng những người ủng hộ đã giúp ông giành chính quyền, và họ có thể bỏ ông sau 4 năm nếu mất lòng tin. Mọi tổng thống đều muốn cầm quyền 8 năm. Nếu ông cố thực hiện lời hứa, thì có thể làm chia rẽ đất nước và đánh mất sứ mệnh của một Tổng thống Mỹ phải đoàn kết quốc gia. Đây là một nghịch lý của ông Trump, dù theo cách nào cũng khó vẹn toàn. Vì vậy, chỉ còn có cách thứ ba là tạo ra một “vùng xám” để dung hòa cả hai phía, và chọn một đội hình tốt để điều hành đất nước, với sự linh hoạt dựa trên thỏa thuận. Nếu họ thất bại, ông Trump có thể thay người khác, như một “dealer” quyền biến.

Với thế giới, luôn có một phương án hấp dẫn là Mỹ chơi ván cờ “G2” với Nga (thỏa thuận chia vùng ảnh hưởng tại Châu Âu) và với Trung Quốc (thỏa thuận chia vùng ảnh hưởng tại Châu Á-TBD). Từ năm 1972, ông Nixon và Kissinger đã chơi bài này (ký Shanghai Communique) để liên minh trên thực tế (de facto) với Trung Quốc, chống lại Liên Xô. Vì ván cờ nước lớn, nên Mỹ đã hy sinh Nam Việt Nam (năm 1975). Nay Bắc Kinh rất muốn chơi ván cờ “G2” với  Washington tại khu vực Châu Á-TBD (nhất là tại Biển Đông), nhưng Washington đã cưỡng lại phương án đó, và theo đuổi chính sách “chuyển trục” (hay rebalance) mà ông Obama và bà Clinton là đồng tác giả. Còn bây giờ, liệu Donald Trump có chơi ván cờ “G2” với Trung Quốc (giữa hai “nước lớn”) hay không, còn là câu hỏi để ngỏ.

Với Việt Nam, trong 8 năm dưới chính quyền Obama, Hà Nội đã không tranh thủ thời cơ trở thành đối tác chiến lược với Washington như một nước cờ thế (hedging / gambit) để cân bằng quan hệ với Trung Quốc. Đáng lẽ điều này phải được thực hiện khi Chủ tịch nước Trương Tấn Sang thăm Washington (7/2013) hoặc khi TBT Nguyễn Phú Trọng thăm (7/2015) tuy lúc đó cũng đã hơi muộn. Quan hệ đối tác chiến lược cần thời gian để triển khai mới có ý nghĩa. Sau vài năm khi đối tác chiến lược đã thành “chuyện đã rồi” (fait accompli) thì khó đảo ngược. Việt Nam sẽ ở vị trí thuận lợi là đồng minh của Mỹ tại Biển Đông (cũng như Philippines hoặc có thể thay thế). Nhưng Hà Nội đã quá sợ Trung Quốc (như một ám ảnh tâm thần) nên tiếp tục nhắm mắt đu dây theo điệu nhảy “slow waltz” (nên thiếu tầm nhìn), do đó đã để lỡ cơ hội vào đúng lúc cần thiết, trước khi thời thế thay đổi xấu hơn.

Bây giờ, khi Donald Trump đã thắng, TPP đã hết cơ hội, và chủ trương xoay trục có thể thay đổi, thì mọi mong muốn hay cố gắng của Hà Nội là quá muộn (too little too late), vì trò chơi đã kết thúc. Trò chơi mới sẽ khó hơn và nguy hiểm hơn, với cái giá phải trả cũng lớn hơn, tại Biển Đông cũng như trong cải cách kinh tế và chính trị, để khắc phục một thể chế đang bị phân liệt (dysfunctional system). Trong bối cảnh đó, vai trò của Nhật ở Đông Á bỗng trở nên quan trọng hơn nữa, cho một cơ cấu quyền lực mới ở khu vực.

Nhưng đó cũng là một câu hỏi vẫn còn để ngỏ.

Tham Khảo

  1. 1“When and Why Nationalism Beats Globalism”, Jonathan Haidt, American Interest, July 10, 2016.
  2. “American Democracy Is Dying and This Election Isn’t Enough to Fix It”, Daron Acemoglu, Foreign Policy, November 7, 2016
  3. “Democrats have no one to blame but themselves for Trump’s success”, S.E. Cupp, New York Daily News, November 9, 2016
  4. “What So Many People Dont Get about the US Working Class”, Joan Williams, Harvard Business Review, November 10, 2016
  5. “Power and Order in the South China Sea”, Patrick Cronin, Center for New American Century, November 10, 2016
  6. “The Democrats Screwed Up”, Frank Bruni, New York Times, November 11, 2016
  7. “Hillary Clintons Celebrity Feminism Was a Failure”, Sarah Jones, the New Republic, November 11, 2016
  8. “No one has a clue what kind of President Donald Trump will be”, Dan Balz, Washington Post, November 12, 2016
  9. “A series of strategic mistakes likely sealed Clinton’s fate”, Abby Phillip, John Wagner, Anne Gearan, Washington Post, November 12, 2016
  10. “Obama Lobbies against Obliteration by Trump”, Maureen Dowd, New York Times, November 12, 2016
  11. “Will Trump Strike a Grand Bargain With China”, Melissa Chan, Zha Dạojiong, Andrew Nathan, David Schlesinger, Paul Haenle, Foreign Policy, November 14, 2014
  12. “Trump Appointments Send an Ominous Signal”, David Rothkopf, Foreign Policy, November 14, 2016
  13. “China’s Great Leap Backward”, James Fallows, Atlantic, December 2016

Nguyễn Quang Dy. 16/11/2016

Bài nguồn Viet-studies. Hiện trang đã chuyển sang địa chỉ mới

http://www.viet-studies.net/kinhte/kinhte.htm

Lời bình của HM Blog.

Tháng 7-2013, tôi từng đưa tin về chuyến thăm của chủ tịch Trương Tấn Sang tới Nhà Trắng.  Người Mỹ đã đưa những tín hiệu về hợp tác sâu rộng hơn nhưng dường như thời cơ bị bỏ phí. Thời Obama thì OK nhưng những gương mặt diều hâu của Đảng CH trong chính quyền mới của Trump và bản thân Trump có những chỉ dấu cho thấy họ sẽ khắc nghiệt hơn nhiều.

Trích

Ở góc đại lộ Pennsylvania và phố 17

Xe đi rồi, bốn cột thép cổng an ninh trên đường Pennsylvania đã dựng lên, chắn không còn xe nào có thể vào được nữa. Để có cuộc gặp lần sau, chắc cũng cần tới một nhiệm kỳ của Tổng thống.  Nhưng tín hiệu mà VN gửi trong Nhà Trắng đã rõ ràng, bởi TT Obama tiết lộ, Chủ tịch TT Sang đã tặng bản sao lá thư của ông Hồ Chí Minh gửi Tổng thống Harry Truman năm 1946, đề nghị Mỹ giúp đỡ.

“Tất cả chúng ta đều nhận ra lịch sử vô cùng phức tạp giữa Mỹ và Việt Nam, nhưng từng bước một, chúng ta đã có thể thiết lập một mức độ tôn trọng và tin tưởng nhau,” Obama nói.

Bức thư đó đã bị ném vào lưu trữ mà không hề được Truman xét tới. Cái giá của sự vô tình chính là cuộc chiến Mỹ Việt với 58 ngàn lính Mỹ thiệt mạng và từ 3 đến 5 triệu người Việt bị chết của cả hai phía. Ngoài kia, trong vườn hoa Lafayette, sự thù hằn và chia rẽ dân tộc vẫn còn hiển hiện, tiếng hô vẫn vọng vào phòng Bầu dục.

Đưa bức thư này cho Obama, có lẽ muốn nói, chúng ta đừng vô tâm nữa, mọi việc đều sẽ ổn. TPP, thương mại, nhân quyền chỉ là chuyện nhỏ, nếu lòng tin được khẳng định.

Obama chưa từng đến Hà Nội, nhưng John Kerry, Chuck Hagel, bên Ngoại giao và Quốc phòng, chẳng lạ gì VN vì họ từng tham chiến và nếm mùi khói lửa xứ Đông Dương xa xôi. Thế hệ người Mỹ hiểu VN, yêu mến đất nước này qua cuộc chiến nay đã già và không còn nhiều thời gian trên trái đất. Cả hai phía mà bỏ lỡ cơ hội thì sẽ cần ngần ấy năm kể từ thời Truman đến giờ.

 

Video yêu thích

Vietnamese Dan Bau Music


Vietnamese food paradise
KimYouTube

Trở về trang chính
Hoàng Kim  Ngọc Phương Nam  Thung dung  Dạy và học  Cây Lương thực  Dạy và Học  Tình yêu cuộc sống  Kim on LinkedIn  Kim on Facebook  KimTwitter  hoangkim vietnam  Trở về đầu trang Gạo Việt chất lượng và thương hiệu. Con đường lúa gạo Việt Nam.

Donald Trump vì sao thắng cử ?



DONALD TRUMP VÌ SAO THẮNG CỬ ?

Hoàng Kim

Ông Donald Trump đã trở thành Tổng thống thứ 45 của Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ với 306 phiếu đại cử tri, thắng áp đảo bà Hillary Clinton, mặc dù số phiếu phổ thông của ông thấp hơn. Đảng Cộng hòa trong kỳ bầu cử này cũng giành được chiến thắng vang dội tại Thượng viện (51 ghế) và Hạ viện (233 ghế). Vì sao Donald Trump thắng cử Tổng thống Mỹ?

Bà Hillary Clinton đáng lẽ ra phải là tân Tổng thống Mỹ, bởi Hillary Clinton là người tử tế, trí tuệ, giàu kinh nghiệm, có nghị lực mạnh mẽ và quyết tâm bền bỉ vươn tới đỉnh cao, có uy tín trong nước và trên thế giới; bà là biểu tượng tinh hoa hội đủ tất cả các tiêu chuẩn chất lượng hàng đầu của một chính khách lỗi lạc, trí thức mẫu mực, phụ nữ và gia đình tiêu biểu; bà lại được sự hậu thuẩn chắc chắn và liên tục không ngưng nghỉ từ đầu đến cuối của một đa số đông đảo gồm vợ chồng đương kim Tổng thống Obama cùng người chồng là cựu tổng thống Bill Clinton, sự ủng hộ của hầu hết giới tinh hoa, tài phiệt kinh tế, ngôi sao truyền hình, nghệ sĩ nổi tiếng, hệ thống truyền thông chính thống với rất nhiều người quen biết và tôn trọng bà.

Năm nguyên nhân chính dẫn đến sự đảo ngược Trump thắng Hillary, gồm:

1) Hệ thống bầu cử Đại cử tri đoàn của nước Mỹ chọn ra Tổng thống Mỹ. Điều này làm cho số phiếu phổ thông của dân chúng Mỹ cho dù cao áp đảo cũng không thể thay thế được quyền tối hậu của phiếu đại cử tri. Các lá phiếu đại cử tri được coi là “những lá phiếu tinh hoa chi phối và dẫn đường chính sách đương đại của nước Mỹ”. “Nó đảm bảo sự công bằng giữa các bang lớn nhỏ và bắt buộc những người muốn nắm được quyền lực phải để ý đến tất cả các tiểu bang và do đó phải quan tâm đến tiếng nói của mọi khu vực, vùng miền toàn quốc”.

donaldtrump6

2) Donald đã chọn đột phá đúng và những giải pháp chính cho sáu vấn đề quan tâm nhất của Mỹ. Bài diễn thuyết chấn động của TRUMP khiến cả nước Mỹ bừng tỉnh- “Không để cho Trung Quốc lũng đoạn kinh tế nước Mỹ” cùng với Thông điệp tranh cử của Donald Trump: “Tôi sẽ khiến nước Mỹ hùng mạnh trở lại” đã đánh đúng vào tiêu điểm đường lối chính trị của nước Mỹ. Tân Tổng thống Mỹ phải là một tổng thống hùng mạnh hơn, cao bồi Mỹ hơn, khó đoán hơn, gian hùng và thực dụng hơn để bên trong thì làm cho nước Mỹ hùng mạnh trở lại, bên ngoài thì đủ sức đương đầu với Tổng thống Nga Putin, Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình, cùng nhiều khuôn mặt sắc sảo, giảo hoạt khác trong phần còn lại của thế giới ngày nay. Những khuôn mặt chính khách và xu hướng của bàn cờ chính trị thế giới đã được Tổng thống Obama trước đại hội đồng Liên Hiệp Quốc, kết thúc nhiệm kỳ 8 năm của mình, cảnh báo một cách thật rõ ràng ““Tôi muốn kết luận lại bài diễn văn của mình bằng cách nói rằng tôi thừa nhận lịch sử đang kể một câu chuyện rất khác câu chuyện tôi nói ngày hôm nay. Chúng ta đã chọn một cái nhìn lịch sử đen tối hơn và đầy hoài nghi hơn. (Let me conclude by saying that I recognize history tells a different story than the one that I’ve talked about here today. There’s a much darker and more cynical view of history that we can adopt). Ấn tượng Obama đã trích dẫn dự báo chuẩn xác của ông “Con người thường hay bị động viên bởi lòng tham và quyền lực … Lần này qua lần khác, nhân loại đã tin rằng thời kỳ khai sáng đã đến để rồi rốt cuộc chúng ta lại lặp đi lặp lại vùng tuần hoàn của xung đột và đau khổ. Có lẽ đó chính là số phận của loài người”. (Human beings are too often motivated by greed and by power… Time and again, human beings have believed that they finally arrived at a period of enlightenment only to repeat, then, cycles of conflict and suffering. Perhaps that’s our fate).

3) Donald Trump đã khôn khéo chỉ ra được những tồn tại chính trong đường lối kinh tế và đối ngoại của đảng Dân Chủ và sự đồng nhất điều này của Chính quyền Obama với sự tiếp nối của bà Hillary Clinton. Đảng Dân chủ và chính quyền Obama tuy thật sự được lòng dân của đông đảo dân chúng Mỹ và dân chúng toàn thế giới nhưng không tránh khỏi có những yếu điểm: Về mặt đối ngoại, Chính quyền Obama tuy gỡ bỏ được sai lầm trong chính sách đối ngoại ở Trung Đông của chính quyền Bush nhưng việc rút chân ra khỏi vũng lầy Trung Đông là cực kỳ khó khăn, tổn hao quá nhiều sinh mệnh, tâm sức, tiền của và thời gian nhưng kết quả hạn chế; bị “Nga và Syria lấn lướt, qua mặt ở Trung Đông”. Về mặt đối nội: Chính phủ Mỹ tuy ghìm được chính quyền Trung Quốc bớt hung hăng trỗi dậy ở biển Đông và châu Á nhưng lại bất lực trước sự lũng đoạn kinh tế của người Trung Quốc, những đường dây liên kết ngầm đã ghìm tỷ giá hối đoái, ăn cắp công nghệ, lũng đoạn thị trường, làm suy yếu trầm trọng, liên tục, lâu dài nền kinh tế Mỹ, thu lợi bất chính trên mồ hôi của người lao động Mỹ. Điều đó đã khiến Obama bị chê trách tại quốc nội. Các chính sách cánh tả của chính quyền Obama về bảo hiểm y tế bắt buộc toàn dân Obamacare đã làm tăng phí bảo hiểm y tế dẫn tới tăng phí đóng góp bảo trọ người nghèo của các doanh nghiệp. Chính sách nhân đạo của Obama chấp nhận chia sẻ gánh nặng cùng châu Âu khi nhận hàng vạn người tị nạn chủ yếu ở Syria sang Mỹ khi hàng triệu người đang lũ lượt tràn sang châu Ấu là một chính sách rất nhân đạo nhưng khó có thể kiểm tra lý lịch được. Trump đưa ra giải pháp “trục xuất người nhập cư bất hợp pháp và sẽ không cấp visa cho công dân của những nước nào không chịu nhận lại người nhập cư trái phép“. Các hiệp định thương mại quốc tế do chính phủ Obama đề xuất bị Trump chỉ trích là “khiến nước ngoài lợi dụng, ăn cắp việc làm của hàng triệu dân Mỹ đang thất nghiệp“. Trump hứa khi lên làm tổng thống Mỹ sẽ làm khô “vũng lầy nợ công“.

4) Trump chỉ rõ giới hạn về sức khỏe của bà Hillary Clinton và bà phạm lỗi nghiêm trọng về an ninh mạng. Một bình luận mang tính “tiên tri” của Mandy Grunwald, cố vấn báo chí của Hillary Clinton khi trả lời câu hỏi về cách thức Hillary Clinton có thể thua dù bà dẫn trước ở hầu hết các cuộc thăm dò ý kiến, Grunwald nói: Nó sẽ xảy ra theo cách là khát vọng thay đổi lấn át nỗi e sợ Donald Trump, e sợ nguy hiểm…”. “khát vọng thay đổi” là cụm từ gói gọn cuộc bầu cử tổng thống Mỹ 2016. Trump đã nhận được 83% sự ủng hộ trong khi Clinton chỉ 14% về chủ đề này. Mặc dù chỉ dấu trước bầu cử ch thấy: Chỉ 36% cử tri cho rằng Donald Trump “đủ phẩm chất” làm Tổng thống. 52% nhận xét tương tự về Hillary;  Chỉ 35% nói Donald Trump có “khí chất để làm Tổng thống một cách hiệu quả”. 55% nói như vậy về Hillary; Cứ ba cử tri thì có 1 cho rằng Trump trung thực và đáng tin cậy. 36% đánh giá tương tự về Hillary. Sau khi trúng cử, để đối phó với việc Hillary sẽ chuyển bại thành thắng?, Trump vẫn giữ ý định là Trump sẽ khởi tố Hillary?  như là một đối sách quan trọng cho tới trước ngày 9 tháng 12.  Đối phó với Nội bộ lục đục, các ‘lão làng’ cự tuyệt Trump ông đã có cú đảo chiều đột ngột cân nhắc duy trì một số điều khoản trong đạo luật chăm sóc sức khỏe của ông Obama (Obamacare) và khi biểu tình tràn lan khắp nước Mỹ ủng hộ Hillary Clinton thì Trump gây sốc, đòi trục xuất ngay 3 triệu người nhập cư trái phép và có những đối sách và phát ngôn xoa dịu lòng người. Trong chiến dịch tranh cử, doanh nhân Donald Trump đã đưa ra những cam kết đầy tranh cãi: Xóa sổ Obamacare; bỏ tù bà Clinton;  Xây bức tường biên giới với Mexico, cấm người Hồi giáo nhập cư; Đánh thuế hàng hóa Trung Quốc; Từ bỏ thỏa thuận hạt nhân Iran; “bỏ rơi” đồng minh NATO hay Nhật, Hàn; Khôi phục hình thức tra tấn ‘chết đuối trên cạn’  nhưng sau khi thắng cử thì ông cân nhắc lại… và là câu chuyện 8 điều Trump “bội phản” cử tri sau khi đắc cử .

5) Donald Trump đã khéo tân dụng Truyền thông xã hội và được lòng nhiều người dân da trắng Mỹ bình thường hơn. Bầu cử Tổng thống Mỹ 2016 qua những con số ‘biết nói‘ cho thấy rõ điều đó. Truyền thông xã hội đã trợ giúp Trump đắc lực. Donald Trump có hơn 13,5 triệu người theo dõi trên Facebook, so với Hillary Clinton chỉ có hơn 9 triệu người. Twitter của DonaldTrump có hơn 14 triệu follower, còn Hillary Clinton chỉ có gần 11 triệu.

Mời bạn cho lời bình?

Ông Trump sẽ làm gì trong 100 ngày đầu tiên của nhiệm kỳ Tổng thống? 

Việt Nam tự cũng cố và trầm tĩnh theo dõi.

 

Hoàng Kim


Tin Mới-Tiểu sử Tổng Thống Donald Trump, Tổng thống thứ 45 của Mỹ.

Bài diễn thuyết chấn động của TRUMP khiến cả nước Mỹ bừng tỉnh- “Không để cho Trung Quốc lũng đoạn kinh tế nước Mỹ”

Đà ĐẾN LÚC PHẢI CỨNG RẮN
Tác giả:
Donald Trump

Nghiên cứu Quốc tế. Trump: Đây là cách nước Mỹ cứng rắn với Trung Quốc. Bài viết được trích từ cuốn sách “Donald Trump – Đã đến lúc phải cứng rắn” được Alpha Books và NXB Thế giới phát hành toàn quốc vào ngày 18/7/2016. – See more at: http://nghiencuuquocte.org/2016/07/20/trump-day-la-cach-my-cung-ran-voi-trung-quoc/#sthash.BNj11J0C.dpuf


“Trung tâm trọng trường của thế giới đang ngày càng dịch chuyển sang châu Á” – Barack Obama.

Nói  thẳng: Trung Quốc không phải bạn ta. Họ xem ta như kẻ thù. Tốt hơn là Washington nên tỉnh ra thật nhanh, vì Trung Quốc đang cướp công ăn việc làm của ta, phá hủy ngành công nghiệp chế tạo của ta, ăn trộm công nghệ và năng lực quân sự của ta với tốc độ âm thanh. Nếu nước Mỹ không sớm khôn lên, tổn thất sẽ là không thể vãn hồi.

Có nhiều điều về sức mạnh Trung Quốc mà Obama và các đồng sự ủng hộ thuyết toàn cầu của ông ấy không muốn bạn biết. Nhưng, không một ai biết sự thật lại có thể ngồi yên và làm ngơ việc cường quốc kinh tế này [Mỹ – ND] sẽ rơi vào tình thế nguy hiểm đến thế nào nếu các vị mà ta gọi là lãnh đạo ở Washington không cùng xắn tay hành động, bắt đầu đứng lên bảo vệ công ăn việc làm của người Mỹ và ngừng chuyển chúng ra thuê ngoài ở Trung Quốc.

Người ta dự đoán rằng đến năm 2027, Trung Quốc sẽ vượt Mỹ trở thành nền kinh tế lớn nhất thế giới – và điều này sẽ xảy ra nhanh hơn nữa nếu các xu hướng thảm họa trong nền kinh tế của Obama vẫn còn tiếp diễn. Nghĩa là trong vài năm tới, Mỹ sẽ bị nhấn chìm bởi cơn sóng thần kinh Trung Quốc – tôi đoán là đến năm 2016, nếu ta không hành động nhanh.

Điều này không xảy ra trong một đêm hay bất thần từ chân không. Chúng ta cứ ngần ngừ và làm ngơ trước những dấu hiệu cảnh báo suốt nhiều năm. Sự thật là, chúng ta đã thất bại nặng nề về công ăn việc làm trước Trung Quốc dưới thời Tổng thống George W. Bush, thậm chí trước khi rơi vào thảm họa việc làm do Tổng thống Obama gây ra, thì từ năm 2001 đến năm 2008, Mỹ đã mất 2,4 triệu việc làm vào tay Trung Quốc.

Hơn 30 năm qua, nền kinh tế Trung Quốc đã tăng trưởng trung bình 9-10% một năm. Nhưng dưới thời Tổng thống Barack Obama, Trung Quốc đã phát đạt nhanh một cách bất thường và Mỹ cũng thua lỗ nhanh một cách bất thường. Chỉ riêng quý I năm 2011, nền kinh tế Trung Quốc đã tăng trưởng với tốc độ vũ bão 9,7%. Còn tỷ lệ tăng trưởng quý I của Mỹ thì sao? Một con số đáng xấu hổ: 1,9%. Chúng ta có 14,4 triệu người mất việc. Chúng ta cần hành động.

Quan hệ của Mỹ với Trung Quốc đang đến bước quyết định. Chúng ta chỉ có rất ít thời gian để đưa ra những quyết định cứng rắn cần thiết nhằm giữ vững vị thế của ta trên thế giới. Cứ khoảng 7 năm, nền kinh tế Trung Quốc lại tăng trưởng gấp đôi. Đó là một thành tựu kinh tế khủng khiếp, và đó cũng là lý do tại sao hết năm này đến năm khác họ đánh bại ta về thương mại.

Ngay lúc này, ta đang có một khoản thâm hụt thương mại khổng lồ là 300 tỷ đô-la với Trung Quốc. Nghĩa là mỗi năm Trung Quốc kiếm được từ Mỹ khoảng 300 tỷ đô-la. Khi tôi tham gia các buổi nói chuyện trên truyền hình và các chương trình tin tức, tôi nói ra con số đó, và mọi người thậm chí còn không thể hình dung nổi trong đầu một con số lớn như thế, song đó là sự thật. Chỉ tính riêng sự mất cân bằng thương mại thôi, thì cứ ba năm Trung Quốc lại gửi ngân hàng gần một nghìn tỷ đô-la của ta.

Và đáng buồn thay, trong khi công nghiệp chế tạo của Mỹ từng là vô địch, thì giờ đây, vì chuyện Trung Quốc lừa ta bằng đồng tiền của họ, nên các công ty Mỹ không thể cạnh tranh về giá, dù ta làm ra những sản phẩm tốt hơn nhiều. Bởi vậy, bây giờ Trung Quốc là nhà sản xuất và xuất khẩu hàng đầu thế giới. Nhân đây cũng xin nói thêm là họ cũng có hơn ba ngàn tỷ đô-la ở ngân hàng dự trữ nước ngoài. Đó là số tiền đủ để Trung Quốc mua cổ phần chi phối mọi công ty lớn nằm trong danh sách chỉ số công nghiệp trung bình Dow Jones – các công ty như Alcoa, Caterpillar, Exxon Mobil, hay Walmart – và vẫn dư hàng tỷ đô-la trong ngân hàng.

Cứ 6 người trên hành tinh này thì có một người là người Trung Quốc. Dân số 1,3 tỷ người của họ vượt ta với tỷ lệ khoảng 4 trên 1. Đó là một nguồn nhân tài khổng lồ để xây dựng các doanh nghiệp, cung cấp nhân lực cho các khu chế xuất, đáp ứng đủ nhân sự cho các tổ chức giáo dục ưu tú, và xây dựng một lực lượng quân sự khổng lồ.

Một mối quan ngại lớn khác nữa là việc hàng năm Trung Quốc có 7 triệu sinh viên tốt nghiệp đại học. Cho đến nay, Mỹ vẫn vượt Trung Quốc về tỷ lệ tốt nghiệp đại học xét trên toàn bộ dân số, nhưng bạn phải hỏi liệu các trường đại học của ta có cho ra đời những sinh viên tốt nghiệp có kỹ năng cần thiết để cạnh tranh không.

Tôi  đọc thấy quá nhiều câu chuyện về các tập đoàn phải tổ chức các lớp giáo dục bổ túc cho nhân viên. Và khi bạn nhìn vào điểm thi ở các trường trung học cơ sở và trung học phổ thông, thì thật đáng báo động. Trong một nghiên cứu quốc tế có uy tín năm 2010 về trẻ em trong độ tuổi 15, Mỹ xếp thứ 25 trên 34 quốc gia về toán học. Còn Trung Quốc xếp thứ mấy? Thứ nhất.

Thực tế là, học sinh Thượng Hải không những đứng nhất ở môn toán  mà còn đứng nhất về môn đọc và khoa học. Họ hoàn toàn hạ gục ta – và tất cả những người khác. Chắc chắn, nghiên cứu này hơi thiên lệch vì họ chỉ lấy mẫu học sinh ở Thượng Hải vốn là nơi có nhiều học sinh thông minh nhất Trung Quốc theo học. Nhưng, ngay cả tờ tạp chí có tinh thần tự do TIME cũng chỉ ra rằng, khi bạn xem xét những thay đổi nhân khẩu cực lớn đang diễn ra ở Mỹ, thì nguy cơ về giáo dục đã bắt đầu lấp ló phía trước. Chỉ trong một thế hệ nữa thôi, chúng ta sẽ là một quốc gia thiểu số trở thành đa số, và hiện thời có một con số đáng sợ là 40% trẻ em Mỹ Phi và Mỹ Latinh thậm chí không tốt nghiệp trung học phổ thông (chứ chưa nói đến đại học).

Trong tư thế là mục tiêu tấn công của Trung Quốc theo bạn thì Chủ tịch Trung Quốc Hồ Cẩm Đào có kế hoạch đưa hầu hết các lợi thế kinh tế và giáo dục của Trung Quốc nhắm vào đâu? Chính xác rồi đấy, vào các ngành công nghiệp quân sự và vũ khí. theo tiết lộ của một thông báo mới từ Lầu Năm Góc, Trung Quốc đang nhanh chóng tăng cường lục quân, thủy quân và rót hàng triệu đô-la vào việc phát triển máy bay chiến đấu tàng hình thế hệ I, tàu ngầm tấn công tiên tiến, các hệ thống phòng không tinh vi, các hệ thống chiến tranh không gian công nghệ cao và bổ sung cho kho tên lửa đạn đạo.

Phản ứng trước sự tăng cường vũ trang quân sự của Trung Quốc, Tổng tham mưu trưởng Liên quân Hoa Kỳ Michael Mullen đã nói: “Người Trung Quốc có mọi quyền phát triển quân sự họ muốn. Chỉ là tôi không thể hiểu nổi tại sao một số năng lực này, dù là [máy bay tàng hình J-20], hay thiết bị chống vệ tinh, hay vũ khí chống tàu chiến, thì phần nhiều lại có vẻ nhắm thẳng vào Mỹ.”

Những gì Trung Quốc đang làm trên mặt trận chiến tranh mạng cũng đáng báo động. Khi điều trần trước Ủy ban Quốc hội, Phó Tổng tham mưu Liên quân Hoa Kỳ, Tướng James Cartwright, nói rằng Trung Quốc có liên quan rất sâu đến việc do thám thông tin máy tính của các mạng lưới thuộc cơ quan chính phủ và doanh nghiệp Mỹ. Tướng Cartwright giải thích rằng gián điệp mạng có thể cô lập các điểm yếu của mạng vi tính và cho phép người Trung Quốc ăn cắp tin tức tình báo quý giá.

Vậy ta phải làm gì đây?

Trung Quốc đưa đến ba mối đe dọa lớn đối  với Mỹ khi thao túng tiền tệ quá đáng, nỗ lực phá hủy nền tảng sản xuất của ta một cách có hệ thống; gián điệp công nghiệp và chiến tranh mạng chống lại Mỹ. Người Trung Quốc đã hà hiếp ta nhiều năm rồi. Nhưng, chính quyền Obamacó vẻ gần như đồng lõa trong việc muốn giúp người Trung Quốc giẫm đạp lên ta. Obama tuyên bố ta không thể làm những việc có lợi cho ta, bởi nó có thể sẽ châm ngòi cho một “cuộc chiến thương mại” – làm như thể lúc này ta không ở trong một cuộc chiến như thế vậy. Tuy nhiên, tôi tin rằng chúng ta có thể vượt qua các mối đe dọa của Trung Quốc bằng một một chiến thuật khôn ngoan và một nhà thương thuyết cứng rắn.

Việc Trung Quốc thao túng trên quy mô lớn đồng tiền của nước này có mục đích là nhằm đẩy mạnh xuất khẩu của nó và hủy hoại các ngành công nghiệp nội địa của ta. Khi chính quyền Trung Quốc thao túng đồng Nguyên [yuan] (đơn vị tiền Trung Quốc, có lúc còn được gọi là Nhân dân tệ) và định giá thấp nó, họ có thể bán hàng cho các nước khác với giá thấp hơn rất, rất nhiều so với một công ty Mỹ, vì đồng tiền của ta được định giá ở mức giá thị trường chính xác hơn. Nghĩa là, hàng hóa của ta được định giá cao hơn, và việc này khiến chúng kém cạnh tranh hơn.

Nhiều nhà phân tích đã cố xác định giá trị thực của đồng tiền Trung Quốc, nhưng thật khó có thể nói chắc vì giá trị luôn thay đổi. Tuy nhiên, quả thật dường như cũng có một sự nhất trí là đồng nhân dân tệ có vẻ bị định giá thấp đâu đó trong khoảng 40- 50% so với giá trị thực của nó. Nghĩa là người Trung Quốc có thể định ra mức giá chỉ bằng nửa giá của một nhà sản xuất Mỹ cho một hàng hóa hay dịch vụ tương tự. Điều này báo hiệu nguy cơ người lao động Mỹ mất công ăn việc làm, và đó chính xác là chuyện đang xảy ra ngay lúc này.

Hãy nhìn vào những gì mà hành động thao túng tiền tệ của Trung Quốc đã gây ra cho ngành công nghiệp thép của ta. Là một nhà thầu xây dựng nhiều tòa nhà xa hoa khổng lồ, tôi có thể cho bạn biết rằng công nghiệp thép có ý nghĩa sống còn đối với sức mạnh kinh tế của ta, và là một khoản chi phí quan trọng trong bất cứ công trình xây dựng nào. Theo Hiệp hội Sắt Thép Hoa Kỳ (AISI), hành động định giá thấp tiền tệ của Trung Quốc là hình thức “trợ giá lớn nhất” cho các nhà sản xuất Trung Quốc, là “chìa khóa” cho sự bùng nổ tăng trưởng xuất khẩu của Trung Quốc, và là “một nguyên nhân chính” cho sự mất cân bằng cấu trúc toàn cầu đang góp phần dẫn đến sự sụp đổ tài chính gần đây của Mỹ.

Sự thao túng tiền tệ của Trung Quốc và các hoạt động thương mại không công bằng khác đã giúp ngành sản xuất thép thô của Trung Quốc nhảy vọt từ 15% tổng sản lượng toàn cầu năm 2002 lên một con số cao đến không ngờ là 47% năm 2008. Năm 2002, Mỹ chỉ nhập khẩu 600.000 tấn thép (3% trên toàn bộ số thép nhập) từ Trung Quốc. Đến năm 2008, Trung Quốc đã khiến chúng ta phải mua 5 triệu tấn thép. Và một lần nữa, họ làm được điều này chủ yếu là nhờ việc định giá thấp đồng nhân dân tệ.

Kinh tế gia Alan Tonelson đã rất đúng khi viết:

Trong tám năm dài, nhóm vận động hành lang cho Trung Quốc ở Washington – được cấp cho nguồn kinh phí thừa mứa bởi chính các công ty đa quốc gia có cơ sở ở Trung Quốc được hưởng lợi từ khoản trợ giá 50% này [nhờ đồng nhân dân tệ được định giá thấp] – đã phô ra những lý lẽ hợp lý hóa việc không làm gì. Cái giá thảm khốc giáng xuống ta khi làm theo lời khuyên của nhóm vận động hành lang cho Trung Quốc cũng đủ để chứng minh cho việc làm ngơ mánh khóe gần đây nhất của nó… Các nhà máy Mỹ buộc phải tiếp tục đóng cửa, lợi nhuận của những nhà máy sống sót được thì tiếp tục sụt giảm và thậm chí biến mất, số việc làm mất đi ngày càng tăng và tiền lương tiếp tục bị cắt giảm. Tệ hơn nữa, sự mất cân bằng kinh tế toàn cầu lấy Mỹ làm trung tâm lại tiếp tục gia tăng cho đến khi chúng gây ra sự sụp đổ lớn nhất ở Mỹ và trên khắp thế giới kể từ sau cuộc Đại Suy thoái.

Những nhà quan sát khác, như thượng nghị sỹ Đảng Cộng hòa bang Alabama Richard Shelby, cũng thấy rõ. “Không nghi ngờ gì nữa, Trung Quốc đang thao túng đồng tiền của nước này để trợ giá cho hàng xuất khẩu,” Shelby nói. Về việc Trung Quốc mua trái phiếu của Bộ Tài chính Mỹ, Shelby nói: “Có lẽ đã đến lúc cần có điều luật mới để đảm bảo Bộ Tài chính chăm lo cho người lao động Mỹ, chứ không phải mấy gã chủ nợ Trung Quốc.”

Là nền kinh tế dẫn đầu thế giới, chúng ta là người bị thương tổn nặng nề nhất bởi các hoạt động thương mại dối trá của Trung Quốc – và bất kỳ có chút hiểu biết về kinh tế học đều biết là tôi đúng. Như CNN Money đã nói: “Hầu hết các nhà kinh tế học sẽ đồng ý với logic của Trump rằng Trung Quốc đang giữ giá trị đồng tiền của nước này ở mức thấp để giúp các nhà sản xuất của họ có lợi thế khi bán hàng sang Mỹ.”

Dĩ nhiên, trở lại năm 2008 trong suốt chiến dịch tranh cử tổng thống, Barack Obama đã rất hưng phấn khi lớn tiếng phát biểu về những tác động tiêu cực của hành động thao túng tiền tệ. Khi còn là ứng cử viên, ông ấy thậm chí còn tán thành một dự luật sẽ thay đổi luật hiện hành để “định nghĩa thao túng tiền tệ như một hành động trợ giá cần áp thuế đối kháng (thuế chống phá giá)”. Giờ thì hãy tua nhanh đến năm 2012. Hiện nay, Obama lại nói những lời ngon ngọt về chủ đề này và thực hiện thuật ngoại giao “khẩn khoản” thường thấy của ông ấy với người Trung Quốc. thử nghe những gì vị tổng thống này nói về việc Trung Quốc định giá thấp đồng tiền của mình: “Vì vậy, chúng ta sẽ tiếp tục mong giá trị đồng tiền của Trung Quốc ngày càng được định hướng theo thị trường, việc này sẽ giúp đảm bảo rằng không quốc gia nào có lợi thế kinh tế thái quá.”

Phát biểu này sũng sượt sự yếu đuối. “Chúng ta sẽ tiếp tục mong” bằng một phép màu nào đó người Trung Quốc từ bỏ những cách làm nguy hại của họ? Có đùa không thế? Cứ như thể nhờ phép màu nào đó, Trung Quốc đang cướp của chúng ta 300 tỉ đô-la mỗi năm nhưng ngày mai sẽ thức dậy và quyết định: “Các bạn biết gì không, chúng tôi thực sự cần chơi công bằng hơn với người Mỹ và thôi không cướp của họ tất cả công ăn việc làm, các công ty và hàng tỷ đô-la nữa.”

Có lẽ nhiều người sẽ cho là tôi đang nói quá tệ về Trung Quốc và những người đại diện của đất nước này. Sự thật là tôi rất nể trọng người dân Trung Quốc. Tôi cũng rất nể trọng những người đại diện Trung Quốc. Điều tôi không nể trọng là cách chúng ta thương lượng và đàm phán với Trung Quốc. Nhiều năm qua, tôi đã thực hiện nhiều thỏa thuận và giao dịch với người Trung Quốc. Tôi đã kiếm được một khoản tiền khổng lồ. Tôi đã bán các căn hộ với giá 53 triệu đô-la, 33 triệu đô-la và nhiều mức giá thấp hơn. Tôi đã tạo ra một trong những việc làm lớn nhất ở Manhattan với các đối tác người Trung Quốc và đã kiếm được rất nhiều tiền. Vì vậy, tôi biết rõ người Trung Quốc, tôi hiểu và tôn trọng họ.

Bất kỳ khi nào tôi nói một cách tồi tệ về những gì họ đang làm với ta, tôi không có ý chỉ trích họ – tôi chỉ trách các lãnh đạo và các đại diện của ta mà thôi. Nếu ta có thể quay lưng lại với họ là xong, hẳn tôi sẽ hết lòng khuyến khích ta làm vậy. Song rủi thay, họ quá thông minh và các lãnh đạo của ta lại không đủ khôn ngoan.

Tôi có nhiều bạn ở Trung Quốc và những người bạn này không thể tin rằng lãnh đạo của họ lại có thể ký được những thỏa thuận ưu đãi không thể tin nổi ấy. Điều đáng ngạc nhiên là, bất chấp mọi ngôn từ hùng hồn và gay gắt mà tôi dùng để chống Trung Quốc, tờ Bloomberg Businessweek gần đây đã đăng tải một bài báo về thứ mà người Trung Quốc muốn nhất. Đáng chú ý nhất là một đoạn trích dẫn lời của chủ tịch công ty bất động sản Asher Alcobi về những gì mà các khách hàng người Trung Quốc của ông ưa thích hơn cả: “Cái gì dính đến tên Trump thì đều tốt”.

Vậy nên, tôi nói xấu Trung Quốc, song tôi nói sự thật và các khách hàng ở Trung Quốc muốn gì? Họ muốn Trump. Bạn biết thế nghĩa là gì không? Đó nghĩa là họ tôn trọng những ai nói đúng thực tế và nói lên sự thật, cho dù sự thật ấy có thể không hay gì với họ. thực tế là, chính sự tôn trọng tôi dành cho người Trung Quốc đã dẫn tôi đến chỗ nói các lãnh tạo của ta phải cẩn thận. Người Trung Quốc sẽ lấy, lấy và lấy cho đến khi ta không còn gì cả – và ai lại đi trách họ khi họ có thể phủi tay?

Trung Quốc là đối thủ của ta. Đã đến lúc ta phải hành động giống đất nước này… và nếu ta làm đúng việc của mình, Trung Quốc sẽ đi tới sự tôn trọng hoàn toàn mới đối với nước Mỹ, và khi đó ta có thể hạnh phúc du hành trên đường cao tốc đến tương lai cùng Trung Quốc như một người bạn.

Bài viết được trích từ cuốn sách “Donald Trump – Đã đến lúc phải cứng rắn” được Alpha Books và NXB Thế giới phát hành toàn quốc vào ngày 18/7/2016.

– See more at: http://nghiencuuquocte.org/2016/07/20/trump-day-la-cach-my-cung-ran-voi-trung-quoc/#sthash.BNj11J0C.dpuf


8 ĐIỀU TRUMP BỘI PHẢN’ CỬ TRI MỸ SAU KHI ĐẮC CỬ

Đông Phong

Theo http://www.Zing.vn. Sau khi trở thành tổng thống đắc cử, dường như tỷ phú kiêm ngôi sao truyền hình thực tế Donald Trump đang và sẽ đi ngược lại những cam kết trước đây của ông.

Trong chiến dịch tranh cử, doanh nhân Donald Trump đã đưa ra những cam kết đầy tranh cãi. Xây bức tường biên giới với Mexico, cấm người Hồi giáo nhập cư, “bỏ rơi” đồng minh NATO hay Nhật, Hàn hay bỏ tù bà Clinton… là những tuyên bố “không giống ai” của ứng viên đảng Cộng hòa.Những người ủng hộ xem vị tỷ phú vốn chưa từng có kinh nghiệm chính trường là một hình mẫu “nói thẳng, nói thật”. Họ mong muốn ông mang đến những thay đổi để “làm nước Mỹ vĩ đại trở lại”. Thế nhưng giờ đây, vị tổng thống đắc cử dường như đang đi ngược lại với những gì ông từng nói.

Xóa sổ Obamacare

Ông Trump từng không tiếc lời chỉ trích chính sách cải cách y tế vốn được xem là tâm huyết của Tổng thống Obama, hay còn gọi là “Obamacare”. Đạo luật cho phép hàng triệu người nghèo tại Mỹ tiếp cận các dịch vụ chăm sóc sức khỏe.

Cam kết “đào huyệt chôn” chính sách này trong chiến dịch tranh cử, vị tỷ phú từng nói: “Chúng ta sẽ nhanh chóng thực hiện điều đó. Nó là một thảm họa”.

Giờ đây, thay vì khẳng định sẽ “xóa sổ” hoàn toàn chính sách như từng tuyên bố, ông Trump nói có thể giữ lại 2 nội dung được nhiều người ủng hộ.

“Tôi đã nói với ông Obama rằng tôi sẽ suy nghĩ về đề nghị này. Và để thể hiện sự tôn trọng ông ấy, tôi sẽ làm như vậy”, Trump nói với Wall Street Journal hôm 11/11.

donaldtrumobama
Ông Donald Trump gặp Tổng thống Obama tại Nhà Trắng hôm 10/11. Ảnh: Reuters.

Bỏ tù bà Clinton

Ông Trump từng nói nếu đắc cử ông sẽ chỉ định một công tố viên truy tố đối thủ Hillary Clinton liên quan đến bê bối sử dụng email cá nhân. Ông khẳng định bê bối của cựu ngoại trưởng “còn lớn hơn cả vụ Watergate”.

Tại các cuộc vận động của ông Trump, cử tri mang theo khẩu hiệu đồng thời hô hào “bắt nhốt bà ta lại”. Trong một cuộc tranh luận trên truyền hình, ứng viên đảng Cộng hòa nói với Clinton rằng nếu ông thành tổng thống thì “bà sẽ phải ngồi tù”.

Tuy nhiên, khi được hỏi về “kế hoạch” này sau khi đắc cử, ông nói: “Đây không phải là việc dễ dàng. Tôi đã suy nghĩ rất nhiều”.

Xây bức tường biên giới Mexico

Kế hoạch “bức tường biên giới” với Mexico có lẽ là biểu tượng nổi bật nhất trong những cam kết chính sách gây tranh cãi của Trump. Ông nói người nhập cư từ Mexico “đưa ma túy, đưa tội phạm” vào Mỹ và nhiều lần tuyên bố Mỹ “sẽ xây một bức tường” để ngăn chặn điều này. Đồng thời, ông khẳng định sẽ buộc Mexico chi trả kinh phí xây dựng bức tường.

Tuy nhiên, cựu Chủ tịch Hạ viện Newt Gingrich, một cố vấn của ông Trump đồng thời là ứng cử viên cho vị trí ngoại trưởng trong nội các mới, đã tỏ ý nghi ngờ về kế hoạch nói trên.

“Ông ấy sẽ mất nhiều thời gian để kiểm soát được vấn đề biên giới. Có lẽ ông ấy sẽ không thực sự yêu cầu Mexico chi trả cho bức tường nhưng đó rõ ràng là một công cụ tranh cử hiệu quả”, ông Gingrich nói.

8 dieu Trump 'boi phan' cu tri sau khi dac cu hinh anh 2
Ông Donald Trump trong một cuộc vận động tại bang Texas, Mỹ. Ảnh: Getty.

Đánh thuế hàng hóa Trung Quốc

Khi cáo buộc các thế lực bên ngoài làm suy yếu nền kinh tế Mỹ, Trump hướng đến Trung Quốc. Ông nói hàng hóa từ quốc gia đông dân nhất thế giới xuất sang Mỹ “phải bị áp thuế ở mức 45%”. Tuyên bố này có lẽ đã lấy lòng được những người Mỹ bị mất việc trong bối cảnh thị trường lao động chuyển sang các nước như Trung Quốc, Ấn Độ…

Tuy nhiên, cố vấn chính sách Wilbur Ross nói ông Trump đã nhầm lẫn và đó “không phải là những gì ông định làm”.

“Điều ông ấy thực sự muốn đề cập ở đây là dường như đồng nhân dân tệ của Trung Quốc được định giá cao hơn 45% và nếu họ không đàm phán với chúng ta thì việc đe dọa áp thuế nhập khẩu 45% là bước đi cần thiết trong đàm phán”.

Cấm cửa người Hồi giáo

Năm 2015, ông Trump được những người ủng hộ cổ vũ khi kêu gọi “đóng cửa toàn diện với người Hồi giáo nhập cảnh Mỹ”. Năm 2016, ý tưởng trên được ông sửa đổi thành cấm công dân đến từ các quốc gia “thỏa hiệp với khủng bố”.

Tuần qua, khi được một phóng viên hỏi về khả năng đệ trình quốc hội xem xét kế hoạch này, ông Trump không đưa ra câu trả lời và nhanh chóng rời đi.

Từ bỏ thỏa thuận hạt nhân IranThỏa thuận gây tranh cãi này thường xuyên được ông Trump viện dẫn khi công kích đối thủ từ đảng Dân chủ. Hồi tháng 10, “phó tướng” Mike Pence nói nếu giành chiến thắng, ông Trump sẽ “xé bỏ” thỏa thuận.

Tuy nhiên, cố vấn Walid Phares của đảng Cộng hòa nói với BBC sau ngày bầu cử rằng “xé bỏ có lẽ là một cách diễn đạt cường điệu”.

“Ông ấy sẽ giữ lại thỏa thuận đó. Sự ra đời của nó phù hợp với bối cảnh quốc tế. Ông ấy sẽ xem lại”.

‘Bỏ rơi’ đồng minh

Các đồng minh khối NATO từng bàng hoàng sau khi ông Trump tỏ ý Mỹ có thể rút khỏi liên minh này nếu ông thành tổng thống. Lý do là vị tỷ phú cảm thấy các nước chưa chi ngân sách đủ cho vấn đề quốc phòng.

Vị tổng thống đắc cử cũng từng nói sẽ để Nhật Bản và Hàn Quốc, hai đồng minh quan trọng của Mỹ tại châu Á, “tự lo lấy” chương trình quốc phòng của mỗi nước.

Sau cuộc điện đàm mới đây giữa ông Trump và Tổng thống Park Geun Hye, Văn phòng Tổng thống Hàn Quốc thông báo ông Trump cam kết duy trì hợp tác quốc phòng với Hàn Quốc theo hiệp ước đã ký.

Khôi phục hình thức tra tấn ‘chết đuối trên cạn’

Trấn nước hay “chết đuối trên cạn” là một hình thức tra tấn mà nạn nhân bị trói chặt và bị dội nước vào mặt, chịu cảm giác tương tự khi bị ngạt nước và sắp chết đuối. Việc này đã bị cấm tại Mỹ sau khi bị phát hiện vào năm 2007.

Trong chiến dịch tranh cử, ông Trump đã vấp phải làn sóng phản đối sau khi nói rằng ông sẽ phục hồi biện pháp tra tấn này. Tuy nhiên, cựu chủ tịch Ủy ban Tình báo Hạ viện, thành viên đảng Cộng hòa Mike Rogers nói rằng phát biểu của ông Trump chỉ đơn thuần mang tính “tiêu khiển”.

Đông Phong

Nguồn: Zing.vn

Vì sao các doanh nghiệp Mỹ lại bỏ nước Mỹ?

donaldtrump5

Vì sao các doanh nghiệp Mỹ lại bỏ nước Mỹ?

Mỹ là nền kinh tế lớn nhất thế giới, và mặc dù vậy nhiều doanh nghiệp Mỹ đang chuyển việc làm và nhà máy ra nước ngoài. Vì sao? Hãy tìm hiểu trong clip ngắn này.

Đôi khi bạn nghe trong tin tức về một doanh nghiệp Mỹ mua một doanh nghiệp nước ngoài và di chuyển các trụ sở của nó ra nước ngoài. Vâng, điều này có thể xảy ra vì nhiều lý do. Một trong những lý do là “đảo nghịch thuế” (tránh thuế). Nhưng tránh thuế là gì, tại sao các doanh nghiệp lại làm vậy và vì sao bạn nên quan tâm? Đây là lý do vì sao.

Các doanh nghiệp Mỹ trả những mức thuế doanh nghiệp tầm 35 phần trăm hoặc hơn nữa trên lợi nhuận của họ, trong khi những doanh nghiệp cạnh tranh nước ngoài trả ít hơn nhiều trong nước của họ. Và nếu doanh nghiệp của bạn có những vị trí hoặc bán sản phẩm ở nước ngoài, bạn bị đánh thuế trên những phần lợi nhuận đó ở đất nước đó và một lần nữa khi bạn đem số tiền đó về lại Mỹ. Điều này gọi là “đánh thuế 2 lần” và các đối thủ của bạn không cần phải trả nó.

Điều này hạn chế khả năng doanh nghiệp của bạn để cạnh tranh, phát triển và tái đầu tư vào những sản phẩm mới và việc làm mới. Hmmmm….giờ cái đó đâu có hợp lý. Cho nên, hãy trở lại vấn đề tránh thuế. Nếu bạn là một doanh nghiệp có trụ sở ở Mỹ và muốn duy trì mức độ cạnh tranh với những đối thủ nước ngoài của bạn, và bảo vệ doanh nghiệp bạn từ những sự thâu tóm của nước ngoài, bạn có thể làm gì? Hệ thống thuế của Mỹ hiện tại cho phép bạn mua một doanh nghiệp nước ngoài và sử dụng trụ sở của họ như trụ sở của chính bạn.

Cách đó bạn không cần phải trả mức thuế Mỹ cao hơn trên những phần lợi nhuận từ nước ngoài mặc dù bạn vẫn phải trả mức thuế Mỹ trên những phần lợi nhuận của bạn ở Mỹ. Cách này cho phép bạn giữ lại nhiều phần lợi nhuận hơn và đầu tư vào những nhà máy mới, vào nhân viên và sản phẩm. Hãy nhìn vấn đề bằng cách này: giả sử như bạn sống ở một thành phố nhưng di chuyển đến một thành phố khác. Nếu những quy định được thành lập để bạn bị đánh thuế bởi cả hai thành phố trên thu nhập của bạn — thực chất là đánh thuế 2 lần — bạn sẽ cân nhắc việc chuyển đến thành phố với những mức thuế thấp hơn.

Điều đó không có nghĩa là bạn tham lam, hoặc không trung thành – bạn chỉ đơn giản là làm việc ở trong hệ thống quy định đang tồn tại. Bây giờ…nghe hợp lý rồi. Cho nên lần sau bạn nghe một nhà chính trị gia phàn nàn về việc các doanh nghiệp Mỹ đang chuyển ra nước ngoài, nhớ rằng chính những chính trị gia là những người mà đã thông qua những bộ luật mà khuyến khích các doanh nghiệp phải di chuyển ngay từ ban đầu.

Nếu các chính trị gia ngừng cãi nhau, giảm thuế doanh nghiệp xuống và chấm dứt việc đánh thuế 2 lần, các doanh nghiệp Mỹ sẽ cạnh tranh tốt hơn và không cần phải tránh thuế để bảo vệ việc làm và việc kinh doanh của họ.

Nguồn: Café Ku Búa, theo Information Station

Donald Trump có thể mất chức tổng thống
Nhiều chuyên gia cho rằng việc ông Trump bị Quốc hội buộc tội và phải rời Nhà Trắng là điều có thể xảy ra.
Châu Á trước 4 năm bất định của Trump
Donald Trump hứa hẹn đặt nước Mỹ lên trên hết và không “bao đồng” chuyện của các đồng minh nữa, tuy nhiên ngay cả những đối thủ của Mỹ cũng không thể vui trước tuyên bố này

Video yêu thích



Vietnamese Dan Bau Music


Vietnamese food paradise

KimYouTube

Trở về trang chính
Hoàng Kim  Ngọc Phương Nam  Thung dung  Dạy và học  Cây Lương thực  Dạy và Học  Tình yêu cuộc sống  Kim on LinkedIn  Kim on Facebook  KimTwitter  hoangkim vietnam  Trở về đầu trang Gạo Việt chất lượng và thương hiệu

Donald Trump so sánh Winston Churchill ?


trump-va-churchill
DONALD TRUMP SO SÁNH WINSTON CHURCHILL ?

Hoàng Kim

Sự so sánh là khập khểnh và buồn cười nhưng có nguyên do. Winston Churchill là Thủ tướng Anh trong thời Chiến tranh thế giới thứ hai. Ông từng là một người lính, nhà báo, tác giả, họa sĩ và chính trị gia. Winston Churchill sinh ngày 30 tháng 11 năm 1874 tại Cung điện Blenheim, Vương quốc Liên hiệp Anh và Bắc Ireland, mất ngày 24 tháng 1 năm 1965 tại Luân Đôn. Ông được coi là một nhà lãnh đạo kiệt xuất trong lịch sử Anh và lịch sử thế giới thời Thế chiến thứ hai, là thủ tướng Anh duy nhất nhận giải Nobel Văn học và là người đầu tiên được công nhận là Công dân danh dự Hoa Kỳ. Winston Churchill giỏi xử lý mối quan hệ “tứ cường” cực kỳ nhạy cảm của thuở trước.

Nước Mỹ trong bối cảnh hiện nay đang nhức nhối yêu cầu một Tổng thống Mỹ Donald Trump đối phó linh hoạt và thực dụng theo một mục tiêu kiên định, rất giống với cách mà nước Anh yêu cầu đối với Thủ tướng Anh Winston Churchill trong thời Chiến tranh thế giới thứ hai.  Nước Mỹ “khát vọng thay đổi” lấn át nỗi “e sợ nguy hiểm” Donald Trump.

Tân Tổng thống Mỹ phải là người khiến “nước Mỹ hùng mạnh trở lại”. Nước Mỹ cần một tổng thống hùng mạnh hơn, cao bồi Mỹ hơn, khó đoán hơn, gian hùng và thực dụng hơn để bên trong thì làm cho nước Mỹ hùng mạnh trở lại, bên ngoài thì đủ sức đương đầu với mối quan hệ “tứ cường” vừa hợp tác vừa cạnh tranh, ẩn chứa nhiều hiểm họa, hùng mạnh sánh vai cùng Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình, Tổng thống Nga Putin và những chính khách nước, đối tác khác trong phần còn lại của thế giới.

Winston Churchill giống và khác Donald Trump? sự so sánh là câu chuyện thú vị.

Mời bạn cho lời bình?

churchillrooseveltstalinNhững câu chuyện về Churchill

“Trên thế giới này không có bạn bè vĩnh viễn hay kẻ thù vĩnh viễn, chỉ có lợi ích quốc gia mới là vĩnh viễn.” (Nations have no permanent friends or allies, they only have permanent interests) – Winston Churchill.

Mưu lược của Winston Churchill là tạo thế “tam điểm” cho nước Anh so với Mỹ Nga trong một thế giới phân cực khi hình thành Đồng Minh giữa ba nước mạnh ‘Tam cường’ để chống Phát xít. Hội nghị Tehran là một cuộc hội đàm giữa 3 nhà lãnh đạo Franklin D. Roosevelt, Iosif Vissarionovich Stalin và Winston Churchill từ ngày 28 tháng 11 đến 1 tháng 12 năm 1943 tại Tehran, Iran. Đây là hội nghị đầu tiên giữa  Mỹ, Liên Xô và Anh có sự góp mặt của Roosevelt, Stalin và Churchill thành lập khối Đồng minh chống Phát xít bàn về Chiến tranh thế giới thứ hai.

Nước Anh là một đảo nhỏ nằm ở ngoài khơi châu Âu, luôn có nỗi e ngại truyền kiếp với châu Âu và luôn tìm cách cô lập hòn đảo này với cựu lục địa bởi nước Anh luôn bị các nước La Mã, Đức, Pháp bắt nạt và nhiều lần đến chiếm đóng. Nước Anh có đối sách là phát triển hải quân hùng mạnh với hệ thống thuộc địa rộng khắp “mặt trời không bao giờ tắt trên đất nước Anh”. Đến thời Churchill, nước Anh duy trì foot, yard, mile với ounce, pound rất lằng nhằng và phi logic. Châu Âu lái xe bên phải thì họ đi bên trái.
EU dùng Euro thì họ xài Pound trong khi cả châu Âu dùng hệ đơn vị SI – metr, gram. Họ khởi xướng NATO và cuối cùng thì họ ra khỏi EU.


Xem tiếp

Donald Trump đọc lại và suy ngẫm

Video yêu thích

Vietnamese Dan Bau Music


Vietnamese food paradise
KimYouTube

Trở về trang chính
Hoàng Kim  Ngọc Phương Nam  Thung dung  Dạy và học  Cây Lương thực  Dạy và Học  Tình yêu cuộc sống  Kim on LinkedIn  Kim on Facebook  KimTwitter  hoangkim vietnam  Trở về đầu trang Gạo Việt chất lượng và thương hiệu

Nguyễn Du và Hồ Xuân Hương


nguyendu15
Nguyễn Du từ đầu năm 1797 đã về sống hẳn ở làng Tiên Điền. Theo Gia phả Nguyễn tộc tính toán năm sinh các con của Nguyễn Du thì năm 1797 Nguyễn Du về sống với vợ là cô Đoàn Nguyễn Thị Huệ (còn gọi là Tộ) là em gái của Đoàn Nguyễn Tuấn, năm sau có con. Nhưng theo Nguyễn Trung Chánh thì lúc đầu có lẽ là ông vẫn độc thân sau mới lấy vợ là em của Đoàn Nguyễn Tuấn, bạn thân của Nguyễn Du. Hồ Xuân Hương là Hồ Phi Mai cũng khoảng năm 1796 mẹ gả chồng cho một thầy lang gần Cổ Nguyệt Đường (*) làng Nghi Tàm.  Lưu Hương Ký sau này đă cắt nghĩa nguyên do có điều đau xót ấy.

Họa Thanh Liên Chí Hiên nguyên vận

Khúc hoàng tay nguyệt còn chờ dạy,
Cánh phượng đường mây đã vội chi.
Chua xót lòng xem lời để lại,
Hững hờ duyên bấy bước ra đi.
Thử vàng đá nọ treo từng giá,
Phong gấm hoa kia nở có thì,
Đào thắm mận xanh còn thú lắm,
Xuân ơi đành nở đứt ra về.

Thơ Hồ Xuân Hương chép trong Lưu Hương ký.

Thạch đình tặng biệt

Đường nghĩa bấy lâu trót vẽ vời,
Nước non sầu nặng muốn đi về.
Cung hoàng dịu vợi đường khôn lọt,
Đường nguyệt mơ màng giấc hãy mê.
Đã chắc hương đâu cho lửa bén,
Lệ mà hoa lại quyến xuân đi.
Xanh vàng chẳng phụ lòng ân ái,
Tròn trặn gương tình cũng có khi …

Thơ chữ Nôm Thanh Hiên Nguyễn Du
Hồ Xuân Hương chép trong Lưu Hương ký.

(*) Cổ Nguyệt Đường cạnh chùa Kim Liên, cho nên Phạm Đình Hổ đã viết: Từ thuở làm thân khách Cố kinh. Kim Liên qua lại đã bao lần, anh chàng này từng là học trò cụ Đồ Diễn, nên biết Xuân Hương từ thuở còn thiếu nữ. Trong Vũ Trung tùy bút tr. 42, cho biết năm 1798 -1799 có dạy học tại thôn Khánh Văn, hạ lưu sông Tô Lịch không xa nhà Xuân Hương. Trong Tang Thương Ngẫu lục, q 2 tr 231 có bài ký tả cảnh chùa Kim Liên. “Mùa thu năm Đinh Tỵ (1797) tôi cùng các ông Nguyễn Thạch Hiên, Nguyễn Kính Phủ, Hoàng Hy Đỗ đến vãn cảnh chùa Kim Liên ở làng Nghi Tàm, nơi trụ trì của Hoà Thượng Huệ (nội thị của chúa Uy Vương)”  Phạm Đình Hổ đến thăm Xuân Hương cùng các bạn nhân đó ra về thăm chùa Kim Liên. Qua Vũ Trung Tùy bút ta biết Phạm Đình Hổ nhà ở phố Hàng Buồm và Nguyễn Kính Phủ (Nguyễn Án) ở cạnh đền Lý Quốc Sư bên Hồ Gươm, (nay là phố Nhà Thờ). Quang cảnh chung quanh Cổ Nguyệt Đường thế nào? Theo thơ Tốn Phong, người viết tựa cho Lưu Hương Ký:Phía trước nhà có trồng một cây bàng lớn: Cội bàng trăng khuất chiếu mai đình bài 6. Chung quanh nhà có trồng nhiều cây mai (mơ) Chủ nhân trước viện trắng mai hoa Bài 5, Bên quán người hoa chỉ thích mai.Bài 9 Tiết hàn mai tự nở ngàn hoa bài 26. Nhà nàng cạnh bến trúc làng Nghi Tàm: Vàng bay lá trúc ngõ chuyền oanh. Bài 6, Phượng cầm tự khóm trúc vang thanh, bài 14, Khóm trúc đình mai ta với ta, bài 21, Bến trúc mừng vui gặp mỹ nhân bài 25 Trên bến có trồng vài cây liễu: Bến nước đìu hiu liễu rủ cành, bài 6 Trong vườn có trồng cây vông và cây mận: Ngô đồng lá cũ mơ hồn phượng, ngõ hạnh lạnh tàn chuyển bóng oanh , bài 17.

xem thêm
Nguyễn Du và Hồng Sơn Liệp Hộ
Nguyễn Du Xuân Hương luận anh hùng
Nguyễn Du và Hồ Xuân Hương (phần 1)


Kiều – Nguyễn Du
Ca trù hát nói Việt Nam

Bài viết mới trên TÌNH YÊU CUỘC SỐNG
CNM365, ngày mới nhất bấm vào đây cp nht mi ngày

Video yêu thích

Vietnamese Dan Bau Music


Vietnamese food paradise
KimYouTube

Trở về trang chính
Hoàng Kim  Ngọc Phương Nam  Thung dung  Dạy và học  Cây Lương thực  Dạy và Học  Tình yêu cuộc sống  Kim on LinkedIn  Kim on Facebook  KimTwitter  hoangkim vietnam  Trở về đầu trang Gạo Việt chất lượng và thương hiệu

 

Đi tìm kẻ tầm thường nổi tiếng


Trước vầng trăng cổ tích
Hoàng Kim

Nguyễn Du 250 năm nhìn lại
Đi tìm kẻ tầm thường nổi tiếng
Ai dập tắt ước mơ nhân hậu của Kiều?
Ai giết nàng Kiều?
Ai?

Có quan Tổng đốc trọng thần
Là Hồ Tôn Hiến kinh luân gồm tài
Đẩy xe vâng chỉ đặc sai
Tiện nghi bát tiểu , việc ngoài đổng nhung.
Biết Từ là đấng anh hùng,
Biết nàng cũng dự quân trung luận bàn
Đóng quân, làm chước chiêu an,
Ngọc, vàng, gấm vóc, sai quan thuyết hàng“.
Ai?

Hồ công quyết kế thừa cơ
Lễ tiên, binh hậu, khắc cờ tập công.
Kéo cờ chiêu phủ tiên phong
Lễ nghi giàn trước, bác đồng phục sau.
Từ công hờ hững biết đâu?
Đại quan lễ phục ra đầu cửa viên.
Hồ công ám hiệu trận tiền
Ba bề phát súng, bốn bên kéo cờ“.
Ai?

Nghe càng đắm, ngắm càng say,
Lạ cho mặt sắt cũng ngây vì tình!
Dạy rằng: “Hương hỏa ba sinh
Dây loan xin nối cầm lành cho ai.”…
Hạ công chén đã quá say
Hồ công đến lúc rạng ngày nhớ ra
Nghĩ mình phương diện quốc gia
Quan trên nhắm xuống, người ta trông vào
Phải tuồng trăng gió hay sao?
Sự này, biết tính thế nào được đây?
Công nhà vừa buổi rạng ngày.
Quyết tình, Hồ mới đoán ngay một bài
Lệnh quan ai dám cãi lời
Ép tình mới gán cho người thổ quan”.
Ai?

Ai dập tắt ước mơ nhân hậu của Kiều
Ai là thằng bán tơ giá họa vu oan?
Ai là loài Tú Bà buôn hương bán phấn?
Ai là kẻ Sở Khanh chơi hoa nói xấu?
Ai là bầy Khuyển Ưng độc ác côn đồ ?
Ai là thói Hoạn Thư thâm hiểm mưu mô?
Ai là loại trọng thần gian manh dối trá?
Giấc mơ hoàn lương về nhà có gì là xấu?
Ai dập tắt ước mơ nhân hậu của Kiều?

Nguyễn Du 250 năm nhìn lại
Hậu thế khóc Người vì đường nhân loại còn mờ mịt lắm
Dư luận còn hùa theo kẻ tầm thường nổi tiếng
Thế giới đang hiểm họa hơn bởi những lời nói dối
Sự khai sáng bị che do những kẻ ác độc mưu mô
Đáng thương thay sự tung hô chúng là kẻ anh hùng.

Video tuyển chọn


Kiều – Nguyễn Du
KimYouTube

Trở về trang chính
Hoàng Kim  Ngọc Phương Nam  Thung dung  Dạy và học  Cây Lương thực  Dạy và Học  Tình yêu cuộc sống  Kim on LinkedIn  Kim on Facebook  KimTwitter  hoangkim vietnam  Trở về đầu trang Gạo Việt chất lượng và thương hiệu

Chớm Đông


HaNoi

CHỚM ĐÔNG

Khoác thêm tấm áo trời se lạnh
Hoàng Kim

Phương Nam nắng ấm suốt ngày
Chớm đông
đừng tưởng tiết này là xuân
Dẫu rằng xuân đến tự xuân
Chớ quên ủ mộng để mầm nõn xanh !

Giao mùa trở gió đã đành
Lắng nghe trời chuyển đành hanh chuyện người
Việc đời trầm tĩnh thảnh thơi
Lắng nghe nước Mỹ đến hồi trớ trêu …

Cơ trời con tạo xoay theo
Bùi ngùi thương chốn dân nghèo quê Choa
Miếng khi đói, gói khi no
Rưng rưng chốn cũ, mà chưa tỏ lòng …

Dọn vườn viết sách thung dung
Ban mai sớm, giấc xuân nồng thảnh thơi
Trạng Trình thỏa chí rong chơi
Vịnh mùa Đông lão mai cười gió Đông ! (*)

Chớm Đông nhớ tiết Đông phong
Phương Nam trời ấm, Đông không gợn buồn !

Chớm Đông là tiết Lập Đông trong 24 tiết khí lịch nhà nông. thường bắt đầu khoảng ngày 7 hay 8 tháng 11 dương lịch tùy theo từng năm khi khi Mặt Trờixích kinh 225°. Tiết khí đứng ngay trước Lập đông là Sương giáng và tiết khí kế tiếp sau là Tiểu tuyết. Ý nghĩa của chớm Đông là bắt đầu mùa Đông.

Trong văn chương Việt có bài thơ hay ‘Cây thông’ và ‘Vịnh mùa Đông’ đặc sắc của Nguyễn Công Trứ thông reo ngàn Hống  và một số bài đối họa thú vị về chủ đề này.

CÂY THÔNG 

Nguyễn Công Trứ

Ngồi buồn mà trách ông xanh.
Khi vui muốn khóc buồn tênh lại cười.
Kiếp sau xin chớ làm người.
Làm cây thông đứng giữa trời mà reo.
Giữa trời vách đá cheo leo.
Ai mà chịu rét thì trèo với thông

VỊNH MÙA ĐÔNG

Nguyễn Công Trứ

Nghĩ lại thì trời vốn cũng sòng,
Chẳng vì rét mướt bỏ mùa đông.
Mây về ngàn Hống đen như mực,
Gió lọt rèm thưa lạnh tựa đồng.
Cảo mực hơi may ngòi bút rít,
Phím loan cưỡi nhuộm sợi tơ chùng.
Bốn mùa ví những xuân đi cả,
Góc núi ai hay sức lão tùng.

Qua đèo chợt gặp mai đầu suối với những bài thơ về mùa xuân và hoa mai nói đến sự vượt qua tiết đông lạnh giá để đến với mùa xuân ấm dần… Bài thơ ‘Tảo Mai’ của Trần Nhân Tông lưu trong “Lên Yên Tử sưu tầm thơ đức Nhân Tông’ là một kiệt tác , tiếc là đến nay vẫn chưa có bản dịch thơ tiếng Việt hay tương xứng

Tảo mai của Trần Nhân Tông

五出圓芭金撚鬚,
珊瑚沉影海鱗浮。
箇三冬白枝前面,
些一辨香春上頭。
甘露流芳癡蝶醒,
夜光如水渴禽愁。
姮娥若識花佳處,
桂冷蟾寒只麼休。

Ngũ xuất viên ba kim niễn tu,
San hô trầm ảnh hải lân phù.
Cá tam đông bạch chi tiền diện,
Tá nhất biện hương xuân thượng đầu.
Cam lộ lưu phương si điệp tỉnh,
Dạ quang như thủy khát cầm sầu.
Hằng Nga nhược thức hoa giai xứ
Quế lãnh thiềm hàn chỉ ma hưu!

Năm cánh hoa tròn nhị điểm vàng,
[Như] bóng san hô chìm, [như] vảy cá biển nổi.
Cành hoa trắng xóa suốt trong ba tháng đông,
Sang đầu xuân chỉ còn loáng thoáng một vài cánh thơm nhẹ.
Móc ngọt chảy mùi thơm làm chú bướm si ngây tỉnh giấc,
ánh sáng ban đêm như nước khiến con chim khát buồn rầu.
Nếu Hằng Nga biết được vẻ đẹp thanh nhã của hoa mai,
Thì có ưa gì cây quế với cung thiềm lạnh lẽo.

Thơ Việt mới có nhiều bài hay về Chớm Đông. Một số trích đoạn các bài thơ Chớm Đông đặc sắc mà tôi yêu thích hơn cả: Nguyên Đỗ viết những lời thơ Chớm Đông hay đằm thắm “Năm ngoái gặp nhau buổi chớm đông. Sáng nay lành lạnh mặt trời hồng. Chao ơi lại nhớ ơi là nhớ. Lúc cận kề nhau, phút mặn nồng…”.  Khánh Chân tứ thơ Chớm đông thật sang trọng: “Chiều nay gió lạnh chớm sang đông. Héo hắt bên hiên chút nắng hồng.  Mây xám chờ ai ôm chót núi. Sương mờ nhớ bạn trải ven sông…”.  Linda thơ Chớm đông là sự hoài niệm: “Thu đã tàn rồi trời chớm Đông. Từng cơn gió lạnh buốt qua hồn. Tâm tư ray rứt mùa Thu nhớ. Đâu phút êm đềm thóang ước mong”.

Video nhạc Việt về chớm Đông có nhiều bài hay . “Nỗi nhớ mùa Đông’ trong NS Phú Quang – Những ca khúc hay nhất tôi thường thích nghe lại. Mời bạn cùng thưởng thức dưới đây.

Hoàng Kim chớm đông thơ và bình, đôi lời cảm nhận.

(*) Xem thêm:
24 tiết khí lịch nhà nông
Hoàng Gia Cương blog
Nguyễn Công Trứ thông reo ngàn Hống

Bài viết mới trên TÌNH YÊU CUỘC SỐNG
CNM365, ngày mới nhất bấm vào đây cp nht mi ngày

Video yêu thích

Vietnamese Dan Bau Music


NS Phú Quang – Những ca khúc hay nhất


Vietnamese food paradise
KimYouTube

Trở về trang chính
Hoàng Kim  Ngọc Phương Nam  Thung dung  Dạy và học  Cây Lương thực  Dạy và Học  Tình yêu cuộc sống  Kim on LinkedIn  Kim on Facebook  KimTwitter  hoangkim vietnam  Trở về đầu trang Gạo Việt chất lượng và thương hiệu