Donald Trump vì sao thắng cử ?



DONALD TRUMP VÌ SAO THẮNG CỬ ?

Hoàng Kim

Ông Donald Trump đã trở thành Tổng thống thứ 45 của Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ với 306 phiếu đại cử tri, thắng áp đảo bà Hillary Clinton, mặc dù số phiếu phổ thông của ông thấp hơn. Đảng Cộng hòa trong kỳ bầu cử này cũng giành được chiến thắng vang dội tại Thượng viện (51 ghế) và Hạ viện (233 ghế). Vì sao Donald Trump thắng cử Tổng thống Mỹ?

Bà Hillary Clinton đáng lẽ ra phải là tân Tổng thống Mỹ, bởi Hillary Clinton là người tử tế, trí tuệ, giàu kinh nghiệm, có nghị lực mạnh mẽ và quyết tâm bền bỉ vươn tới đỉnh cao, có uy tín trong nước và trên thế giới; bà là biểu tượng tinh hoa hội đủ tất cả các tiêu chuẩn chất lượng hàng đầu của một chính khách lỗi lạc, trí thức mẫu mực, phụ nữ và gia đình tiêu biểu; bà lại được sự hậu thuẩn chắc chắn và liên tục không ngưng nghỉ từ đầu đến cuối của một đa số đông đảo gồm vợ chồng đương kim Tổng thống Obama cùng người chồng là cựu tổng thống Bill Clinton, sự ủng hộ của hầu hết giới tinh hoa, tài phiệt kinh tế, ngôi sao truyền hình, nghệ sĩ nổi tiếng, hệ thống truyền thông chính thống với rất nhiều người quen biết và tôn trọng bà.

Năm nguyên nhân chính dẫn đến sự đảo ngược Trump thắng Hillary, gồm:

1) Hệ thống bầu cử Đại cử tri đoàn của nước Mỹ chọn ra Tổng thống Mỹ. Điều này làm cho số phiếu phổ thông của dân chúng Mỹ cho dù cao áp đảo cũng không thể thay thế được quyền tối hậu của phiếu đại cử tri. Các lá phiếu đại cử tri được coi là “những lá phiếu tinh hoa chi phối và dẫn đường chính sách đương đại của nước Mỹ”. “Nó đảm bảo sự công bằng giữa các bang lớn nhỏ và bắt buộc những người muốn nắm được quyền lực phải để ý đến tất cả các tiểu bang và do đó phải quan tâm đến tiếng nói của mọi khu vực, vùng miền toàn quốc”.

donaldtrump6

2) Donald đã chọn đột phá đúng và những giải pháp chính cho sáu vấn đề quan tâm nhất của Mỹ. Bài diễn thuyết chấn động của TRUMP khiến cả nước Mỹ bừng tỉnh- “Không để cho Trung Quốc lũng đoạn kinh tế nước Mỹ” cùng với Thông điệp tranh cử của Donald Trump: “Tôi sẽ khiến nước Mỹ hùng mạnh trở lại” đã đánh đúng vào tiêu điểm đường lối chính trị của nước Mỹ. Tân Tổng thống Mỹ phải là một tổng thống hùng mạnh hơn, cao bồi Mỹ hơn, khó đoán hơn, gian hùng và thực dụng hơn để bên trong thì làm cho nước Mỹ hùng mạnh trở lại, bên ngoài thì đủ sức đương đầu với Tổng thống Nga Putin, Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình, cùng nhiều khuôn mặt sắc sảo, giảo hoạt khác trong phần còn lại của thế giới ngày nay. Những khuôn mặt chính khách và xu hướng của bàn cờ chính trị thế giới đã được Tổng thống Obama trước đại hội đồng Liên Hiệp Quốc, kết thúc nhiệm kỳ 8 năm của mình, cảnh báo một cách thật rõ ràng ““Tôi muốn kết luận lại bài diễn văn của mình bằng cách nói rằng tôi thừa nhận lịch sử đang kể một câu chuyện rất khác câu chuyện tôi nói ngày hôm nay. Chúng ta đã chọn một cái nhìn lịch sử đen tối hơn và đầy hoài nghi hơn. (Let me conclude by saying that I recognize history tells a different story than the one that I’ve talked about here today. There’s a much darker and more cynical view of history that we can adopt). Ấn tượng Obama đã trích dẫn dự báo chuẩn xác của ông “Con người thường hay bị động viên bởi lòng tham và quyền lực … Lần này qua lần khác, nhân loại đã tin rằng thời kỳ khai sáng đã đến để rồi rốt cuộc chúng ta lại lặp đi lặp lại vùng tuần hoàn của xung đột và đau khổ. Có lẽ đó chính là số phận của loài người”. (Human beings are too often motivated by greed and by power… Time and again, human beings have believed that they finally arrived at a period of enlightenment only to repeat, then, cycles of conflict and suffering. Perhaps that’s our fate).

3) Donald Trump đã khôn khéo chỉ ra được những tồn tại chính trong đường lối kinh tế và đối ngoại của đảng Dân Chủ và sự đồng nhất điều này của Chính quyền Obama với sự tiếp nối của bà Hillary Clinton. Đảng Dân chủ và chính quyền Obama tuy thật sự được lòng dân của đông đảo dân chúng Mỹ và dân chúng toàn thế giới nhưng không tránh khỏi có những yếu điểm: Về mặt đối ngoại, Chính quyền Obama tuy gỡ bỏ được sai lầm trong chính sách đối ngoại ở Trung Đông của chính quyền Bush nhưng việc rút chân ra khỏi vũng lầy Trung Đông là cực kỳ khó khăn, tổn hao quá nhiều sinh mệnh, tâm sức, tiền của và thời gian nhưng kết quả hạn chế; bị “Nga và Syria lấn lướt, qua mặt ở Trung Đông”. Về mặt đối nội: Chính phủ Mỹ tuy ghìm được chính quyền Trung Quốc bớt hung hăng trỗi dậy ở biển Đông và châu Á nhưng lại bất lực trước sự lũng đoạn kinh tế của người Trung Quốc, những đường dây liên kết ngầm đã ghìm tỷ giá hối đoái, ăn cắp công nghệ, lũng đoạn thị trường, làm suy yếu trầm trọng, liên tục, lâu dài nền kinh tế Mỹ, thu lợi bất chính trên mồ hôi của người lao động Mỹ. Điều đó đã khiến Obama bị chê trách tại quốc nội. Các chính sách cánh tả của chính quyền Obama về bảo hiểm y tế bắt buộc toàn dân Obamacare đã làm tăng phí bảo hiểm y tế dẫn tới tăng phí đóng góp bảo trọ người nghèo của các doanh nghiệp. Chính sách nhân đạo của Obama chấp nhận chia sẻ gánh nặng cùng châu Âu khi nhận hàng vạn người tị nạn chủ yếu ở Syria sang Mỹ khi hàng triệu người đang lũ lượt tràn sang châu Ấu là một chính sách rất nhân đạo nhưng khó có thể kiểm tra lý lịch được. Trump đưa ra giải pháp “trục xuất người nhập cư bất hợp pháp và sẽ không cấp visa cho công dân của những nước nào không chịu nhận lại người nhập cư trái phép“. Các hiệp định thương mại quốc tế do chính phủ Obama đề xuất bị Trump chỉ trích là “khiến nước ngoài lợi dụng, ăn cắp việc làm của hàng triệu dân Mỹ đang thất nghiệp“. Trump hứa khi lên làm tổng thống Mỹ sẽ làm khô “vũng lầy nợ công“.

4) Trump chỉ rõ giới hạn về sức khỏe của bà Hillary Clinton và bà phạm lỗi nghiêm trọng về an ninh mạng. Một bình luận mang tính “tiên tri” của Mandy Grunwald, cố vấn báo chí của Hillary Clinton khi trả lời câu hỏi về cách thức Hillary Clinton có thể thua dù bà dẫn trước ở hầu hết các cuộc thăm dò ý kiến, Grunwald nói: Nó sẽ xảy ra theo cách là khát vọng thay đổi lấn át nỗi e sợ Donald Trump, e sợ nguy hiểm…”. “khát vọng thay đổi” là cụm từ gói gọn cuộc bầu cử tổng thống Mỹ 2016. Trump đã nhận được 83% sự ủng hộ trong khi Clinton chỉ 14% về chủ đề này. Mặc dù chỉ dấu trước bầu cử ch thấy: Chỉ 36% cử tri cho rằng Donald Trump “đủ phẩm chất” làm Tổng thống. 52% nhận xét tương tự về Hillary;  Chỉ 35% nói Donald Trump có “khí chất để làm Tổng thống một cách hiệu quả”. 55% nói như vậy về Hillary; Cứ ba cử tri thì có 1 cho rằng Trump trung thực và đáng tin cậy. 36% đánh giá tương tự về Hillary. Sau khi trúng cử, để đối phó với việc Hillary sẽ chuyển bại thành thắng?, Trump vẫn giữ ý định là Trump sẽ khởi tố Hillary?  như là một đối sách quan trọng cho tới trước ngày 9 tháng 12.  Đối phó với Nội bộ lục đục, các ‘lão làng’ cự tuyệt Trump ông đã có cú đảo chiều đột ngột cân nhắc duy trì một số điều khoản trong đạo luật chăm sóc sức khỏe của ông Obama (Obamacare) và khi biểu tình tràn lan khắp nước Mỹ ủng hộ Hillary Clinton thì Trump gây sốc, đòi trục xuất ngay 3 triệu người nhập cư trái phép và có những đối sách và phát ngôn xoa dịu lòng người. Trong chiến dịch tranh cử, doanh nhân Donald Trump đã đưa ra những cam kết đầy tranh cãi: Xóa sổ Obamacare; bỏ tù bà Clinton;  Xây bức tường biên giới với Mexico, cấm người Hồi giáo nhập cư; Đánh thuế hàng hóa Trung Quốc; Từ bỏ thỏa thuận hạt nhân Iran; “bỏ rơi” đồng minh NATO hay Nhật, Hàn; Khôi phục hình thức tra tấn ‘chết đuối trên cạn’  nhưng sau khi thắng cử thì ông cân nhắc lại… và là câu chuyện 8 điều Trump “bội phản” cử tri sau khi đắc cử .

5) Donald Trump đã khéo tân dụng Truyền thông xã hội và được lòng nhiều người dân da trắng Mỹ bình thường hơn. Bầu cử Tổng thống Mỹ 2016 qua những con số ‘biết nói‘ cho thấy rõ điều đó. Truyền thông xã hội đã trợ giúp Trump đắc lực. Donald Trump có hơn 13,5 triệu người theo dõi trên Facebook, so với Hillary Clinton chỉ có hơn 9 triệu người. Twitter của DonaldTrump có hơn 14 triệu follower, còn Hillary Clinton chỉ có gần 11 triệu.

Mời bạn cho lời bình?

Ông Trump sẽ làm gì trong 100 ngày đầu tiên của nhiệm kỳ Tổng thống? 

Việt Nam tự cũng cố và trầm tĩnh theo dõi.

 

Hoàng Kim


Tin Mới-Tiểu sử Tổng Thống Donald Trump, Tổng thống thứ 45 của Mỹ.

Bài diễn thuyết chấn động của TRUMP khiến cả nước Mỹ bừng tỉnh- “Không để cho Trung Quốc lũng đoạn kinh tế nước Mỹ”

Đà ĐẾN LÚC PHẢI CỨNG RẮN
Tác giả:
Donald Trump

Nghiên cứu Quốc tế. Trump: Đây là cách nước Mỹ cứng rắn với Trung Quốc. Bài viết được trích từ cuốn sách “Donald Trump – Đã đến lúc phải cứng rắn” được Alpha Books và NXB Thế giới phát hành toàn quốc vào ngày 18/7/2016. – See more at: http://nghiencuuquocte.org/2016/07/20/trump-day-la-cach-my-cung-ran-voi-trung-quoc/#sthash.BNj11J0C.dpuf


“Trung tâm trọng trường của thế giới đang ngày càng dịch chuyển sang châu Á” – Barack Obama.

Nói  thẳng: Trung Quốc không phải bạn ta. Họ xem ta như kẻ thù. Tốt hơn là Washington nên tỉnh ra thật nhanh, vì Trung Quốc đang cướp công ăn việc làm của ta, phá hủy ngành công nghiệp chế tạo của ta, ăn trộm công nghệ và năng lực quân sự của ta với tốc độ âm thanh. Nếu nước Mỹ không sớm khôn lên, tổn thất sẽ là không thể vãn hồi.

Có nhiều điều về sức mạnh Trung Quốc mà Obama và các đồng sự ủng hộ thuyết toàn cầu của ông ấy không muốn bạn biết. Nhưng, không một ai biết sự thật lại có thể ngồi yên và làm ngơ việc cường quốc kinh tế này [Mỹ – ND] sẽ rơi vào tình thế nguy hiểm đến thế nào nếu các vị mà ta gọi là lãnh đạo ở Washington không cùng xắn tay hành động, bắt đầu đứng lên bảo vệ công ăn việc làm của người Mỹ và ngừng chuyển chúng ra thuê ngoài ở Trung Quốc.

Người ta dự đoán rằng đến năm 2027, Trung Quốc sẽ vượt Mỹ trở thành nền kinh tế lớn nhất thế giới – và điều này sẽ xảy ra nhanh hơn nữa nếu các xu hướng thảm họa trong nền kinh tế của Obama vẫn còn tiếp diễn. Nghĩa là trong vài năm tới, Mỹ sẽ bị nhấn chìm bởi cơn sóng thần kinh Trung Quốc – tôi đoán là đến năm 2016, nếu ta không hành động nhanh.

Điều này không xảy ra trong một đêm hay bất thần từ chân không. Chúng ta cứ ngần ngừ và làm ngơ trước những dấu hiệu cảnh báo suốt nhiều năm. Sự thật là, chúng ta đã thất bại nặng nề về công ăn việc làm trước Trung Quốc dưới thời Tổng thống George W. Bush, thậm chí trước khi rơi vào thảm họa việc làm do Tổng thống Obama gây ra, thì từ năm 2001 đến năm 2008, Mỹ đã mất 2,4 triệu việc làm vào tay Trung Quốc.

Hơn 30 năm qua, nền kinh tế Trung Quốc đã tăng trưởng trung bình 9-10% một năm. Nhưng dưới thời Tổng thống Barack Obama, Trung Quốc đã phát đạt nhanh một cách bất thường và Mỹ cũng thua lỗ nhanh một cách bất thường. Chỉ riêng quý I năm 2011, nền kinh tế Trung Quốc đã tăng trưởng với tốc độ vũ bão 9,7%. Còn tỷ lệ tăng trưởng quý I của Mỹ thì sao? Một con số đáng xấu hổ: 1,9%. Chúng ta có 14,4 triệu người mất việc. Chúng ta cần hành động.

Quan hệ của Mỹ với Trung Quốc đang đến bước quyết định. Chúng ta chỉ có rất ít thời gian để đưa ra những quyết định cứng rắn cần thiết nhằm giữ vững vị thế của ta trên thế giới. Cứ khoảng 7 năm, nền kinh tế Trung Quốc lại tăng trưởng gấp đôi. Đó là một thành tựu kinh tế khủng khiếp, và đó cũng là lý do tại sao hết năm này đến năm khác họ đánh bại ta về thương mại.

Ngay lúc này, ta đang có một khoản thâm hụt thương mại khổng lồ là 300 tỷ đô-la với Trung Quốc. Nghĩa là mỗi năm Trung Quốc kiếm được từ Mỹ khoảng 300 tỷ đô-la. Khi tôi tham gia các buổi nói chuyện trên truyền hình và các chương trình tin tức, tôi nói ra con số đó, và mọi người thậm chí còn không thể hình dung nổi trong đầu một con số lớn như thế, song đó là sự thật. Chỉ tính riêng sự mất cân bằng thương mại thôi, thì cứ ba năm Trung Quốc lại gửi ngân hàng gần một nghìn tỷ đô-la của ta.

Và đáng buồn thay, trong khi công nghiệp chế tạo của Mỹ từng là vô địch, thì giờ đây, vì chuyện Trung Quốc lừa ta bằng đồng tiền của họ, nên các công ty Mỹ không thể cạnh tranh về giá, dù ta làm ra những sản phẩm tốt hơn nhiều. Bởi vậy, bây giờ Trung Quốc là nhà sản xuất và xuất khẩu hàng đầu thế giới. Nhân đây cũng xin nói thêm là họ cũng có hơn ba ngàn tỷ đô-la ở ngân hàng dự trữ nước ngoài. Đó là số tiền đủ để Trung Quốc mua cổ phần chi phối mọi công ty lớn nằm trong danh sách chỉ số công nghiệp trung bình Dow Jones – các công ty như Alcoa, Caterpillar, Exxon Mobil, hay Walmart – và vẫn dư hàng tỷ đô-la trong ngân hàng.

Cứ 6 người trên hành tinh này thì có một người là người Trung Quốc. Dân số 1,3 tỷ người của họ vượt ta với tỷ lệ khoảng 4 trên 1. Đó là một nguồn nhân tài khổng lồ để xây dựng các doanh nghiệp, cung cấp nhân lực cho các khu chế xuất, đáp ứng đủ nhân sự cho các tổ chức giáo dục ưu tú, và xây dựng một lực lượng quân sự khổng lồ.

Một mối quan ngại lớn khác nữa là việc hàng năm Trung Quốc có 7 triệu sinh viên tốt nghiệp đại học. Cho đến nay, Mỹ vẫn vượt Trung Quốc về tỷ lệ tốt nghiệp đại học xét trên toàn bộ dân số, nhưng bạn phải hỏi liệu các trường đại học của ta có cho ra đời những sinh viên tốt nghiệp có kỹ năng cần thiết để cạnh tranh không.

Tôi  đọc thấy quá nhiều câu chuyện về các tập đoàn phải tổ chức các lớp giáo dục bổ túc cho nhân viên. Và khi bạn nhìn vào điểm thi ở các trường trung học cơ sở và trung học phổ thông, thì thật đáng báo động. Trong một nghiên cứu quốc tế có uy tín năm 2010 về trẻ em trong độ tuổi 15, Mỹ xếp thứ 25 trên 34 quốc gia về toán học. Còn Trung Quốc xếp thứ mấy? Thứ nhất.

Thực tế là, học sinh Thượng Hải không những đứng nhất ở môn toán  mà còn đứng nhất về môn đọc và khoa học. Họ hoàn toàn hạ gục ta – và tất cả những người khác. Chắc chắn, nghiên cứu này hơi thiên lệch vì họ chỉ lấy mẫu học sinh ở Thượng Hải vốn là nơi có nhiều học sinh thông minh nhất Trung Quốc theo học. Nhưng, ngay cả tờ tạp chí có tinh thần tự do TIME cũng chỉ ra rằng, khi bạn xem xét những thay đổi nhân khẩu cực lớn đang diễn ra ở Mỹ, thì nguy cơ về giáo dục đã bắt đầu lấp ló phía trước. Chỉ trong một thế hệ nữa thôi, chúng ta sẽ là một quốc gia thiểu số trở thành đa số, và hiện thời có một con số đáng sợ là 40% trẻ em Mỹ Phi và Mỹ Latinh thậm chí không tốt nghiệp trung học phổ thông (chứ chưa nói đến đại học).

Trong tư thế là mục tiêu tấn công của Trung Quốc theo bạn thì Chủ tịch Trung Quốc Hồ Cẩm Đào có kế hoạch đưa hầu hết các lợi thế kinh tế và giáo dục của Trung Quốc nhắm vào đâu? Chính xác rồi đấy, vào các ngành công nghiệp quân sự và vũ khí. theo tiết lộ của một thông báo mới từ Lầu Năm Góc, Trung Quốc đang nhanh chóng tăng cường lục quân, thủy quân và rót hàng triệu đô-la vào việc phát triển máy bay chiến đấu tàng hình thế hệ I, tàu ngầm tấn công tiên tiến, các hệ thống phòng không tinh vi, các hệ thống chiến tranh không gian công nghệ cao và bổ sung cho kho tên lửa đạn đạo.

Phản ứng trước sự tăng cường vũ trang quân sự của Trung Quốc, Tổng tham mưu trưởng Liên quân Hoa Kỳ Michael Mullen đã nói: “Người Trung Quốc có mọi quyền phát triển quân sự họ muốn. Chỉ là tôi không thể hiểu nổi tại sao một số năng lực này, dù là [máy bay tàng hình J-20], hay thiết bị chống vệ tinh, hay vũ khí chống tàu chiến, thì phần nhiều lại có vẻ nhắm thẳng vào Mỹ.”

Những gì Trung Quốc đang làm trên mặt trận chiến tranh mạng cũng đáng báo động. Khi điều trần trước Ủy ban Quốc hội, Phó Tổng tham mưu Liên quân Hoa Kỳ, Tướng James Cartwright, nói rằng Trung Quốc có liên quan rất sâu đến việc do thám thông tin máy tính của các mạng lưới thuộc cơ quan chính phủ và doanh nghiệp Mỹ. Tướng Cartwright giải thích rằng gián điệp mạng có thể cô lập các điểm yếu của mạng vi tính và cho phép người Trung Quốc ăn cắp tin tức tình báo quý giá.

Vậy ta phải làm gì đây?

Trung Quốc đưa đến ba mối đe dọa lớn đối  với Mỹ khi thao túng tiền tệ quá đáng, nỗ lực phá hủy nền tảng sản xuất của ta một cách có hệ thống; gián điệp công nghiệp và chiến tranh mạng chống lại Mỹ. Người Trung Quốc đã hà hiếp ta nhiều năm rồi. Nhưng, chính quyền Obamacó vẻ gần như đồng lõa trong việc muốn giúp người Trung Quốc giẫm đạp lên ta. Obama tuyên bố ta không thể làm những việc có lợi cho ta, bởi nó có thể sẽ châm ngòi cho một “cuộc chiến thương mại” – làm như thể lúc này ta không ở trong một cuộc chiến như thế vậy. Tuy nhiên, tôi tin rằng chúng ta có thể vượt qua các mối đe dọa của Trung Quốc bằng một một chiến thuật khôn ngoan và một nhà thương thuyết cứng rắn.

Việc Trung Quốc thao túng trên quy mô lớn đồng tiền của nước này có mục đích là nhằm đẩy mạnh xuất khẩu của nó và hủy hoại các ngành công nghiệp nội địa của ta. Khi chính quyền Trung Quốc thao túng đồng Nguyên [yuan] (đơn vị tiền Trung Quốc, có lúc còn được gọi là Nhân dân tệ) và định giá thấp nó, họ có thể bán hàng cho các nước khác với giá thấp hơn rất, rất nhiều so với một công ty Mỹ, vì đồng tiền của ta được định giá ở mức giá thị trường chính xác hơn. Nghĩa là, hàng hóa của ta được định giá cao hơn, và việc này khiến chúng kém cạnh tranh hơn.

Nhiều nhà phân tích đã cố xác định giá trị thực của đồng tiền Trung Quốc, nhưng thật khó có thể nói chắc vì giá trị luôn thay đổi. Tuy nhiên, quả thật dường như cũng có một sự nhất trí là đồng nhân dân tệ có vẻ bị định giá thấp đâu đó trong khoảng 40- 50% so với giá trị thực của nó. Nghĩa là người Trung Quốc có thể định ra mức giá chỉ bằng nửa giá của một nhà sản xuất Mỹ cho một hàng hóa hay dịch vụ tương tự. Điều này báo hiệu nguy cơ người lao động Mỹ mất công ăn việc làm, và đó chính xác là chuyện đang xảy ra ngay lúc này.

Hãy nhìn vào những gì mà hành động thao túng tiền tệ của Trung Quốc đã gây ra cho ngành công nghiệp thép của ta. Là một nhà thầu xây dựng nhiều tòa nhà xa hoa khổng lồ, tôi có thể cho bạn biết rằng công nghiệp thép có ý nghĩa sống còn đối với sức mạnh kinh tế của ta, và là một khoản chi phí quan trọng trong bất cứ công trình xây dựng nào. Theo Hiệp hội Sắt Thép Hoa Kỳ (AISI), hành động định giá thấp tiền tệ của Trung Quốc là hình thức “trợ giá lớn nhất” cho các nhà sản xuất Trung Quốc, là “chìa khóa” cho sự bùng nổ tăng trưởng xuất khẩu của Trung Quốc, và là “một nguyên nhân chính” cho sự mất cân bằng cấu trúc toàn cầu đang góp phần dẫn đến sự sụp đổ tài chính gần đây của Mỹ.

Sự thao túng tiền tệ của Trung Quốc và các hoạt động thương mại không công bằng khác đã giúp ngành sản xuất thép thô của Trung Quốc nhảy vọt từ 15% tổng sản lượng toàn cầu năm 2002 lên một con số cao đến không ngờ là 47% năm 2008. Năm 2002, Mỹ chỉ nhập khẩu 600.000 tấn thép (3% trên toàn bộ số thép nhập) từ Trung Quốc. Đến năm 2008, Trung Quốc đã khiến chúng ta phải mua 5 triệu tấn thép. Và một lần nữa, họ làm được điều này chủ yếu là nhờ việc định giá thấp đồng nhân dân tệ.

Kinh tế gia Alan Tonelson đã rất đúng khi viết:

Trong tám năm dài, nhóm vận động hành lang cho Trung Quốc ở Washington – được cấp cho nguồn kinh phí thừa mứa bởi chính các công ty đa quốc gia có cơ sở ở Trung Quốc được hưởng lợi từ khoản trợ giá 50% này [nhờ đồng nhân dân tệ được định giá thấp] – đã phô ra những lý lẽ hợp lý hóa việc không làm gì. Cái giá thảm khốc giáng xuống ta khi làm theo lời khuyên của nhóm vận động hành lang cho Trung Quốc cũng đủ để chứng minh cho việc làm ngơ mánh khóe gần đây nhất của nó… Các nhà máy Mỹ buộc phải tiếp tục đóng cửa, lợi nhuận của những nhà máy sống sót được thì tiếp tục sụt giảm và thậm chí biến mất, số việc làm mất đi ngày càng tăng và tiền lương tiếp tục bị cắt giảm. Tệ hơn nữa, sự mất cân bằng kinh tế toàn cầu lấy Mỹ làm trung tâm lại tiếp tục gia tăng cho đến khi chúng gây ra sự sụp đổ lớn nhất ở Mỹ và trên khắp thế giới kể từ sau cuộc Đại Suy thoái.

Những nhà quan sát khác, như thượng nghị sỹ Đảng Cộng hòa bang Alabama Richard Shelby, cũng thấy rõ. “Không nghi ngờ gì nữa, Trung Quốc đang thao túng đồng tiền của nước này để trợ giá cho hàng xuất khẩu,” Shelby nói. Về việc Trung Quốc mua trái phiếu của Bộ Tài chính Mỹ, Shelby nói: “Có lẽ đã đến lúc cần có điều luật mới để đảm bảo Bộ Tài chính chăm lo cho người lao động Mỹ, chứ không phải mấy gã chủ nợ Trung Quốc.”

Là nền kinh tế dẫn đầu thế giới, chúng ta là người bị thương tổn nặng nề nhất bởi các hoạt động thương mại dối trá của Trung Quốc – và bất kỳ có chút hiểu biết về kinh tế học đều biết là tôi đúng. Như CNN Money đã nói: “Hầu hết các nhà kinh tế học sẽ đồng ý với logic của Trump rằng Trung Quốc đang giữ giá trị đồng tiền của nước này ở mức thấp để giúp các nhà sản xuất của họ có lợi thế khi bán hàng sang Mỹ.”

Dĩ nhiên, trở lại năm 2008 trong suốt chiến dịch tranh cử tổng thống, Barack Obama đã rất hưng phấn khi lớn tiếng phát biểu về những tác động tiêu cực của hành động thao túng tiền tệ. Khi còn là ứng cử viên, ông ấy thậm chí còn tán thành một dự luật sẽ thay đổi luật hiện hành để “định nghĩa thao túng tiền tệ như một hành động trợ giá cần áp thuế đối kháng (thuế chống phá giá)”. Giờ thì hãy tua nhanh đến năm 2012. Hiện nay, Obama lại nói những lời ngon ngọt về chủ đề này và thực hiện thuật ngoại giao “khẩn khoản” thường thấy của ông ấy với người Trung Quốc. thử nghe những gì vị tổng thống này nói về việc Trung Quốc định giá thấp đồng tiền của mình: “Vì vậy, chúng ta sẽ tiếp tục mong giá trị đồng tiền của Trung Quốc ngày càng được định hướng theo thị trường, việc này sẽ giúp đảm bảo rằng không quốc gia nào có lợi thế kinh tế thái quá.”

Phát biểu này sũng sượt sự yếu đuối. “Chúng ta sẽ tiếp tục mong” bằng một phép màu nào đó người Trung Quốc từ bỏ những cách làm nguy hại của họ? Có đùa không thế? Cứ như thể nhờ phép màu nào đó, Trung Quốc đang cướp của chúng ta 300 tỉ đô-la mỗi năm nhưng ngày mai sẽ thức dậy và quyết định: “Các bạn biết gì không, chúng tôi thực sự cần chơi công bằng hơn với người Mỹ và thôi không cướp của họ tất cả công ăn việc làm, các công ty và hàng tỷ đô-la nữa.”

Có lẽ nhiều người sẽ cho là tôi đang nói quá tệ về Trung Quốc và những người đại diện của đất nước này. Sự thật là tôi rất nể trọng người dân Trung Quốc. Tôi cũng rất nể trọng những người đại diện Trung Quốc. Điều tôi không nể trọng là cách chúng ta thương lượng và đàm phán với Trung Quốc. Nhiều năm qua, tôi đã thực hiện nhiều thỏa thuận và giao dịch với người Trung Quốc. Tôi đã kiếm được một khoản tiền khổng lồ. Tôi đã bán các căn hộ với giá 53 triệu đô-la, 33 triệu đô-la và nhiều mức giá thấp hơn. Tôi đã tạo ra một trong những việc làm lớn nhất ở Manhattan với các đối tác người Trung Quốc và đã kiếm được rất nhiều tiền. Vì vậy, tôi biết rõ người Trung Quốc, tôi hiểu và tôn trọng họ.

Bất kỳ khi nào tôi nói một cách tồi tệ về những gì họ đang làm với ta, tôi không có ý chỉ trích họ – tôi chỉ trách các lãnh đạo và các đại diện của ta mà thôi. Nếu ta có thể quay lưng lại với họ là xong, hẳn tôi sẽ hết lòng khuyến khích ta làm vậy. Song rủi thay, họ quá thông minh và các lãnh đạo của ta lại không đủ khôn ngoan.

Tôi có nhiều bạn ở Trung Quốc và những người bạn này không thể tin rằng lãnh đạo của họ lại có thể ký được những thỏa thuận ưu đãi không thể tin nổi ấy. Điều đáng ngạc nhiên là, bất chấp mọi ngôn từ hùng hồn và gay gắt mà tôi dùng để chống Trung Quốc, tờ Bloomberg Businessweek gần đây đã đăng tải một bài báo về thứ mà người Trung Quốc muốn nhất. Đáng chú ý nhất là một đoạn trích dẫn lời của chủ tịch công ty bất động sản Asher Alcobi về những gì mà các khách hàng người Trung Quốc của ông ưa thích hơn cả: “Cái gì dính đến tên Trump thì đều tốt”.

Vậy nên, tôi nói xấu Trung Quốc, song tôi nói sự thật và các khách hàng ở Trung Quốc muốn gì? Họ muốn Trump. Bạn biết thế nghĩa là gì không? Đó nghĩa là họ tôn trọng những ai nói đúng thực tế và nói lên sự thật, cho dù sự thật ấy có thể không hay gì với họ. thực tế là, chính sự tôn trọng tôi dành cho người Trung Quốc đã dẫn tôi đến chỗ nói các lãnh tạo của ta phải cẩn thận. Người Trung Quốc sẽ lấy, lấy và lấy cho đến khi ta không còn gì cả – và ai lại đi trách họ khi họ có thể phủi tay?

Trung Quốc là đối thủ của ta. Đã đến lúc ta phải hành động giống đất nước này… và nếu ta làm đúng việc của mình, Trung Quốc sẽ đi tới sự tôn trọng hoàn toàn mới đối với nước Mỹ, và khi đó ta có thể hạnh phúc du hành trên đường cao tốc đến tương lai cùng Trung Quốc như một người bạn.

Bài viết được trích từ cuốn sách “Donald Trump – Đã đến lúc phải cứng rắn” được Alpha Books và NXB Thế giới phát hành toàn quốc vào ngày 18/7/2016.

– See more at: http://nghiencuuquocte.org/2016/07/20/trump-day-la-cach-my-cung-ran-voi-trung-quoc/#sthash.BNj11J0C.dpuf


8 ĐIỀU TRUMP BỘI PHẢN’ CỬ TRI MỸ SAU KHI ĐẮC CỬ

Đông Phong

Theo http://www.Zing.vn. Sau khi trở thành tổng thống đắc cử, dường như tỷ phú kiêm ngôi sao truyền hình thực tế Donald Trump đang và sẽ đi ngược lại những cam kết trước đây của ông.

Trong chiến dịch tranh cử, doanh nhân Donald Trump đã đưa ra những cam kết đầy tranh cãi. Xây bức tường biên giới với Mexico, cấm người Hồi giáo nhập cư, “bỏ rơi” đồng minh NATO hay Nhật, Hàn hay bỏ tù bà Clinton… là những tuyên bố “không giống ai” của ứng viên đảng Cộng hòa.Những người ủng hộ xem vị tỷ phú vốn chưa từng có kinh nghiệm chính trường là một hình mẫu “nói thẳng, nói thật”. Họ mong muốn ông mang đến những thay đổi để “làm nước Mỹ vĩ đại trở lại”. Thế nhưng giờ đây, vị tổng thống đắc cử dường như đang đi ngược lại với những gì ông từng nói.

Xóa sổ Obamacare

Ông Trump từng không tiếc lời chỉ trích chính sách cải cách y tế vốn được xem là tâm huyết của Tổng thống Obama, hay còn gọi là “Obamacare”. Đạo luật cho phép hàng triệu người nghèo tại Mỹ tiếp cận các dịch vụ chăm sóc sức khỏe.

Cam kết “đào huyệt chôn” chính sách này trong chiến dịch tranh cử, vị tỷ phú từng nói: “Chúng ta sẽ nhanh chóng thực hiện điều đó. Nó là một thảm họa”.

Giờ đây, thay vì khẳng định sẽ “xóa sổ” hoàn toàn chính sách như từng tuyên bố, ông Trump nói có thể giữ lại 2 nội dung được nhiều người ủng hộ.

“Tôi đã nói với ông Obama rằng tôi sẽ suy nghĩ về đề nghị này. Và để thể hiện sự tôn trọng ông ấy, tôi sẽ làm như vậy”, Trump nói với Wall Street Journal hôm 11/11.

donaldtrumobama
Ông Donald Trump gặp Tổng thống Obama tại Nhà Trắng hôm 10/11. Ảnh: Reuters.

Bỏ tù bà Clinton

Ông Trump từng nói nếu đắc cử ông sẽ chỉ định một công tố viên truy tố đối thủ Hillary Clinton liên quan đến bê bối sử dụng email cá nhân. Ông khẳng định bê bối của cựu ngoại trưởng “còn lớn hơn cả vụ Watergate”.

Tại các cuộc vận động của ông Trump, cử tri mang theo khẩu hiệu đồng thời hô hào “bắt nhốt bà ta lại”. Trong một cuộc tranh luận trên truyền hình, ứng viên đảng Cộng hòa nói với Clinton rằng nếu ông thành tổng thống thì “bà sẽ phải ngồi tù”.

Tuy nhiên, khi được hỏi về “kế hoạch” này sau khi đắc cử, ông nói: “Đây không phải là việc dễ dàng. Tôi đã suy nghĩ rất nhiều”.

Xây bức tường biên giới Mexico

Kế hoạch “bức tường biên giới” với Mexico có lẽ là biểu tượng nổi bật nhất trong những cam kết chính sách gây tranh cãi của Trump. Ông nói người nhập cư từ Mexico “đưa ma túy, đưa tội phạm” vào Mỹ và nhiều lần tuyên bố Mỹ “sẽ xây một bức tường” để ngăn chặn điều này. Đồng thời, ông khẳng định sẽ buộc Mexico chi trả kinh phí xây dựng bức tường.

Tuy nhiên, cựu Chủ tịch Hạ viện Newt Gingrich, một cố vấn của ông Trump đồng thời là ứng cử viên cho vị trí ngoại trưởng trong nội các mới, đã tỏ ý nghi ngờ về kế hoạch nói trên.

“Ông ấy sẽ mất nhiều thời gian để kiểm soát được vấn đề biên giới. Có lẽ ông ấy sẽ không thực sự yêu cầu Mexico chi trả cho bức tường nhưng đó rõ ràng là một công cụ tranh cử hiệu quả”, ông Gingrich nói.

8 dieu Trump 'boi phan' cu tri sau khi dac cu hinh anh 2
Ông Donald Trump trong một cuộc vận động tại bang Texas, Mỹ. Ảnh: Getty.

Đánh thuế hàng hóa Trung Quốc

Khi cáo buộc các thế lực bên ngoài làm suy yếu nền kinh tế Mỹ, Trump hướng đến Trung Quốc. Ông nói hàng hóa từ quốc gia đông dân nhất thế giới xuất sang Mỹ “phải bị áp thuế ở mức 45%”. Tuyên bố này có lẽ đã lấy lòng được những người Mỹ bị mất việc trong bối cảnh thị trường lao động chuyển sang các nước như Trung Quốc, Ấn Độ…

Tuy nhiên, cố vấn chính sách Wilbur Ross nói ông Trump đã nhầm lẫn và đó “không phải là những gì ông định làm”.

“Điều ông ấy thực sự muốn đề cập ở đây là dường như đồng nhân dân tệ của Trung Quốc được định giá cao hơn 45% và nếu họ không đàm phán với chúng ta thì việc đe dọa áp thuế nhập khẩu 45% là bước đi cần thiết trong đàm phán”.

Cấm cửa người Hồi giáo

Năm 2015, ông Trump được những người ủng hộ cổ vũ khi kêu gọi “đóng cửa toàn diện với người Hồi giáo nhập cảnh Mỹ”. Năm 2016, ý tưởng trên được ông sửa đổi thành cấm công dân đến từ các quốc gia “thỏa hiệp với khủng bố”.

Tuần qua, khi được một phóng viên hỏi về khả năng đệ trình quốc hội xem xét kế hoạch này, ông Trump không đưa ra câu trả lời và nhanh chóng rời đi.

Từ bỏ thỏa thuận hạt nhân IranThỏa thuận gây tranh cãi này thường xuyên được ông Trump viện dẫn khi công kích đối thủ từ đảng Dân chủ. Hồi tháng 10, “phó tướng” Mike Pence nói nếu giành chiến thắng, ông Trump sẽ “xé bỏ” thỏa thuận.

Tuy nhiên, cố vấn Walid Phares của đảng Cộng hòa nói với BBC sau ngày bầu cử rằng “xé bỏ có lẽ là một cách diễn đạt cường điệu”.

“Ông ấy sẽ giữ lại thỏa thuận đó. Sự ra đời của nó phù hợp với bối cảnh quốc tế. Ông ấy sẽ xem lại”.

‘Bỏ rơi’ đồng minh

Các đồng minh khối NATO từng bàng hoàng sau khi ông Trump tỏ ý Mỹ có thể rút khỏi liên minh này nếu ông thành tổng thống. Lý do là vị tỷ phú cảm thấy các nước chưa chi ngân sách đủ cho vấn đề quốc phòng.

Vị tổng thống đắc cử cũng từng nói sẽ để Nhật Bản và Hàn Quốc, hai đồng minh quan trọng của Mỹ tại châu Á, “tự lo lấy” chương trình quốc phòng của mỗi nước.

Sau cuộc điện đàm mới đây giữa ông Trump và Tổng thống Park Geun Hye, Văn phòng Tổng thống Hàn Quốc thông báo ông Trump cam kết duy trì hợp tác quốc phòng với Hàn Quốc theo hiệp ước đã ký.

Khôi phục hình thức tra tấn ‘chết đuối trên cạn’

Trấn nước hay “chết đuối trên cạn” là một hình thức tra tấn mà nạn nhân bị trói chặt và bị dội nước vào mặt, chịu cảm giác tương tự khi bị ngạt nước và sắp chết đuối. Việc này đã bị cấm tại Mỹ sau khi bị phát hiện vào năm 2007.

Trong chiến dịch tranh cử, ông Trump đã vấp phải làn sóng phản đối sau khi nói rằng ông sẽ phục hồi biện pháp tra tấn này. Tuy nhiên, cựu chủ tịch Ủy ban Tình báo Hạ viện, thành viên đảng Cộng hòa Mike Rogers nói rằng phát biểu của ông Trump chỉ đơn thuần mang tính “tiêu khiển”.

Đông Phong

Nguồn: Zing.vn

Vì sao các doanh nghiệp Mỹ lại bỏ nước Mỹ?

donaldtrump5

Vì sao các doanh nghiệp Mỹ lại bỏ nước Mỹ?

Mỹ là nền kinh tế lớn nhất thế giới, và mặc dù vậy nhiều doanh nghiệp Mỹ đang chuyển việc làm và nhà máy ra nước ngoài. Vì sao? Hãy tìm hiểu trong clip ngắn này.

Đôi khi bạn nghe trong tin tức về một doanh nghiệp Mỹ mua một doanh nghiệp nước ngoài và di chuyển các trụ sở của nó ra nước ngoài. Vâng, điều này có thể xảy ra vì nhiều lý do. Một trong những lý do là “đảo nghịch thuế” (tránh thuế). Nhưng tránh thuế là gì, tại sao các doanh nghiệp lại làm vậy và vì sao bạn nên quan tâm? Đây là lý do vì sao.

Các doanh nghiệp Mỹ trả những mức thuế doanh nghiệp tầm 35 phần trăm hoặc hơn nữa trên lợi nhuận của họ, trong khi những doanh nghiệp cạnh tranh nước ngoài trả ít hơn nhiều trong nước của họ. Và nếu doanh nghiệp của bạn có những vị trí hoặc bán sản phẩm ở nước ngoài, bạn bị đánh thuế trên những phần lợi nhuận đó ở đất nước đó và một lần nữa khi bạn đem số tiền đó về lại Mỹ. Điều này gọi là “đánh thuế 2 lần” và các đối thủ của bạn không cần phải trả nó.

Điều này hạn chế khả năng doanh nghiệp của bạn để cạnh tranh, phát triển và tái đầu tư vào những sản phẩm mới và việc làm mới. Hmmmm….giờ cái đó đâu có hợp lý. Cho nên, hãy trở lại vấn đề tránh thuế. Nếu bạn là một doanh nghiệp có trụ sở ở Mỹ và muốn duy trì mức độ cạnh tranh với những đối thủ nước ngoài của bạn, và bảo vệ doanh nghiệp bạn từ những sự thâu tóm của nước ngoài, bạn có thể làm gì? Hệ thống thuế của Mỹ hiện tại cho phép bạn mua một doanh nghiệp nước ngoài và sử dụng trụ sở của họ như trụ sở của chính bạn.

Cách đó bạn không cần phải trả mức thuế Mỹ cao hơn trên những phần lợi nhuận từ nước ngoài mặc dù bạn vẫn phải trả mức thuế Mỹ trên những phần lợi nhuận của bạn ở Mỹ. Cách này cho phép bạn giữ lại nhiều phần lợi nhuận hơn và đầu tư vào những nhà máy mới, vào nhân viên và sản phẩm. Hãy nhìn vấn đề bằng cách này: giả sử như bạn sống ở một thành phố nhưng di chuyển đến một thành phố khác. Nếu những quy định được thành lập để bạn bị đánh thuế bởi cả hai thành phố trên thu nhập của bạn — thực chất là đánh thuế 2 lần — bạn sẽ cân nhắc việc chuyển đến thành phố với những mức thuế thấp hơn.

Điều đó không có nghĩa là bạn tham lam, hoặc không trung thành – bạn chỉ đơn giản là làm việc ở trong hệ thống quy định đang tồn tại. Bây giờ…nghe hợp lý rồi. Cho nên lần sau bạn nghe một nhà chính trị gia phàn nàn về việc các doanh nghiệp Mỹ đang chuyển ra nước ngoài, nhớ rằng chính những chính trị gia là những người mà đã thông qua những bộ luật mà khuyến khích các doanh nghiệp phải di chuyển ngay từ ban đầu.

Nếu các chính trị gia ngừng cãi nhau, giảm thuế doanh nghiệp xuống và chấm dứt việc đánh thuế 2 lần, các doanh nghiệp Mỹ sẽ cạnh tranh tốt hơn và không cần phải tránh thuế để bảo vệ việc làm và việc kinh doanh của họ.

Nguồn: Café Ku Búa, theo Information Station

Donald Trump có thể mất chức tổng thống
Nhiều chuyên gia cho rằng việc ông Trump bị Quốc hội buộc tội và phải rời Nhà Trắng là điều có thể xảy ra.
Châu Á trước 4 năm bất định của Trump
Donald Trump hứa hẹn đặt nước Mỹ lên trên hết và không “bao đồng” chuyện của các đồng minh nữa, tuy nhiên ngay cả những đối thủ của Mỹ cũng không thể vui trước tuyên bố này

Video yêu thích



Vietnamese Dan Bau Music


Vietnamese food paradise

KimYouTube

Trở về trang chính
Hoàng Kim  Ngọc Phương Nam  Thung dung  Dạy và học  Cây Lương thực  Dạy và Học  Tình yêu cuộc sống  Kim on LinkedIn  Kim on Facebook  KimTwitter  hoangkim vietnam  Trở về đầu trang Gạo Việt chất lượng và thương hiệu

Advertisements

2 thoughts on “Donald Trump vì sao thắng cử ?

  1. Pingback: Myanmar đất nước chùa tháp | Tình yêu cuộc sống

  2. Pingback: Để tôi nhặt lại | Khát khao xanh

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s