Ấn tượng Obama


AntuongObama

ẤN TƯỢNG OBAMA

Hoàng Kim

Obama thật ấn tượng ! Obama là tổng thống da màu đầu tiên của nước Mỹ đã làm được điều tưởng như không thể, khi ông tiếp nối ước mơ của Martin Luther King “I Have a Dream” “Tôi có một giấc mơ lay động lương tâm và bừng dậy sức mạnh của nước Mỹ“. Trãi hai nhiệm kỳ tổng thống, nay ông đã biến được giấc mơ ấy thành hiện thực, niềm tin và hi vọng không chỉ đối với nước Mỹ mà còn trở thành biểu tượng là người bạn tốt, chân thành, tín nhiệm, đáng tin cậy, được mến mộ khắp toàn thế giới, người mà việc làm đúng như lời nói. Obama đang về đích vinh quang! Vị Tổng thống Mỹ ở năm cuối nhiệm kì và đương nhiên không thể tái tranh cử, với thông điệp liên bang nổi tiếng, với chuyến thăm Cu Ba đầy ngưỡng mộ và ấn tượng, với chuyến thăm Việt Nam sự kiện nổi bật đang mở ra trang tiến bộ mới trong quan hệ Việt Mỹ .  Tổng thống Obama đang tập trung vào những công việc còn sót lại trong nhiệm kỳ của mình, để có thể rời Nhà Trắng với giấc mơ Obama, niềm tin tự do và dấu ấn còn mãi với thời gian.

Tổng thống Mỹ Obama sang thăm Việt Nam tại một thời điểm thật thú vị: Trong dịp này cả nước Việt Nam ngợp trời cờ hoa rộn ràng chào đón ngày bầu cử Quốc Hội, Hội đồng nhân dân các cấp. Chào mừng ngày sinh của Chủ tịch Hồ Chí Minh cũng là ngày thành lập Việt Minh, khai sinh đường Hồ Chí Minh trong lịch sử. Chuyến thăm trùng khớp với những sự kiện lớn lao nhất đối với nền độc lập của nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa và sự nghiệp thống nhất Tổ Quốc của đất nước này.

Cựu Tổng thống Mỹ Bill Clinton trong lần thăm Việt Nam trước đây đã thúc đẩy quá trình bình thường hóa quan hệ hai nước, cái mà ông gọi là “một trong những thành tựu lớn nhất đời tôi”. Ông Bill Clinton đã đọc câu Kiều “Sen tàn cúc lại nở hoa; Sầu dài ngày ngắn, đông đà sang xuân” và phát biểu rằng, hai nước không thể thay đổi được quá khứ, nhưng có thể thay đổi tương lai và nước Mỹ nhìn về Việt Nam như một đất nước chứ không phải như một cuộc chiến. Nước Mỹ luôn mong muốn tăng cường hợp tác với Việt Nam trên nhiều lĩnh vực. Tổng thống Mỹ Barack Obama trong lần thăm Việt Nam lần này trong thời điểm trọng đại nhất của đất nước với sự đón tiếp nồng ấm, kính trọng và thân thiện, làm chúng ta liên tưởng đến câu chuyện ngày 19 tháng 5 trong lịch sử. Người Việt thực sự mong đợi Obama lời tuyên bố bỏ cấm vận buôn bán vũ khí với Việt Nam; hỗ trợ Việt Nam thực hiện thành công TPP; Biển Đông là vấn đề quốc tế, cân bằng lực lượng và giữ nguyên trạng.

Một thế giới đang đổi thay nhưng những người chí thiện, công tâm, lời nói đi đôi với việc làm, dám và biết đương đầu với điều ác và người xấu mãi mãi được lòng dân cùng lịch sử ghi công.

Văn chương Việt nói về Obama

Obama đầy ắp mạng truyền thông Việt suốt tuần qua. Dưới đây là một vài trang viết chọn lọc để thỉnh thoảng đọc lại.

Nhà văn Nguyễn Quang Thiều có bài viết “Phải gọi đúng căn bệnh của dân tộc” đã soi sáng một góc nhìn về Obama.

Người thợ cầu đường chuyên nối những bờ vui, Nguyễn Quốc Toàn Bulukhin, một hiền triết dân Việt đời thường, người canh cửa văn chương Việt, đã không kỳ cục chút nào khi có sự so sánh “Tổng thống Obama và ông Toại bí thư huyện Giao Thủy trong phim Gia phả của đất . Anh viết: “Tổng thống Obama là người nhân hậu. Bước lên chiếc trực thăng để đi công cán nhưng ông lại quay xuống đất chào người lính gác vì lúc đi lên ông mãi nghĩ gì quên chào anh ta. Một nơi khác ông đứng chia cơm cho những người nghèo khó trong một nhà hàng. Trao phần cơm cho người nhận ông luôn gửi theo nụ cười tươi tắn thân thiện. Bởi vậy khi nghe tin ông trả lời thư một bé gái 8 tuổi và nghe theo lời cô ta cho in hình người phụ nữ da màu lên tờ đô la thì toàn thế giới khâm phục và tin là sự thật. Ông Toại bí thư huyện Giao Thủy cũng là vua của huyện làm một việc phi thường không kém ngài tổng thống kia là mang vòng hoa đến phúng viếng ông Trạc, một nông dân ra khỏi hợp tác xã nông nghiệp Thanh Bình. Ông Trạc bị công an huyện triệu tập lên răn đe bởi hành vi “chống lại đường lối của đảng. Vào những năm 70 của thế ki trước, thắp đuốc tìm cả nước Nam không có ông bí thư huyện nào như ông Toại . Hình ảnh ông chỉ là khát vọng của người làm phim, cũng là khát vọng của người xem phim. Còn ông Obama và những việc làm của ông là sự thực mười mươi mà cả thế giới đều biết“.

Anh Phan Chí Thắng có bài viết “Chủ tịch Hồ Chi Minh trich dẫn Tuyên ngôn độc lập Mỹ và Tổng thống Obama lẩy Kiều như thế nào?”Anh Phan Chi nói: “Các vĩ nhân ngoài tài năng còn là lao động nghiêm túc, cộng với kỹ năng thu hút quần chúng và sự trợ giúp của chuyên gia và công nghệ. Công nghệ càng hiện đại thì càng thuận tiện và… đẹp mắt!“. Anh Phan Chí là chuyên gia giỏi công nghệ thông tin, một thời làm Giám đốc Thông tin của mảng công nghệ cao trong hệ thống Văn phòng Chính phủ nên hiểu rất rõ kỹ năng chuyên nghiệp này. Dẫu vậy, anh đã không tiếc lời khen khi viết bài “Nghệ thuật nói của tổng thống Obama”.

Trong bài “Trí tuệ bậc Thầy” dẫn từ sách “Không là huyền thoại” có trích dẫn lời đại tướng Võ Nguyên Giáp nói đại ý “Mỹ sa lầy ở Việt Nam do vì không hiểu người Việt Nam”. Tổng thống Obama sang thăm Việt Nam lần này khẳng định khép lại chương buồn của quá khứ và thấu hiểu sâu sắc những giá trị phổ quát của dân tộc Việt.

Việt Nam trên bàn cờ các nước lớn. Gió đã xoay chiều …hiễn nhiên là do thế nước, lòng người, cơ trời, nhưng Obama rõ ràng đã thực hiện hoàn hảo vai trò và tài năng kiệt xuất của một Tổng thống Mỹ tại thời khắc quyết định.

Obama Việt Nam những khoảng khắc lịch sử.

ObamaVietnam1
ObamaVietnam2
ObamaVietnam3

ObamVietnam4
ObamaVietnam5
ObamaVietnam6
ObamaVietnam chùm ảnh chọn lọc và tổng hợp từ video và báo Việt

Tổng thống Obama cho cá ăn tại Nhà sàn Bác Hồ

Trần Đăng Khoa giải mã sức hấp dẫn của Obama trên trang VOV mà trang blog Hiệu Minh đăng lại.
Luan toiObamablogHieuMinh
Blog Hiệu Minh đăng thêm bức ảnh.”Dân ta hân hoan còn dân Mỹ đòi “luận tội Obama”

TrumpObamaỨng cử viên Donald Trump của đảng Công Hòa thì chỉ trích Tổng thống Mỹ Obama không tiếc lời và hùng hổ hứa hẹn: “Chúng ta sẽ mang công việc của chúng ta trở lại từ Việt Nam. Chúng ta sẽ phải mang công việc của chúng ta trở lại đất nước này. Tôi đã tự hỏi : Anh sẽ nói những gì với Tổng thống Obama khi anh nhậm chức. Ông đã bị sa thải“.

Vượt lên mọi khen chê, Tổng thống Mỹ Obama đã thể hiện tầm vóc của một CON NGƯỜI (viết hoa) con người bản lĩnh , trí tuệ. “Không ai đánh giá cao giá trị của phản biện bằng Tổng thống Ôbama. Trong chuyến thăm Việt Nam vừa qua, ông nói đại ý rằng: Hàng ngày tôi nhận được không ít những lời chỉ trích. Và chính những lời chỉ trích đó đã làm cho nước Mỹ tốt đẹp hơn. Đó là nhận định của vị Tổng thống quyền lực nhất thế giới! “. Nhà thơ  “thần đồng” cũng là nhà văn “thư đồng thời đại Hồ Chí Minh, Võ Nguyên Giáp”, đã viết như vậy

Xin mời đọc tiếp “Ấn tượng Obama” những trích dẫn chọn lọc  và trao đổi về câu chuyện này tại đây.

Obama là một vĩ nhân ấn tượng.

Hoàng Kim

 

xem tiếp “Ấn tượng Obama”
những trích dẫn chọn lọc…

VOV: TRẦN ĐĂNG KHOA GIẢI MÃ SỨC HẤP DẪN CỦA OBAMA 

VOV.VN -Hình ảnh Tổng thống Obama được báo chí, truyền thông khai thác đến hết mọi góc độ trong chuyến thăm Việt Nam

– Thưa nhà thơ Trần Đăng Khoa, Ấn tượng nhất của ông trong tuần qua là gì?

– Là chuyến thăm Việt Nam của Tổng thống Mỹ B. Obama. Có thể nói tràn ngập các kênh truyền thông, từ truyền hình, báo chí chính thống cho đến các trang mạng xã hội, các trang Blog, Facebook của những người dân bình thường là hình ảnh B. Obama. Báo chí, truyền thông cũng đã khai thác đến hết mọi góc độ của chuyến thăm lịch sử ấy. Từ chuyên cơ, trực thăng, lính bắn tỉa bảo vệ, chó nghiệp vụ, người phiên dịch, người viết diễn văn, cô trợ lý gốc Việt, ông đầu bếp, cho đến cả hai cái máy nhắc chữ…

Có lẽ mọi ngóc ngách của chuyến đi, cả những chuyện “hậu cung” của ông B. Obama cũng được lôi ra bàn luận, mổ xẻ. Dường như đến Việt Nam, Ngài Tổng thống chẳng còn gì bí mật nữa. Tất cả đã thành một cơn sốt B. Obama. Không chỉ những người dân ở mạng xã hội, cả chính khách, trí thức, văn nghệ sĩ và các “yếu nhân” của công chúng cũng bàn về ông. Nhiều người còn đưa ra cả những lý giải, vì sao ông B. Obama được người dân Việt Nam yêu mến đến thế…

– Vâng! Đúng là rất ấn tượng. Và đối với ông thì ấn tượng nhất trong các ấn tượng ấy là gì?

– Là những người dân ta đón ông. Đấy mới là điều đáng bàn. Còn nói B. Obama diễn thuyết hay thì đó là điều dĩ nhiên. Vì ông là một ký giả, một nhà hùng biện. Bản thuyết trình của ông còn trên cả tuyệt vời. Vì nó hoàn thiện đến tuyệt đối. Ông đã lấy văn hoá Việt làm đại lộ đến với người Việt là lựa chọn thông minh nhất để chinh phục tuyệt đối những người tiếp xúc với mình. Cả ba Tổng thống Mỹ tới Việt Nam đều chọn con đường này nhưng đến B. Obama mới hoàn thiện nhất, chính xác nhất và cũng hay nhất.

Những danh nhân văn hoá tiêu biểu nhất của Việt Nam trong tất cả các lĩnh vực Chính trị, Quân sự, Tôn giáo, Ngoại giao, Khoa học, văn hoá Nghệ thuật  đều được ông “huy động” trong bản thuyết trình. Như Lý Thường Kiệt, Phan Chu Trinh, Hồ Chí Minh, Thiền sư Thích Nhất Hạnh, Đại tướng Võ Nguyên Giáp, Giáo sư Ngô Bảo Châu. Nhạc sĩ Văn Cao, nhạc sĩ Trịnh Công Sơn Những trích dẫn rất đích đáng.

Tôi muốn nói thêm về Văn Cao. Năm 1975, khi thống nhất đất nước, nhiều người, trong đó có những nhà thơ rất lớn gọi đó là năm vĩ đại, ngày vĩ đại, nhưng Văn Cao chỉ coi đó là ngày bình thường: “ngày bình thường, ngày vui nay đã về…”. Đúng thật. Chiến tranh là bất thường. Chúng ta đã trải qua gần nửa thế kỷ sống trong sự bất thường, đến nỗi cái bất thường đã trở thành bình thường, khi có được những ngày bình thường đích thực mà chúng ta giành được bằng bao xương máu, thì ta lại choáng ngợp, rồi phải rất vất vả mới làm quen được với nó, cho đến nay, cũng đã hơn một phần tư thế kỷ rồi, mà chúng ta vẫn chưa nhuần với đời sống dân sự. “Từ nay người biết thương người. Từ nay người biết yêu người”.

Văn Cao quả là một nghệ sĩ có tầm nhìn vượt trước thời đại. Ông viết không nhiều nhưng lại có rất nhiều tác phẩm đặc sắc. Và tác phẩm đặc sắc nhất của đời ông, theo tôi, có lẽ lại chính là “Mùa xuân đầu tiên”, một ca khúc vừa hay vừa lớn, vừa đẹp về giai điệu lại rất sâu sắc trong ca từ, mà ông B. Obama đã chọn để trích dẫn.

Và cuối cùng trên đại lộ văn hoá mà Tổng thống Mỹ chọn để đến với chúng ta là Đại thi hào Nguyễn Du. B. Obama đã dẫn Nguyễn Du để bàn về mối bang giao giữa hai nước: “Rằng trăm năm cũng từ đây – Của tin còn một chút này làm ghi”. Phải nói là rất tuyệt vời. Đúng vậy. Vấn đề là niềm tin. Không có niềm tin thì không có gì hết. Chơi với nhau thì phải tin nhau. Nhiều người bạn lớn cũng đến với chúng ta, thậm chí họ còn có cả những tấm áo rất đẹp, rất lộng lẫy được đính thêm những hạt kim cương bằng lòng tốt nhưng vẫn không tạo được niềm tin để chúng ta có thể yên tâm, sống chết với họ, khi họ cứ nói một đằng, làm một nẻo.

Lại còn đe chúng ta: “Chơi với Mỹ cần phải cẩn thận”. Vâng! Đúng là chơi với ai cũng phải cẩn thận. Nhất là những người không tạo cho chúng ta có được niềm tin, dù chúng ta luôn tin và rất muốn tin. Ông B. Obama được dân ta quý chính vì ông rất hiểu chúng ta và tạo cho chúng ta có được niềm tin này. Đặc biệt ông dẫn Lý Thường Kiệt để bàn về chủ quyền của chúng ta: “Sông núi nước Nam, Vua Nam ở”.

Ông còn nói: “Việt Nam là một nước có chủ quyền độc lập và không có quốc gia nào khác có thể áp đặt lên ý chí của người dân Việt Nam. Độc lập, chủ quyền ấy do người dân Việt Nam quyết định. Mỹ rất quan tâm đến sự thành công của đất nước Việt Nam”.

Về Biển Đông, đây là vấn đề nhạy cảm nhất, ông cho rằng “Ở Biển Đông, chúng tôi không phải là một bên tranh chấp, nhưng chúng tôi khẳng định và đề cao quyền tự do hàng hải và hàng không; tự do thương mại không bị ngăn trở; giải quyết các tranh chấp phải thông qua pháp lý và luật pháp quốc tế. Nước Mỹ sẽ đưa tàu và máy bay di chuyển ở bất kỳ nơi nào mà luật pháp quốc tế cho phép, và ủng hộ quyền của các nước khác cũng hành động như vậy”.

Ông còn nói “Không thể cứ cậy nước lớn mà bắt nạt nước nhỏ”. Rồi ông tuyên bố xoá bỏ lệnh cấm bán vũ khí sát thương cho Việt Nam. Đây cũng là vấn đề mấu chốt khiến nhiều kẻ tức tối…

– Vậy thì ấn tượng quá chứ…

– Vâng! Rất  ấn tượng. Nhưng ấn tượng nhất, như tôi nói, lại chính từ phía ta, phía những người dân đối với B. Obama. Họ đứng đặc hai bên đường để chào ông đến và  tiễn ông về. Như thế, B. Obama không chỉ là vị khách trọng thể của nhà nước mà còn là khách quý của nhân dân. Không phải Tổng thống nước nào cũng có được hạnh phúc này. Và điều ấy làm cho chính B. Obama và đoàn tuỳ tùng của ông thấy choáng ngợp. Nhân dân bao giờ cũng rất sâu sắc. Họ mới đúng là những nhà ngoại giao siêu đẳng nhất: Ngoại giao Nhân Dân. Họ đã đưa ra một thông điệp: Người Việt Nam không thù dai.

Người Việt Nam rất trọng hoà bình. Anh đến với tôi bằng tấm lòng thì chúng tôi cũng mở hết lòng ra để đón anh. Và Thông điệp thứ hai: Việt Nam là Đất nước Hoà bình. Anh mang đến cho Dân điều tốt lành thì Dân sẽ đùm bọc anh, che chở anh. Và người Dân quây quanh B. Obama. Và B. Obama cũng hoà đồng với họ, ăn bún chả với họ, tránh mưa bên mái hiên với họ, chụp ảnh “tự sướng” cùng họ.

Và thế là trực thăng hộ tống, chó nghiệp vụ, lính bắn tỉa bảo vệ Tổng thống trở thành ế ẩm, không còn việc để làm. Đấy là những “hành trang” không cần thiết. Bởi bảo vệ đùm bọc B. Obama chính là những người dân Việt Nam.

Nhiều học giả của ta và cả thế giới cũng bàn về tấm lòng của Dân này. Đại tá, nhà thơ nổi tiếng Vương Trọng lại thấy ở B. Obama có cái gì đó rất gần với Đại Tướng Võ Nguyên Giáp. “Đấy là hai nhân vật nổi tiếng, năm sinh cách nhau trên nửa thế kỷ, lại cách nhau nửa vòng trái đất, cứ tưởng như chả có gì liên quan với nhau, chả có điểm gì chung. Thế mà có đấy! Đó là lòng mến mộ của người dân Việt Nam.

Có lẽ sau Bác Hồ, thật hiếm có một vị lãnh tụ nào khi qua đời lại được dân tiếc thương như tướng Giáp, và ngoài nghi thức Quốc tang là Dân tang. Cũng hiếm có một vị khách nước ngoài nào được người Việt Nam quan tâm, yêu mến và chào đón như Tổng thống B. Obama. Có người phân vân rằng, tại sao rừng người đón Tổng thống Mỹ này lại không cầm cờ Mỹ hay cờ Việt, mà chỉ có hai bàn tay không. Xin thưa, chính điều ấy nói lên rằng, họ không đi đón vì một sự tổ chức hay sự vận động nào cả, mà đi theo tiếng gọi của trái tim mình.

Với người dân Việt Nam, Đại tướng Võ Nguyên Giáp và Tổng thống Obama gặp nhau điều đó. Thiết tưởng hiện tượng này có ý nghĩa không nhỏ đối với những ai quan tâm đến tình cảm, mong muốn của số đông người dân”.

Cũng bàn về Tổng thống B. Obama, Đại tá, nhà thơ Vương cũng có một bình luận xác đáng: “Không ai đánh giá cao giá trị của phản biện bằng Tổng thống Ôbama. Trong chuyến thăm Việt Nam vừa qua, ông nói đại ý rằng: Hàng ngày tôi nhận được không ít những lời chỉ trích. Và chính những lời chỉ trích đó đã làm cho nước Mỹ tốt đẹp hơn. Đó là nhận định của vị Tổng thống quyền lực nhất thế giới! Có hai thông tin từ nhận định này. Thứ nhất, nhà cầm quyền phải biết lắng nghe ý kiến ngược chiều, trái với mình để tìm ra chân lý hoạch định chính sách đúng đắn. Thứ hai, những người phản biện cũng cần xác định mục đích của sự phản biện, không phải là phá rối mà là làm cho đất nước tốt đẹp hơn…”.

– Trong bài thơ Kể cho bé nghe, trước đây anh viết “Chăm ngoan học giỏi/ Là bạn thiếu nhi/ Ngu xuẩn nhất nhì/ Là tổng thống Mỹ”. Giờ anh muốn nói gì về câu thơ ấy?

– Vừa rồi, nhân sự kiện ông B. Obama sang, mấy người cũng trích câu thơ này để diễu vui tôi. Xin thưa rằng, câu thơ này tôi viết cách đây nửa thế kỷ. Không phải viết về ông B. Obama hay ông Bin Clinton. Cần phải đặt nó vào hoàn cảnh cụ thể. Nói về Tổng thống Mỹ lúc ấy như thế, đến bây giờ tôi vẫn nghĩ không sai. Tổng thống Mỹ có thể thông minh ở đâu đấy, vì không thông minh, tài giỏi thì chắc chắn nhân dân Mỹ đã chẳng bầu ông ta, nhưng việc đánh Việt Nam, giết hại hàng ngàn phụ nữ và trẻ con vô tội trong những năm chiến tranh thì không thể gọi là một việc làm thông minh được. Cứ bảo Mỹ chỉ ném bom khu vực quân sự, nhưng B52 rải thảm khu phố Thượng Lý Hải Phòng, hay Bệnh viện Bạch Mai, khu phố Khâm Thiên Hà Nội thì đâu phải khu quân sự. Ai đặt pháo hay tên lửa trong lòng thành phố? Cả bệnh viện Bạch Mai bị san phẳng. Trong đó có bao nhiêu người già, phụ nữ, trẻ con đang ốm đau. Nếu ông Nixon sáng suốt thật sự thì ông ấy đã chẳng “ngã ngựa” giữa đường. Ngã ngay giữa nước Mỹ. Hay như ông Tổng thống Mỹ gì đó đã hạ lệnh ném hai quả bom nguyên tử xuống Nhật Bản, khi cuộc chiến đã tàn thì làm sao có thể gọi được đó là những người thông minh? Còn Tổng thống Mỹ như Bin Clin ton hay B. Obama thì thật tuyệt vời…

     – Có lẽ vì thế, ông đã sửa câu thơ đó? Mà sửa cách đây cũng gần hai chục năm rồi. Nhưng sửa đi lại mất tính lịch sử…

–  Đấy không phải lịch sử mà chỉ là một bài thơ mang hơi đồng dao. Câu ấy sau này tôi có sửa. Tôi sửa để bài thơ giữ được sự tự nhiên, trong sáng, nó hợp với không khí đồng dao của toàn bài chứ không phải vì Tổng thống Mỹ.  Để nó, cả bài thơ sẽ mất đi sự hồn nhiên. Đây là cuộc chơi chỉ có chó, mèo, cào cào, châu chấu mà Tổng thống Mĩ không thể “can dự” vào được. Sự có mặt của ông ta chỉ làm hỏng cuộc chơi..

– Nếu cần nói một câu về Tổng thống B. Obama thì ông sẽ nói sao?

– Tôi thấy có rất nhiều học giả nói rồi, và họ nói rất hay. Ví như Giáo sư Nguyễn Minh Thuyết. Ông Thuyết nhiều năm ở Uỷ ban Văn hoá của Quốc hội. Ông cũng từng là một Đại biểu Quốc hội rất có uy tín. Ông Thuyết cho rằng : “B. Obama rất hiểu nền văn hóa, tập quán của Việt Nam. Ba lần các nhà lãnh đạo cao nhất Hoa Kỳ “lẩy” Kiều, câu nào cũng hay, cũng trúng và giàu cảm xúc, ý nghĩa.

Nhưng người Việt tâm đắc và đánh giá cao nhất là câu Kiều mà Tổng thống B. Obama đã chọn, nhất là việc lấy câu Kiều để kết bài phát biểu quá hợp cảnh, hợp tình, khó có câu nào trong truyện Kiều hợp hơn. Trước tấm chân tình đối với Việt Nam, sự lịch duyệt và thân thiện cũng như tầm vóc mà Tổng thống B. Obama đã thể hiện, tôi cũng xin gửi tặng Ngài một câu Kiều nói lên ấn tượng sâu sắc của tôi cũng như rất nhiều người dân Việt Nam về Ngài: “Thiên tư, tài mạo tót vời – Vào trong phong nhã, ra ngoài hào hoa”.

– Vâng, chúng ta cũng có thể lấy câu Kiều của G.S Nguyễn Minh Thuyết dựng chân dung Ngài Tổng thống B. Obama để kết thúc cuộc trò chuyện này. Xin cám ơn ông!./.

Bài trên VOV

Obama

PHẢI GỌI ĐÚNG CĂN BỆNH CỦA DÂN TỘC

(nhân chuyến thăm Việt Nam của Tổng thống Mỹ Barack Obama)

Nguyễn Quang Thiều

Tôi đã xem chương trình truyền hình Tổng thống Mỹ Barack Obama phát biểu trước hai Viện của Quốc hội lần đầu tiên kể từ khi ông nhậm chức nhiệm kỳ đầu tiên. Vẫn với một cảm hứng, một giấc mơ và một ý chí như Obama đã từng mang đến cho người dân Mỹ trong suốt quá trình bầu cử . Trong bài phát biểu của mình, ông đã chỉ cho nước Mỹ thấy con đường đã đưa nước Mỹ đến sự suy thoái hiện nay. Nhưng chính trong sự suy thoái này, nước Mỹ đã nhận ra sự tự mãn của mình, nhận ra những sai lầm của mình. Nhưng quan trọng hơn tất cả, nước Mỹ hay người đứng đầu dân tộc đó đã nhận ra ” Nước Mỹ sẽ trỗi dậy mạnh hơn bao giờ hết”.
Nghe lời phát biểu này của Obama, tôi thấy : nếu chúng bỏ đi những danh từ liên quan đến nước Mỹ thì chúng ta sẽ nghĩ rằng đây là một bản thông cáo của một quốc gia nào đó đang đứng bên bờ vực thẳm của sự sụp đổ. Quốc gia đó đang là một quốc gia với nền kinh tế suy thoái, với một món nợ khổng lồ mà mỗi người dân quốc gia ấy ở cả thế hệ sau đang và sẽ phải gánh chịu , với một nguồn năng lượng đã suy kiệt, với nạn thất nghiệp, với lãng phí và gian lận, với một nền giáo dục chưa năng động và không đáp ứng được những đòi hỏi của xã hội, với hệ thống chăm sóc y tế nhiều bất cập…

Cái quốc gia đang ở trong tình trạng như tôi vừa điểm qua lại chính là nước Mỹ. Nhưng trên thực tế, nước Mỹ vẫn là cường quốc lớn mạnh nhất thế giới. Obama và những người cầm quyền cùng chí hướng với ông đã thấu hiểu rằng : nếu họ vẫn mang cách nhìn, cách nói và cả cách nghĩ của họ sự tự mãn về một cường quốc thì ngay trong một tương lai cận kề dân tộc họ sẽ sụp đổ bởi những vết nứt đã và đang có trong lòng nước Mỹ. Hơn bao giờ hết, Obama hiểu rằng : để chữa trị cho lành những căn bệnh mà nước Mỹ đang mắc phải và làm cho cơ thể nước Mỹ mạnh lên thì họ phải gọi ra đúng căn bệnh đó với không một chút sợ hãi.

Obama nói : “ Giờ nếu chúng ta trung thực với bản thân, chúng ta sẽ phải thừa nhận rằng, lâu nay chúng ta không phải lúc nào cũng đương đầu với các trách nhiệm đó với tư cách là một chính phủ hoặc một dân tộc. Tôi nói điều này không phải đổ trách nhiệm hoặc soi mói quá khứ mà bởi vì chỉ có hiểu làm sao chúng ta lâm vào tình cảnh này chúng ta mới có thể tự thóat ra”.

Cho đến bài phát biểu này, một số người trước đó còn một chút hoài nghi về một cuộc “sáng tạo lại nước Mỹ” của Obama đã tin vào khát vọng thực sự và ý chí mãnh liệt và không khoan nhượng của ông chứ không phải là những “ thuật xảo ngôn” để giành phiếu cho cuộc chạy đua vào Nhà trắng. Bởi với nước Mỹ, mọi lời nói và hành động của Tổng thống luôn luôn được giảm sát và kiểm chứng. Trong bài phát biểu này, Obama bắt đầu cụ thể hoá từng mục tiêu của ông. Ông bắt đầu trở thành mối đe doạ thực sự đối với những lợi ích khổng lồ của nhiều thế lực nhưng lại trở thành người giải cứu tinh thần và sự phát triển trong sạch của nước Mỹ. Ông không ngần ngại tuyên bố một cuộc chiến không ít nguy hiểm với chính cá nhân ông : “ Tôi đã yêu cầu Phó Tổng thống Biden đảm trách việc giám sát đầy khó khăn và chưa có tiền lệ. Tôi đã nói với mọi thành viên trong Nội các của tôi cũng như các thị trưởng và thống đốc khắp nước Mỹ rằng, họ sẽ phải chịu trách nhiệm trước tôi và trước nhân dân Mỹ về từng đồng đôla mà họ tiêu. Tôi đã bổ nhiệm Tổng thanh tra để xử lý mọi vụ lãng phí và gian lận. Và chúng tôi đã tạo ra một trang web mới tên là recovery.gov để mọi người Mỹ có thể biết tiền đang được tiêu như thế nào và ở đâu ”.

Nếu chúng ta lại một lần nữa tước đi những danh từ liên quan đến nước Mỹ thì chúng ta sẽ dễ dàng nhận ra rằng : những nguy cơ mà nước Mỹ phải vượt qua cũng chính là nguy cơ của mọi quốc gia trên thế giới. Trong đó, có ba nguy cơ chính đang làm nước Mỹ suy thoái và đe doạ sự sụp đổ trong một tương lai cận kề là năng lượng, chăm sóc y tế và giáo dục. Trong khi đó, có không ít quốc gia còn ngèo nàn nhưng đầy tự mãn, đầy gian trá, đầy tham nhũng…lại vẫn có vẻ “bình chân như vại”. Đây cũng chính là cơ sở để chúng ta nhận ra tính ưu việt và chất nhân văn của các chính thể.

Obama đã đọc bài phát biểu này ở một nơi trang trọng của nước Mỹ và nói về những vấn đề hệ trọng đối với sự tồn vong và phát triển của nước Mỹ. Nhưng đối tượng mà ông nhắc đến trước tiên như là mục đích tối thượng của mọi chính sách của một chính phủ là những người dân. Đó là những người mà cha ông họ và lúc n ày l à chính bản thân họ đã và đang làm nên một nước Mỹ. Obama nói đến từng người một như xác lập vị trí và sứ mệnh cao cả của những người dân vô danh này đối với dân tộc họ. Và một cuộc sống thanh bình, không u uất và sợ hãi của nhân dân là mục đích duy nhất mà mỗi chính thể phải đi tới. Đó là những người gác cổng, những nông dân, những người lính, những thầy cô giáo, những học sinh với những hiện thực và giấc mơ ở trên chính đầu họ, trong bếp ăn của họ và trên chính những chiếc giường ngủ của họ ngày ngày.

Tổng thống Obama nói “ Trong cuộc đời mình, tôi đã học được rằng, hy vọng có thể tìm ở những nơi không nghĩ tới, cảm hứng thường tới không phải từ những người có quyền lực tối cao hay các ngôi sao mà nó tới từ giấc mơ và khát vọng của những người Mỹ bình thường ”. “ Tôi muốn các ngân hàng này chịu trách nhiệm hoàn toàn về sự hỗ trợ mà họ nhận được và lần này họ sẽ phải làm rõ những đồng tiền thuế của người dân Mỹ được sử dụng như thế nào. Lần này, các giám đốc điều hành sẽ không thể sử dụng bừa bãi tiền thuế của dân. Những ngày như thế đã kết thúc”

Cùng với những lời nói gan ruột và đầy sắt đá ở trên, Obama và nội các của ông đã bắt đầu triển khai một cách chi tiết và mạnh mẽ hơn bao giờ hết các chính sách, các biện pháp để “sáng tạo lại nước Mỹ”. Và tôi biết rằng: nhân dân ở bất cứ một đất nước nào với những nền văn hoá khác biệt như thế nào cũng đợi chờ một người đứng đầu và một chính phủ như thế. Chính vậy, những vấn đề cơ bản nhất mà nước Mỹ đang phải gánh chịu và những đe doạ nước Mỹ đang phải đương đầu cũng là của mọi quốc gia trên thế giới. Bởi thế, bài phát biểu của Obama đặt ra những điều hệ trọng không phải chỉ giành cho nước Mỹ mà cho mọi quốc gia.

Barack Obama đã bước lên đỉnh cao nhất của quyền lực chính trị lại không bằng những yếu tố chính trị mà bằng những yếu tố của đời sống tinh thần và lẽ sống. Đó là khát vọng, là sự chia sẻ, là ý chí, là ước mơ chân thành và sự hoà đồng trong sáng…Obama đã bước đến trước những người dân Mỹ đang đợi ông. Ông không đọc một bài diễn văn soạn sẵn đúng văn phạm và đầy rẫy những tính từ an toàn cho cá nhân ông. Ông đến đó để nhìn thẳng vào những đôi mắt của nhân dân ông và cất tiếng. Ông có thể nói sai ngữ pháp một đôi chỗ, có thể nói lắp, có thể vụng về trong một câu nào đó. Nhưng không ai để ý hay bắt bẻ điều đó. Bởi nhân dân ông hiểu rằng ông là một hiện thực và ngôn từ ông đang nói từ trái tim ông là một hiện thực. Đó là hiện thực của một con người dám ước mơ và dám hành động vì ước mơ đó. Ở đó, người dân Mỹ và cả người dân ở nhiều quốc gia khác không tìm thấy bất cứ phép xảo ngôn nào của ông.

Không phải tất cả đều đồng nhất với ông từ những người lao động cho đến chính nội các của ông nếu không muốn nói rằng : ông đang đứng trước và đứng cạnh những thế lực chống đối ông ngay trong chính ngày đăng quang của mình. Khi Obama xuất hiện và trở thành một sức mạnh và niềm tin mới của nước Mỹ, những người yêu ông và tin tưởng ở ông lại bắt đầu một lỗi lo sợ cho tính mạng của ông. Không ít lời đe doạ và cảnh báo về một sự thất bại , một sự trừng phạt hay là một vụ ám sát đối với ông. Lúc này, những người Mỹ đứng về phía ông lại nhớ tới số phận của tổng thống J. Kenedy. Nhưng ông không thể dừng lại và không thể cúi đầu. Ông không thể phản bội lại mong ước của nhân dân mình.

Obama là một chính trị gia lỗi lạc. Bởi ông đã biến chính trị thành ngày hội của con người. Lịch sử của nhiều dân tộc trên thế giới từ trước đến nay đã từng có những con người lỗi lạc. Họ đã biến chính trị thành ngày hội của nhân dân họ. Bởi chính trị ấy xuất phát từ những ước mơ đẹp và chủ nghĩa nhân văn cao cả. Bởi chính trị ấy nhằm hiện thực hoá giấc mơ của những người cần lao. Chính trị ấy là chính trị của sự dâng hiến không vụ lợi và thực hiện sứ mệnh của sự khai mở. Sứ mệnh của một nền chính trị chân chính là làm cho nhân dân mang một gương mặt ngước lên cao với một nụ cười rạng rỡ. Và nền chính trị ấy sẽ không thể tồn tại và sẽ trở thành tội ác khi nó làm cho gương mặt của nhân dân u buồn.

(Bài viết nhân dịp TT Barack Obama nhậm chức nhiệm kỳ đầu tiên của ông 20/1/2009. Bài đã in báo)

(Ảnh đầu bài Nguyễn Quang Thiều – nguồn internet: TT Barack Obama và cựu binh John Baca xem bóng chày. John Baca là bạn tôi, người đã quyên góp tiền đến VN xây dựng lại trạm xá Yên Viên, Hà Nội năm 1990)

Nguồn: Nguyễn Quang Thiều FB

ObamavaongToai

TỔNG THỐNG OBAMA và ÔNG TOẠI BÍ THƯ HUYỆN GIAO THỦY
(trong phim Gia phả của Đất)

Không hiểu sao bu tui có sự so sánh kì cục thế. Biết là kì cục nhưng cứ viết ra cho nó nhẹ người…hihi

Tổng thống Obama là người nhân hậu. Bước lên chiếc trực thăng để đi công cán nhưng ông lại quay xuống đất chào người lính gác vì lúc đi lên ông mãi nghĩ gì quên chào anh ta. Một nơi khác ông đứng chia cơm cho những người nghèo khó trong một nhà hàng. Trao phần cơm cho người nhận ông luôn gửi theo nụ cười tươi tắn thân thiện. Bởi vậy khi nghe tin ông trả lời thư một bé gái 8 tuổi và nghe theo lời cô ta cho in hình người phụ nữ da màu lên tờ đô la thì toàn thế giới khâm phục và tin là sự thật.

Ông Toại bí thư huyện Giao Thủy cũng là vua của huyện làm một việc phi thường không kém ngài tổng thống kia là mang vòng hoa đến phúng viếng ông Trạc, một nông dân ra khỏi hợp tác xã nông nghiệp Thanh Bình. Ông Trạc bị công an huyện triệu tập lên răn đe bởi hành vi “chống lại đường lối của đảng”. Vào những năm 70 của thế ki trước, thắp đuốc tìm cả nước Nam không có ông bí thư huyện nào như ông Toại . Hình ảnh ông chỉ là khát vọng của người làm phim, cũng là khát vọng của người xem phim. Còn ông Obama và những việc làm của ông là sự thực mười mươi mà cả thế giới đều biết.

Nguồn: Bulukhin trên FB

CHỦ TỊCH HỒ CHÍ MINH TRÍCH TUYÊN NGÔN ĐỘC LẬP
VÀ TỔNG THỐNG OBAMA LẨY KIỀU NHƯ THẾ NÀO?

Phan Chí Thắng

Cuối năm 1944, một chiếc máy bay của Mỹ bị quân Nhật bắn hỏng máy trên vùng trời Hòa An, Cao Bằng, Trung úy phi công Shaw nhảy dù xuống khu rừng gần tỉnh lị được du kích Việt Minh cứu thoát và đưa về gặp lãnh tụ Hồ Chí Minh. Người đã quyết định đưa viên phi công sang Côn Minh trao trả cho đại diện quân đội Mỹ ở đây, vừa thể hiện thiện chí của Việt Minh, đồng thời cũng muốn khẳng định lực lượng Việt Minh đứng về phe Đồng minh cùng chống phát xít.

Sau những cuộc gặp gỡ giữa lãnh tụ Hồ Chí Minh với tướng Chennault, đại diện Tập đoàn Không quân số 14 của Đồng minh vào tháng 3/1945 và thiếu tá tình báo A. Patty của Cơ quan Tình báo chiến lược Mỹ OSS cuối tháng 4/1945, mối quan hệ hợp tác giữa Việt Minh và Đồng minh đã được thiết lập. Một chủ trương về việc Mỹ giúp đỡ vũ khí, phương tiện liên lạc và huấn luyện quân sự cho lực lượng Việt Minh chống phát xít đã được hai bên thỏa thuận.

Đến giữa tháng 6/1945, qua đầu mối Patty, Hồ Chí Minh biết tin sẽ có một toán quân Mỹ, bao gồm nhân viên kỹ thuật đưa theo thuốc men, lương thực, vũ khí nhẹ do một sĩ quan dẫn đầu sắp được thả dù xuống địa bàn Tuyên Quang và yêu cầu phía Việt Minh chuẩn bị đón.

Nhân dịp này, Hồ Chí Minh đề nghị phía Mỹ cung cấp một văn bản Tuyên ngôn độc lập của Mỹ.

Vậy là từ giữa năm 1945, Hồ Chí Minh đã tin chắc là cách mạng sẽ thành công, sẽ phải đọc Tuyên ngôn độc lập và đã xác định là sẽ trích Tuyên ngôn độc lập của Mỹ đưa vào Tuyên ngôn độc lập của Việt Nam mà Người sẽ soạn thảo.

Ở đây chưa bàn đến việc vì sao chính những câu trong Tuyên ngôn Độc lập của Mỹ lại được dùng làm mở đầu cho bản Tuyên ngôn độc lập của Việt Nam. Đó là một đề tài rất thú vị, xin dành cho dịp khác.

“Hỡi đồng bào cả nước,
Tất cả mọi người đều sinh ra có quyền bình đẳng. Tạo hóa cho họ những quyền không ai có thể xâm phạm được; trong những quyền ấy, có quyền được sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc.
Lời bất hủ ấy ở trong bản Tuyên ngôn Độc lập năm 1776 của nước Mỹ. Suy rộng ra, câu ấy có ý nghĩa là: tất cả các dân tộc trên thế giới đều sinh ra bình đẳng, dân tộc nào cũng có quyền sống, quyền sung sướng và quyền tự do.”

Ở đây chỉ nói việc Hồ Chí Minh đã rất cẩn trọng khi sử dụng tài liệu, Người yêu cầu phải có bản gốc để trích dẫn cho đúng. Mặc dù Người có trí nhớ rất tốt.

Hôm nay Tổng thống Obama gây bất ngờ khi mở đầu bài phát biểu của mình, ông đã đọc thuộc những câu thơ trong bài “Nam quốc sơn hà” của Lý Thường Kiệt để nói về chủ quyền của Việt Nam: “Sông núi nước Nam vua Nam ở. Rành rành định phận ở sách trời”. Những lời phát biểu này của ông được đón nhận nồng nhiệt vì đã thể hiện sự tôn trọng nền độc lập của Việt Nam.

Rất nhiều người nghĩ Tổng thống Obama đã học thuộc từng câu chữ. Tuy nhiên, sự thật không phải như vậy, ông Obama đã đọc theo bản chuẩn bị trước, chỉ là ông không đọc giấy mà thôi.

Đó là nhờ vào chiếc máy phóng chữ đặt ở phía trước có tên là Teleprompter.

Cụ thể, sẽ có hai cái màn hình trong suốt dựng trên cái giá đặt chéo ở hai bên bục chạy chữ cho Tổng thống Obama đọc, trong khi người ngồi phía dưới không thấy gì hết. Nhờ vậy, ông Obama đã có thể lẩy Kiều, đọc thơ Lý Thường Kiệt, ca từ Văn Cao… một cách trơn tru mà không gặp bất cứ lỗi nào.

Đương nhiên ông phải có tài hùng biện, khả năng biểu cảm và làm như không sử dụng “phao”.

Tất nhiên điều đó không phủ nhận là ông ấy giỏi, và các trợ lý viết bài cho ông ấy đọc cũng cực kỳ giỏi, rất am hiểu văn học và lịch sử Việt nam cũng như tâm lý của người nghe.

Chúng ta kính trọng những người giỏi, song cũng cần biết những cách thức làm cho họ trở nên “siêu đẳng” trong mắt ta. Và không nên thần thánh hoá bất kỳ ai.

Tư thế “nhòm bài” đây:

Phan Chi's photo.

NGHỆ THUẬT NÓI CỦA TỔNG THỐNG OBAMA

Phan Chí Thắng

Ngày 24/5/2016 Tổng thống Obama có bài phát biểu quan trọng trước 2.000 người ở Hà Nội. Nói với người Hà nội, cũng là nói với nhân dân Việt Nam. Người Hà Nội theo dõi chăm chú. Ở Bắc Kinh, Tokyo, Matscơva và nhiều nơi khác trên thế giới người ta cũng rất chăm chú lắng nghe và phân tích xem tổng thống Mỹ nói gì.
Để những cảm xúc trước sự hấp dẫn của vị tổng thống da màu đầu tiên của nước Mỹ như tác phong giản dị, thái độ gần gũi, khuôn mặt thông minh khả ái, khả năng diễn thuyết… lắng xuống, chúng ta đọc lại bài phát biểu nói trên và suy ngẫm.

A. Nghệ thuật thu hút người nghe của tổng thống Obama
Thông điệp chủ đạo của bài phát biểu cũng như cả chuyến đi của Tổng thống Obama chính là quảng bá hình ảnh nước Mỹ hiện đại, một nước Mỹ như là đã biết lắng nghe và thấu hiểu, không mang trang phục của tên sen đầm quốc tế mà là bộ mặt của một người bạn sẵn sàng hợp tác với bạn để cùng tiến tới một tương lai tốt đẹp hơn. Một nước Mỹ đại diện cho Chủ nghĩa Tư bản đã thay đổi rất nhiều theo hướng tiến bộ so với 50 hay 100 năm trước. Trong bối cảnh Chủ nghĩa Xã hội cũng đã thay đổi toàn diện.
Thực ra Duy vật biện chứng cũng như Kinh Dịch đều nói mọi thứ tồn tại trong vận động, không có gì là bất biến. Tổng thống Mỹ thêm một lần chứng minh điều đó cho thính giả.
Các nhà nghiên cứu, báo chí đã và sẽ phân tích bài phát biểu của ô. Obama theo nhiều cách khác nhau, từ các góc độ chính trị, xã hội, văn hóa, ngoại giao…, tôi chỉ muốn nhấn mạnh vài điểm về nội dung, còn chủ yếu là bàn về nghệ thuật nói của tổng thống Obama, nhờ đâu mà ông luôn hấp dẫn người nghe. Chứ không đi từ A đến Z của bài nói.

1. Obama cho thấy ông hiểu được và đánh giá cao lòng yêu nước vô bờ bến của nhân dân Việt Nam.
Phần mở đầu bài diễn văn, sau các thủ thuật dẫn nhập, ông nói:

Tôi trân trọng quá khứ lịch sử rất huy hoàng của Việt Nam. Hàng nghìn năm, Việt Nam đã trồng cấy ở những mảnh đất này. Lịch sử được viết lên những chiếc trống đồng Đông Sơn. Hà Nội đã đứng vững trên dòng sông Hồng hơn một nghìn năm. Thế giới đều biết đến lụa và những bức tranh của Việt Nam và Văn Miếu là bằng chứng kiến thức của Việt Nam.
Có được lịch sử đó chính là nhờ tinh thần bất khuất vì độc lập dân tộc:

Tuy nhiên cũng có nhiều thế kỷ, vận mệnh của các bạn lại bị quyết định bởi người khác, đất nước thân yêu của các bạn có lúc không trong tay các bạn. Nhưng cũng như những cây tre, tinh thần bất khuất của người Việt Nam như Lý Thường Kiệt đã ghi lại: Sông núi nước Nam vua Nam ở/Rành rành đã định tại sách trời.
Phát biểu như thế, Obama: – khẳng định chủ quyền và độc lập của Việt nam, – gián tiếp thừa nhận và tin tưởng không một kẻ xâm lược nào có thể đánh bại dân tộc Việt Nam.
Một mũi tên trúng nhiều đích.

2. Khôn khéo nhắc về cuộc chiến tranh việt Nam không phải là xâm lược mà chỉ là do (nước Mỹ) lo sợ chủ nghĩa cộng sản (quốc tế):

Vào một thời điểm khác, lý tưởng chung và lịch sử chống thực dân có thể đã đưa chúng ta xích lại gần nhau, thế nhưng Chiến tranh lạnh và nỗi lo sợ với chủ nghĩa cộng sản đã đẩy chúng ta tới một cuộc chiến. Chúng ta đã nhận thức được sự thật đau đớn rằng: chiến tranh dù cho thế nào đi nữa đều mang lại sự đau đớn và bi kịch cho người dân của chúng ta.
Đó là điểm mới trong cách lý giải từ phía Mỹ nguyên nhân cuộc chiến, lý giải như thế hố sâu ngăn cách dễ khỏa lấp hơn. Nên nhớ là khi mang quân vào Việt Nam, Mỹ tuyên bố là để bảo vệ Việt Nam Cộng hòa trước nạn xâm lăng của Bắc Việt.

3. Obama rất biết và khéo vận dụng cách nói của người Việt Nam.
Người Việt thích lối nói thỉnh thoảng trích dẫn văn thơ điển tích. Vừa dễ hiểu, vừa có duyên, vừa khoe kiến thức và nhiều lúc rất tinh tế. Obama nắm ngay lấy cơ hội này. Nói đến quan hệ bạn bè giữa hai nước, ông nhắc lời Văn Cao “Từ nay người biết quê người. Từ nay người biết thương người”. Kết thúc bài nói chuyện, để khẳng định luôn là đối tác, là bạn của Việt Nam, ông mượn một câu Kiều.
Mai này, khi người Mỹ, người Việt Nam học cùng nhau, cùng phối hợp sáng tạo với nhau, các bạn hãy nhớ khoảnh khắc tôi đứng ở đây trước các bạn, như Nguyễn Du đã nói: “Rằng trăm năm cũng từ đây. Của tin gọi một chút này làm ghi”.
Tôi đã phải lật truyện Kiều tìm đoạn có hai câu lục bát này: Đó là cảnh Kiều và Kim Trọng đã phải lòng nhau nên nàng đợi dịp cha mẹ vắng nhà lẻn sang chơi nhà chàng, tới lúc đoán cha mẹ sắp về họ vội trao tín vật để chia tay.
Nguyên văn đoạn văn từ câu 355 đến 364 là thế này:
Rằng: Trăm năm cũng từ đây Của tin còn một chút này làm ghi Sẵn tay khăn gấm, quạt quỳ Với cành thoa ấy tức thì đổi trao Một lời vừa gắn tất giao Mái sau dường có xôn xao tiếng người Vội vàng lá rụng hoa rơi Chàng về lầu sách, nàng rời lầu trang…” Từ phen đá biết tuổi vàng, Tình càng thấm thía dạ càng ngẩn ngơ”.
Obama gián tiếp nói chúng ta yêu nhau rồi đấy, đã trao tín vật cho nhau. Cách nói chả khác gì các nhà thơ!
4. Luôn đề cao người đối thoại hoặc thính giả.

B. Bình tĩnh và bình tĩnh!
Không có bạn vĩnh viễn và không có kẻ thù vĩnh viễn. Kinh Dịch dạy trong bạn có thù, trong thù có bạn. Người giỏi ứng xử là tăng phần trăm bạn trong thù và giảm phần trăm thù trong bạn. Trong thế giới hiện đại chỉ có người đồng hành hoặc kẻ không đồng hành. Tất cả đều là bạn tiềm năng và thù tiềm năng.
Tổng thống Mỹ đến thăm Việt Nam, nói những lời tốt đẹp, đọc lời bài hát và cả ngâm thơ. Nhiều người thích thú, phấn khởi. OK thôi, cái gì có lợi cho đất nước, cho nhân dân ta thì ta hoan nghênh. Song đừng nghĩ là nước Mỹ đến đây chỉ với mục đích giúp Việt Nam tiến nhanh tiến mạnh tiến vững chắc lên CNXH.
Trước hết và mãi mãi, mọi quan hệ với nước ngoài phải nằm trong và vì quyền lợi của nước Mỹ. Bài học lịch sử cho thấy Mỹ đã từng bỏ rơi đồng minh năm 1975 như thế nào khi thấy có thể xử lý phe XHCN mà không cần thông qua chiến tranh, nghĩa là không cần duy trì chế độ Việt Nam Cộng hòa từ vĩ tuyến 17 trở vào nữa?
Như đã nói ở trên, chuyến đi, những bài nói, cuộc trò chuyện, tham quan của ô. Obama là quảng bá cho nước Mỹ. Các hãng Adidas, Nike… sẵn sàng chi cả tỷ đô la tài trợ để làm marketing. Nước Mỹ không tiếc gì dăm triệu đô cho chuyến công du với hàng trăm phương tiện máy bay tàu bò, trang thiết bị kỹ thuật và cả ngàn nhân viên các loại tháp tùng.
Quảng bá cho nước Mỹ thông qua hình ảnh ô. Obama. Hình ảnh đó đối lập với một vài hình ảnh khác trong khu vực này.
Xét ở góc độ đó, ô Obama đã thành công.
Đã đánh trúng vào tâm lý một phần không nhỏ người dân Việt Nam, biết họ thích nghe cái gì.

Nguồn: Phan Chi FB

 

Video yêu thích
Gia phả của đât
KimYouTube

Trở về trang chính
Hoàng Kim  Ngọc Phương Nam  Thung dung  Dạy và học  Cây Lương thực  Dạy và Học  Tình yêu cuộc sống  Kim on LinkedIn  Kim on Facebook  Kim on Twitter

Advertisements

Ấn tượng Obama


Obama1ẤN TƯỢNG OBAMA

Hoàng Kim

Obama thật ấn tượng ! Vị Tổng thống Mỹ ở năm cuối nhiệm kì và đương nhiên không thể tái tranh cử, đang tập trung vào những công việc còn sót lại trong nhiệm kỳ của mình, để có thể rời Nhà Trắng với niềm tin Tự Do, giấc mơ Obama, và dấu ấn của ông.

Bài phát biểu của Obama tại Havana được anh Vũ Mạnh Hải chuyển tiếp đến cho tôi rất sớm từ anh Nguyễn Văn Bộ. Tôi so sánh bài phát biểu đầy đủ của Tổng thống Obama gửi đến người dân Cuba từ El Gran Teatro de Havana ở Havana, Cuba phản ánh trên Twitter @ReflectVideo và phản ánh trên Facebook http://on.fb.me/1Oi1dbH, đồng thời lục lại bản tiếng Anh trên trang của chính phủ Mỹ để đối chiếu so sánh và cảm nhận. Tôi đồng tình với ý kiến của hai anh: “Rất hay và thuyết phục, đúng cho cả Việt Nam” “Cám ơn đồng chí, đúng là tư duy và văn phong của một yếu nhân có tầm, dù rằng Hoa Kỳ trên một góc nhìn nào đấy cũng có thể coi là nơi gây hấn của bao thù hận”.

MyCuBa
Mỹ đang phục hồi tăng 110 chuyến bay đến một ngày tới một đất nước chỉ cách nước Mỹ 90 dặm, lần đầu tiên sau 50 năm. Giấy phép phổ quát sẽ được cung cấp cho tất cả các du khách có thẩm quyền trong 12 loại hiện có: thăm gia đình, kinh doanh chính thức của chính phủ Hoa Kỳ, chính phủ nước ngoài và các tổ chức liên chính phủ, hoạt động báo chí, nghiên cứu chuyên nghiệp và các cuộc họp chuyên nghiệp, hoạt động giáo dục, hoạt động tôn giáo, biểu diễn, phòng khám, nhà xưởng, thể thao và các cuộc thi, triển lãm phản ảnh trên trang https://www.whitehouse.gov/issues/foreign-policy/cuba
Đọc lại và suy ngẫm. Trong di sản Obama, tôi chọn chép lại một vài trích đoạn từ bài diễn văn của tổng thống Obama tại Gran Teatro (Nhà Hát Lớn), Havana, Cuba, dưới sự chứng kiến của tổng thống Raul Castro và khoảng một ngàn khách tham dự. Bài nói chuyện đã được phát hình trực tiếp trên các đài truyền thông tại Cuba vào ngày 22 tháng 3 năm 2016. Tôi cũng chép lại  bài Tổng thống Barack Obama đọc Thông điệp Liên bang cuối cùng trong nhiệm kỳ của mình trước lưỡng viện Quốc hội Mỹ vào lúc 21h ngày 12/1/2016 (giờ Mỹ), tức 9h sáng 13/1/2016 giờ Việt Nam.

Bài phát biểu của Obama tại Havana chia sẻ sự tương đồng trong dị biệt thật sắc sảo, khéo léo. Obama thông điệp Liên bang cuối cùng, sáu điểm nhấn đủ chuyển tải một thông điệp mạnh mẽ. Tôi thích đọc lại và tin rằng, cũng như tôi sẽ có nhiều người thích đọc lại.

Mời bạn cùng đọc.

Bài phát biểu của Obama tại Havana
“Kính thưa quý vị,
Havana chỉ cách Florida có 90 dặm. Vậy mà để đến được đây chúng ta đã phải đi qua một chặng đường quá dài, phải vượt qua bao nhiêu rào cản của lịch sử, của đau thương, và của ly biệt …
Biết bao nhiêu trăm ngàn người di dân Cuban đã tìm cách vượt qua khoảng không gian ngắn ngủi này bằng phi cơ hay trên những chiếc bè tự chế, để đến được bến bờ của tự do và cơ hội, bỏ lại sau lưng bao nhiêu tài sản cũng như bao nhiêu người thân…
Hôm nay tôi đến đây để chôn những di vật cuối cùng của cuộc Chiến Tranh Lạnh. Tôi đến đây để bắt tay và kết bạn với người dân Cuba…
Nhưng chúng ta không thể, và không nên, bỏ qua những dị biệt giữa hai thể chế, hai nền kinh tế và hai xã hội. Cuba là một chế độ độc đảng, Hoa Kỳ là một nền dân chủ đa nguyên. Mô hình kinh tế của Cuba là xã hội chủ nghĩa, của Hoa Kỳ là thị trường mở. Cuba nhấn mạnh vai trò và quyền lực của nhà nước, Hoa-Kỳ được xây dựng trên tư quyền của cá nhân…
Tôi xác minh rằng Hoa Kỳ không đủ sức và cũng không muốn ép Cuba phải thay đổi. Cuba có thay đổi hay không, điều đó hoàn toàn tuỳ thuộc vào ý muốn của người dân Cuba…
Chúng tôi thừa hiểu rằng mỗi dân tộc phải tự vẽ ra con đường cho chính mình. Nhưng vì chúng ta vừa thoát ra khỏi cái bóng đè của lịch sử nên tôi xin phép được thẳng thắn chia sẻ với quý vị những suy nghĩ của mình, cũng như của nhân dân Hoa kỳ nói chung …
Thi sĩ Jose Marti của Cuba từng viết: “Tự-Do là quyền được sống thật, được suy nghĩ và phát ngôn mà không cần phải ra vẻ đạo đức giả.” Thế nên tôi cũng xin nói với các bạn những điều tôi hằng tin. Tôi không cần các bạn phải đồng ý, nhưng các bạn cần biết tôi tin những gì.

Tôi tin rằng tất cả mọi người đều bình đẳng trước pháp luật. Tôi tin rằng nhân phẩm của trẻ em phải được bảo vệ bằng giáo dục và y tế, bằng cơm ăn áo mặc và nhà cửa tử tế. Tôi tin rằng mọi công dân đều có quyền phát biểu ý kiến mà không sợ bị bắt bớ. Ai cũng có quyền lập hội, quyền chỉ trích nhà nước, và quyền phản đối trong ôn hoà. Tôi tin rằng pháp luật không được phép bỏ tù người dân khi họ sử dụng những quyền căn bản này. Tất cả mọi người đều phải có quyền tự do tín ngưỡng. Và dĩ nhiên tôi cũng tin rằng mọi cử tri phải được quyền chọn người đại diện chính phủ cho mình qua những cuộc bầu cử tự do và dân chủ.

Không phải ai cũng đồng ý với tôi hay với người dân Mỹ về những điểm này. Nhưng tôi tin rằng các nhân quyền nói trên áp dụng cho tất cả mọi người. Nó đúng cho dân Mỹ, cho dân Cuba, và cho tất cả mọi dân tộc khác trên thế giới…

Vì vậy, đây là thông điệp tôi muốn nhắn gửi đến nhà nước cũng như nhân-dân Cuba:

Những lý tưởng cách mạng của Hoa Kỳ, của Cuba, của bao cuộc nổi dậy khác trên thế giới, tôi tin rằng chỉ thật sự có ý nghĩa khi chúng được đặt trên nền tảng dân chủ. Tôi tin như vậy không phải vì nền dân-chủ của nước Mỹ là toàn hảo, mà bởi vì nó KHÔNG toàn hảo. Đất nước chúng tôi, cũng như bao quốc gia khác, cần không gian rộng lớn của dân chủ để tự điều chỉnh. Bất cứ người dân nào cũng có thể là nhân-tố cho sự thay đổi, đưa ra những ý tưởng mới, sáng lập những mô hình xã hội tốt đẹp hơn. Ngay lúc này và ngay trong nước Cuba, một sự tiến hoá cũng đang ngầm xảy ra; một thế hệ người dân Cuban mới đang thành hình…

Có người nghĩ rằng tôi đến đây để kêu gọi người dân đập đổ một cái gì đó. Nhưng sự thật là tôi muốn kêu gọi thanh niên Cuba hãy kéo nhau đứng lên để xây dựng một cái gì đó.

Tôi hết sức cảm tạ tấm thịnh tình của tổng thống Castro. Tôi tin rằng việc tôi đứng đây hôm nay chứng tỏ ông không có gì để phải lo sợ từ phía Hoa kỳ.

Với lòng quyế -tâm bảo-vệ chủ quyền và sự tự trị của Cuba, ông cũng không cần sợ tiếng nói đa chiều của dân chúng hay lo lắng khi họ được quyền phát ngôn, tụ tập hoặc bầu chọn người lãnh đạo…

Tôi cũng có nhiều kỳ vọng cho tương lai bởi vì giữa người Cuban với nhau đang xảy ra một cuộc hoà hợp hoà giải. Tôi biết nhiều người Cuban trên đảo vẫn cho rằng những kẻ bỏ xứ ra đi năm xưa vẫn còn ủng-hộ chế độ cũ. Tôi nghĩ họ cứ tin là những người di dân kia đã không nhìn thấy những tệ nạn xã hội thời tiền cách-mạng và không chấp nhận cuộc đấu tranh để xây dựng một tương lai mới.

Nhưng tôi có thể xác định với quý vị rằng những người di dân kia đang cưu mang bao nhiêu ký ức đau thương của những cuộc cách ly đầy máu và nước mắt. Họ yêu Cuba, và một phần của họ luôn luôn xem nơi đây là chốn quê nhà. Chính vì vậy mà nỗi đau của họ rất sâu, và không ít người đã trở nên quá khích. Riêng đối với cộng đồng người Cuba mà tôi được dịp gặp gỡ và tiếp xúc, đây không phải chỉ là một vấn đề chính trị mà còn là chuyện gia đình. Họ nhớ đến căn nhà cũ, họ mơ được quay về nối lại mối thâm-tình bị đổ vỡ. Họ mong được gầy dựng một ngày mai sáng sủa hơn. Họ đặt niềm tin vào sự kết hợp và hoà giải dân tộc…

Những người Cuba đầu tiên tôi được biết là những người di dân đầy nhiệt huyết và tài năng ở Mỹ. Ngoài sự đau khổ tinh thần của kẻ biệt xứ họ còn phải chịu đựng biết bao điều khốn khó ở một đất nước xa lạ. Họ đã phải làm việc cật lực để mưu sinh và để cho con cái mình có cơ hội vươn lên trong xã hội Mỹ. Bởi thế cho nên việc hoà hợp hoà giải giữa các thế hệ con cháu của những người cách mạng và con cháu những thế hệ di dân sẽ là nền tảng cho tương lai của Cuba.

Lịch sử giữa Hoa Kỳ và Cuba có cách mạng, chiến tranh, đấu tranh, hy sinh, ân oán, và bây giờ là hoà giải. Đã đến lúc chúng ta bỏ quá khứ lại sau lưng. Đã đến lúc chúng ta cùng quay hướng nhìn về tương lai. Đây chắc chắn không phải là việc dễ và sẽ có lúc chúng ta gặp phải chướng ngại. Công việc này sẽ đòi hỏi rất nhiều thời-gian. Tuy nhiên, những ngày ở Cuba vừa qua cho phép tôi đặt niềm tin và hy vọng vào nhân dân Cuba. Chúng ta có thể đồng hành như bạn, như láng giềng, và như người thân trong gia đình.

Si se puede. Mucho gracias.

Thank you.”

(transl. by ianbui)

Toàn văn Thông điệp Liên bang cuối cùng của Tổng thống Mỹ Barack Obama

Tổng thống Barack Obama đọc Thông điệp Liên bang cuối cùng trong nhiệm kỳ của mình trước lưỡng viện Quốc hội Mỹ vào lúc 21h ngày 12/1 (giờ Mỹ), tức 9h sáng 13/1 giờ Việt Nam.

LTS: Tính đến nay, ông Obama đã đọc 6 bản Thông điệp Liên bang (State of the Union), cùng một bài phát biểu có hình thức tương tự trước Quốc hội Mỹ sau khi trở thành ông chủ Nhà Trắng không lâu.Trong 2 nhiệm kỳ, ông đã đề ra nhiều chính sách, thực hiện các báo cáo sâu rộng về tầm nhìn quốc gia của ông, cũng như không ít lần thách thức Quốc hội để thông qua các đạo luật.

Trong Thông điệp cuối cùng ngày hôm nay, ông nhìn lại những vấn đề được nêu ra trước đây, cùng những gì đã thực hiện và chưa thực hiện trong các lĩnh vực đó.

Dưới đây, chúng tôi xin gửi tới quý độc giả toàn văn Thông điệp Liên bang 2016 của Tổng thống Mỹ Barack Obama.

Thưa ngài Chủ tịch Hạ viện, Ngài Phó Tổng thống, các Nghị sĩ Quốc hội, và toàn thể người dân nước Mỹ:Đêm nay đánh dấu năm thứ 8 tôi đứng tại đây để tổng kết về tình hình nước Mỹ. Và trong Thông điệp Liên bang lần cuối này, tôi sẽ cố gắng nói ngắn gọn hơn. Vì tôi biết rất nhiều người trong số các bạn đang nôn nóng muốn xong nhanh để trở lại Iowa lắm rồi (bang Iowa là địa điểm diễn ra đợt bầu cử sơ bộ đầu tiên của mùa tranh cử Tổng thống 2016 – PV).

Tôi hiểu điều đó bởi mùa bầu cử đang diễn ra, và trong lúc này, kì vọng về những thành tựu chúng ta sẽ đạt được trong năm nay không nhiều. Nhưng, thưa ngài Chủ tịch Hà viện, tôi vẫn đánh giá cao hướng đi mang tính xây dựng của ông và những nhà lãnh đạo khác cuối năm ngoái, để chúng ta có thể thông qua ngân sách và cắt giảm thuế cho những người dân lao động nước Mỹ.

Vì thế, tôi hi vọng chúng ta có thể tiếp tục hợp tác trong năm nay, trong các ưu tiên của cả hai đảng như cải cách bộ luật hình sự, và hỗ trợ những người dân đang phải chống chọi với lạm dụng thuốc kê đơn. Và như vậy chúng ta sẽ một lần nữa lại có thể gây bất ngờ cho những ai còn đang hoài nghi.

Nhưng đêm nay, tôi không muốn tập trung vào việc liệt kê những đề xuất cho năm mới. Đừng lo, tôi vẫn có nhiều đề xuất lắm, từ việc hỗ trợ học sinh sinh viên viết code máy tính cho đến việc cá nhân hóa điều trị cho các bệnh nhân.

Và tôi sẽ còn tiếp tục đẩy mạnh thực hiện những việc cần làm. Đó là sửa đổi một hệ thống nhập cư nhiều lỗ hổng. Bảo vệ con em chúng ta khỏi bạo lực súng đạn. Đảm bảo công bằng thu nhập, nghỉ phép có lương, tăng mức lương tối thiểu.

Tất cả những điều đó đều rất quan trọng đối với tầng lớp lao động. Tất cả đều là những việc cần làm, và tôi sẽ không từ bỏ, chừng nào chúng chưa được thực thi.

 Ảnh: New York Times

Ảnh: New York Times

Nhưng trong bài phát biểu cuối cùng tại điện Capitol hôm nay, tôi không muốn chỉ nói đến năm tới, mà tôi muốn nhấn mạnh vào những gì sẽ diễn ra trong 5 năm, 10 năm tới, và xa hơn nữa.

Tôi muốn nhấn mạnh vào tương lai của chúng ta.

Chúng ta đang sống trong một thời đại của những thay đổi lớn lao – những thay đổi trong cuộc sống hàng ngày, trong công việc, hay xa hơn là thay đổi với cả hành tinh cũng như vị trí của chúng ta trên thế giới này.

Sự thay đổi ấy hứa hẹn những đột phá tuyệt vời trong y học, nhưng cùng với đó là những rào cản kinh tế kìm hãm sự phát triển của tầng lớp lao động.

Sự thay đổi ấy hứa hẹn trao cho các em gái ở những ngôi làng hẻo lánh nhất cơ hội được đến trường, nhưng cùng với đó cũng mở đường cho âm mưu của những tên khủng bố ở bên kia đại dương.

Sự thay đổi ấy sẽ mở ra những cơ hội mới, hoặc làm trầm trọng hơn vấn đề bất bình đẳng. Và dù chúng ta có muốn vậy hay không, thì sự thay đổi ấy vẫn sẽ diễn tiến với tốc độ chóng mặt.

Nước Mỹ đã trải qua những sự thay đổi lớn như vậy trong quá khứ – với những cuộc chiến tranh, những cuộc khủng hoảng tài chính, những dòng người di cư đổ về, những người lao động đấu tranh vì quyền lợi, và những phong trào kêu gọi mở rộng quyền công dân.

Mỗi lần như vậy, lại xuất hiện những người nói rằng chúng ta nên sợ hãi né tránh tương lai, những người khẳng định chúng ta phải kìm hãm sự thay đổi, và hứa hẹn rằng chỉ bằng việc kiểm soát một nhóm người hay một hệ tư tưởng nào đó đang đe dọa thì nước Mỹ, thì chúng ta có thể đưa nước Mỹ trở về thời hoàng kim trong quá khứ.

Và mỗi lần như vậy, chúng ta đều vượt qua những nỗi sợ. Như Lincoln đã từng nói, chúng ta không tuân theo “những giáo lý bảo thủ của quá khứ”. Thay vào đó, chúng ta mới mẻ hóa trong cả suy nghĩ lẫn hành động.

Chúng ta đã khiến những sự thay đổi ấy trở nên có ích, mở rộng nước Mỹ của những hứa hẹn tới một giới hạn mới, tới ngày một nhiều người hơn. Và vì chúng ta nhận ra cơ hội khi người khác chỉ thấy được rủi ro, nên chúng ta luôn vươn lên mạnh mẽ và phát triển hơn trước.

Những gì đã đúng khi xưa hoàn toàn có thể áp dụng cho cả hiện tại. Những thế mạnh đặc trưng của đất nước chúng ta – sự lạc quan và tác phong làm việc, tinh thần tìm hiểu và đổi mới, sự đa dạng và cam kết tôn trọng luật pháp – những thế mạnh ấy cho chúng ta mọi thứ mình cần cần để đảm bảo một tương lai thịnh vượng và an toàn cho nhiều thế hệ sau này.

 Trước giờ đọc Thông điệp Liên bang, Tổng thống Obama đã chia sẻ trên Twitter rằng ông coi Thông điệp lần cuối cùng này cũng giống như lần đầu tiên, bởi ông vẫn còn nhiều điều mong mỏi.

Trước giờ đọc Thông điệp Liên bang, Tổng thống Obama đã chia sẻ trên Twitter rằng ông coi Thông điệp lần cuối cùng này cũng giống như lần đầu tiên, bởi ông vẫn còn nhiều điều mong mỏi.

Thật vậy, chính tinh thần ấy là động lực thúc đẩy những tiến bộ trong 7 năm vừa qua. Tinh thần ấy đã giúp chúng ta phục hồi sau cuộc khủng hoảng kinh tế tồi tệ nhất trong nhiều thế hệ.

Tinh thần ấy đã giúp chúng ta cải cách hệ thống bảo hiểm y tế, và tái tạo ngành công nghiệp năng lượng.

Tinh thần ấy đã giúp chúng ta chăm sóc tốt hơn và đem lại nhiều quyền lợi hơn cho các quân nhân Mỹ, và cũng chính tinh thần ấy đã giúp chúng ta trao quyền tự do cho công dân nước Mỹ ở tất cả các bang được lập gia đình với người mà họ yêu thương (ý nói đạo luật hôn nhân đồng tính được Tòa án tối cao Mỹ thông qua hồi tháng 6 năm ngoái – PV).

Nhưng những tiến bộ nói trên không phải cứ thế mà có. Đó là hệ quả của những sự lựa chọn chúng ta cùng nhau đưa ra. Và chúng ta cũng đang đứng trước những lựa chọn như vậy.

Liệu chúng ta sẽ đối mặt với những lựa chọn của thời đại này với nỗi sợ hãi, để rồi cả nước tụt hậu và người Mỹ quay sang đấu đá lẫn nhau?

Hay chúng ta sẽ hướng tới tương lai với sự tự tin vào chính mình, tự tin vào những giá trị mà chúng ta đấu tranh để gìn giữ, và tự tin vào những điều phi thường mà chúng ta có thể làm được cùng nhau?

Vì thế, hãy nói đến tương lai, và 4 câu hỏi lớn mà chúng ta, với tư cách một dân tộc, phải trả lời cùng nhau – bất kể vị Tổng thống kế tiếp có là ai, hay đảng nào sẽ kiểm soát Quốc hội sau kì bầu cử tới đi chăng nữa.

Thứ nhất, làm cách nào để chúng ta trao cơ hội bình đẳng và một sự đảm bảo tài chính cho tất cả mọi người trong bối cảnh kinh tế mới hiện nay?

Thứ hai, làm cách nào để chúng ta có thể tận dụng công nghệ, thay vì để nó gây ảnh hưởng tiêu cực tới chính mình – nhất là trong việc giải quyết những thách thức cấp bách như biến đổi khí hậu?

Thứ ba, làm cách nào để chúng ta đảm bảo an toàn cho nước Mỹ, và lãnh đạo thế giới này mà không trở thành “cảnh sát” của nhân loại?

Và cuối cùng, làm cách nào chúng ta thay đổi cách làm chính trị để thể hiện những gì tốt đẹp nhất của nước Mỹ, thay vì phơi bày ra những gì xấu xí nhất?

Obama2

1. “Nền kinh tế mạnh nhất thế giới”

Tôi xin được bắt đầu với nền kinh tế, bằng một sự thật “nho nhỏ”: Nước Mỹ hiện nay đang có nền kinh tế mạnh nhất, và ổn định nhất trên thế giới.

Lượng công ăn việc làm tạo ra trong hệ thống các công ty tư nhân đang ở mức cao nhất trong lịch sử. Hơn 14 triệu công việc mới; lượng công ăn việc làm tạo ra trong kì 2 năm ở mức cao nhất kể từ thập niên 90; tỉ lệ thất nghiệp giảm một nửa.

Nền công nghiệp ô tô vừa trải qua năm thành công nhất. Công nghiệp chế tạo máy đã tạo ra gần 900.000 công ăn việc làm trong 6 năm qua. Và chúng ta đạt được tất cả những thành tựu nói trên trong khi vẫn cắt giảm được gần 3/4 lượng thâm hụt ngân sách.

Những ai khẳng định kinh tế Mỹ đang suy thoái đều chỉ là ảo tưởng. Thực chất – và lý do tại sao nhiều người Mỹ cảm thấy bất an – là nền kinh tế đang thay đổi một cách rõ rệt trong thời gian qua, những sự thay đổi đã bắt nguồn từ trước Đại Khủng Hoảng và đến nay vẫn chưa hoàn tất.

Ngày nay, công nghệ không chỉ thay thế những công nhân làm việc trong nhà máy, mà ở bất kì nơi đâu, bất kì công việc nào có thể được tự động hóa. Các công ty trong thời đại kinh tế toàn cầu có thể “đóng đô” ở bất cứ đâu họ muốn, và phải đối mặt với sự cạnh tranh gay gắt hơn.

Kết quả là những người lao động không có nhiều lý do để xin tăng lương. Các công ty cũng có ít lý do hơn để trung thành với cộng đồng nơi họ hoạt động. Và sự khác biệt giàu nghèo ngày càng rõ rệt.

Tất cả những xu thế trên đã bóp nghẹt tầng lớp lao động, dù rằng họ vẫn có công ăn việc làm. Tuy kinh tế đang phát triển, nhưng các gia đình ở tầng lớp lao động đang gặp nhiều khó khăn để kéo mình ra khỏi diện nghèo. Giới trẻ gặp nhiều khó khăn để khởi nghiệp, người già cũng khó lòng về hưu khi họ muốn.

Và cho dù tất cả những xu thế nói trên không chỉ riêng ở Mỹ mới có, chúng vẫn là một thách thức đối với niềm tin trong mỗi người dân nước Mỹ, rằng bất kì ai hăng say làm việc đều xứng đáng có được cơ hội bình đẳng.

Trong 7 năm qua, mục tiêu của chúng ta là một nền kinh tế phát triển và có lợi hơn cho tất cả mọi người. Chúng ta đã có những bước tiến nhất định trong việc đạt được mục tiêu ấy. Nhưng chúng ta cần nhiều hơn thế.

Và dù chúng ta vẫn có nhiều bất đồng chính trị trong những năm qua, vẫn còn đó những khía cạnh mà tất cả mọi công dân Mỹ có thể đồng tình.

Chúng ta nhất trí rằng cơ hội thật sự cho mỗi người dân Mỹ đồng nghĩa với việc họ phải được giáo dục và đào tạo để kiếm được một công việc trả lương ổn.

Cải cách “Không để bất kì đứa trẻ nào bị tụt hậu” (No Child Left Behind) là một xuất phát điểm quan trọng. Cùng với nhau, chúng ta đã tăng số lượng những trung tâm giáo dục trẻ nhỏ, tăng tỉ lệ tốt nghiệp cấp 3 lên mức cao nhất từ trước đến nay, và tăng số lượng sinh viên tốt nghiệp ở các ngành nghề như kĩ sư.

Trong những năm tới, chúng ta cần tiếp nối những bước tiến ấy, bằng việc trao cơ hội được học mẫu giáo cho tất cả các em nhỏ, bằng việc trang bị kĩ năng toán tin sao cho học sinh sinh viên có thể sẵn sàng ngay trong ngày đầu làm việc, và bằng việc tuyển mộ thêm nhiều thầy cô giáo tuyệt vời hơn nữa cho con em chúng ta.

Và chúng ta phải làm sao để mỗi người dân Mỹ đều có đủ điều kiện học đại học. Vì không một sinh viên học hành chăm chỉ nào đáng phải chịu cảnh nợ nần để có thể được học đại học. Chúng ta đã cắt giảm được lượng tiền trả nợ định kì xuống còn 10% thu nhập của người vay. Nay, chúng ta phải cắt giảm học phí đại học.

Miễn phí hoàn toàn 2 năm cao đẳng cộng đồng (community college) cho mỗi sinh viên là một trong những cách tốt nhất để làm được điều đó, và tôi sẽ tiếp tục đấu tranh để dự luật này được thông qua trong năm nay.

Đương nhiên, một nền giáo dục phát triển không phải là tất cả những gì chúng ta cần trong nền kinh tế hiện nay. Chúng ta còn cần những lợi ích, sự bảo vệ, như một hình thức đảm bảo cơ bản cho tương lai.

Không phải cường điệu khi nói rằng một vài trong số những người Mỹ hiếm hoi được làm cùng một nghề, cùng một nơi, có bảo hiểm y tế và gói lương hưu đầy đủ, trong 30 năm, đang ngồi trong khán phòng hôm nay.

Còn với những người khác, đặc biệt là những người trong độ tuổi 40-50, tiết kiệm để về hưu hay phục hồi sau khi mất việc là một thách thức đang trở nên khó khăn hơn rất nhiều.

Người Mỹ cần hiểu rằng vào một lúc nào đấy trong sự nghiệp của mình, họ có thể sẽ phải đổi ngành, đổi nghề. Nhưng thật không phải khi họ mất đi những gì mình đã cố gắng rất nhiều năm để gây dựng nên.

Đó là lý do tại sao Bảo hiểm Xã hội và Medicare đang trở nên quan trọng hơn bao giờ hết. Chúng ta phải cải thiện hai hệ thống này, thay vì làm yếu chúng. Và với bộ phận người Mỹ sắp về hưu, những quyền lợi cơ bản cần được linh hoạt như mọi thứ khác ở thời đại này.

Đó cũng chính là tinh thần của Đạo luật Affordable Care Act (hay còn được biết đến với cái tên Obamacare – PV). Nó giúp bồi lấp khoảng trống bảo hiểm phụ thuộc công ty chủ quản mà người lao động mất đi sau khi mất việc, hay trở lại đi học, hay khởi nghiệp, sao cho khi đó họ vẫn được bảo hiểm.

Gần 18 triệu người Mỹ đã có được quyền lợi này tính đến thời điểm hiện nay. Lạm phát y tế đã giảm. Và các công ty đã tạo thêm được công ăn việc làm đều đặn hàng tháng kể từ khi đạo luật được kí kết.

Tôi cũng đoán được rằng còn lâu chúng ta mới có thể chung quan điểm về vấn đề bảo hiểm y tế. Nhưng chắc chắn phải có cách nào đó để cả hai đảng cải thiện an ninh kinh tế.

Giả sử một người Mỹ làm việc chăm chỉ nhưng mất việc – chúng ta không chỉ cần đảm bảo rằng anh ta được hưởng bảo hiểm thất nghiệp, và còn phải đảm bảo anh ấy được học nghề để một công ty khác sẵn sàng tuyển mộ.

Nếu công việc mới có lương bổng không cao như trước thì phải có một hệ thống bảo hiểm thu nhập sẵn sàng để hỗ trợ anh ấy chi trả các chi phí hàng tháng.

Và chúng ta cần đảm bảo rằng kể cả khi liên tục phải nhảy việc, anh ấy vẫn có thể giữ lại một chút gì đó để về hưu với một khoản tiết kiệm đủ sống. Đó là cách chúng ta có thể khiến nền kinh tế mới này có ích hơn cho mọi người.

Tôi cũng biết rằng Ngài Chủ tịch Hạ viện Ryan từng nói về ưu tiên giảm nghèo. Tinh hoa của nước Mỹ nằm ở chỗ chúng ta luôn sẵn lòng dang tay giúp đỡ bất cứ ai có tinh thần sẵn sàng làm việc, và tôi luôn sẵn lòng thảo luận nghiêm túc về những chiến lược tất cả chúng ta có thể nhất trí để làm được điều đó, như mở rộng cắt giảm thuế đối với những người lao động thu nhập thấp và không có con cái.

Obama3

Nhưng còn nhiều mảng khác mà trong suốt 7 năm qua, sự đồng thuận là một cái gì đó quá khó khăn – cụ thể là vai trò của chính phủ trong việc đảm bảo hệ thống không bị lợi dụng để phục vụ lợi ích của những tập đoàn giàu có. Và cũng chính trong vấn đề này, người Mỹ có quyền được lựa chọn.

Tôi tin rằng một hệ thống doanh nghiệp tư nhân phát triển chính là xương sống của nền kinh tế chúng ta. Tôi nghĩ có những luật lệ đã quá lỗi thời cần phải thay đổi, có những sự quan liêu thừa thãi cần phải cắt bỏ.

Nhưng sau nhiều năm ghi nhận doanh thu kỉ lục của các tập đoàn tư nhân, tầng lớp lao động không thể có thêm cơ hội hay tăng thêm thu nhập cho riêng mình nếu cứ để những ngân hàng lớn, những tập đoàn dầu khí quyền lực, hay những quỹ đầu tư khổng lồ tiếp tục đặt ra luật lệ riêng khiến người khác phải chịu khổ; hay cứ để yên cho những đợt công kích nhắm vào hoạt động thương lượng tập thể của người lao động tiếp diễn.

Tem phiếu không phải tác nhân gây ra khủng hoảng tài chính, mà là do sự vô trách nhiệm của Phố Wall.

Những người nhập cư không phải lý do tại sao mức lương không tăng; mà là do những quyết định của hội đồng quản trị, những người thường chỉ biết ưu tiên doanh thu theo quý mà không suy tính lợi nhuận đường dài.

Và những kẻ trốn thuế bằng cách lập tài khoản ở nước ngoài chắc chắn không nằm trong những hộ gia đình trung lưu đang nghe bài phát biểu của tôi hôm nay.

Trong nền kinh tế mới này, người lao động, người khởi nghiệp, và những hộ kinh doanh nhỏ lẻ cần một tiếng nói đại diện cho họ. Luật lệ cần được tạo ra để có ích cho họ.

Và năm nay, tôi dự kiến ưu tiên đề cao rất nhiều những doanh nghiệp đã nhận ra rằng, đối xử công bằng với người làm thuê sẽ tốt cho cổ đông của họ, khách hàng của họ, và cộng đồng xung quanh họ, sao cho những đường lối tiến bộ này có thể được truyền bá khắp nước Mỹ.

Thật vậy, rất nhiều công dân làm tư nhân cũng chính là những bộ óc sáng tạo nhất nước Mỹ. Điều này đưa tôi đến câu hỏi lớn thứ hai mà chúng ta, với tư cách một dân tộc, cần cùng nhau tìm ra câu trả lời: Làm cách nào chúng ta đốt cháy lại ngọn lửa của tinh thần sáng tạo để đáp ứng những thách thức lớn nhất hiện nay?

“Tinh thần khám phá nằm trong DNA”

60 năm trước, khi người Nga đánh bại chúng ta trên mặt trận công nghiệp vũ trụ, chúng ta không phủ nhận việc vệ tinh Sputnik của họ đã lên được vũ trụ.

Chúng ta không tranh cãi về mặt khoa học, hay giảm ngân sách nghiên cứu và phát triển công nghiệp vũ trụ. Thay vào đó, chúng ta xây dựng một chương trình nghiên cứu không gian gần như chỉ sau một đêm, và 12 năm sau, người Mỹ đã bước chân lên mặt trăng.

Tinh thần khám phá ấy đã nằm trong DNA của chúng ta. Chúng ta là Thomas Edison, là anh em nhà Wright, là George Washington Carver. Chúng ta là Grace Hopper, là Katherine Johnson, là Sally Ride.

Chúng ta là tất cả những người nhập cư và khởi nghiệp từ Boston hay Austin đến Thung lũng Silicon, tất cả vì mục đích khiến thế giới trở nên tốt đẹp hơn. Và trong 7 năm qua, chúng ta đã nuôi dưỡng được tinh thần ấy.

Chúng ta đã bảo vệ được hệ thống mạng Internet mở, và bước những bước bạo dạn trong việc giúp ngày càng nhiều sinh viên cùng những người Mỹ có thu nhập thấp được sử dụng Internet.

Chúng ta đã khởi xướng những mạng lưới sản xuất thế hệ mới, những công cụ online, giúp những người có chí được trang bị mọi thứ mình cần để khởi nghiệp chỉ trong một ngày.

Nhưng chúng ta có thể làm được nhiều hơn thế. Năm ngoái, Phó Tổng thống Biden nói rằng với quyết tâm cao, nước Mỹ có thể tìm ra cách chữa trị ung thư.

Tháng trước, ông Biden đã làm việc với Quốc hội để trao cho những nhà khoa học thuộc Viện nghiên cứu Sức khỏe Quốc gia một đợt trang bị tài nguyên mạnh mẽ nhất trong hơn một thập kỉ qua.

Đêm nay, tôi muốn tuyên bố khởi xướng một chiến dịch mang tầm cỡ quốc gia nhằm đạt được mục tiêu đó.

Và bởi ông đã hi sinh rất nhiều cho chúng ta, ở rất nhiều khía cạnh trong 40 năm qua, tôi xin được trao cho Joe (Biden) quyền quản lý Nhiệm vụ Kiểm soát (Mission Control).

Vì tất cả những người thân đã rời xa chúng ta, vì tất cả những gia đình chúng ta vẫn có thể cứu giúp, hãy cùng nhau biến nước Mỹ trở thành quốc gia đầu tiên chữa trị được ung thư.

Obama4

Nghiên cứu y học là một việc làm mấu chốt. Chúng ta cần quyết tâm cao độ, giống như khi phát triển các nguồn tài nguyên năng lượng sạch.

Nếu ai đó vẫn muốn phản bác tính khoa học của vấn đề biến đổi khí hậu thì cứ việc. Bạn sẽ đơn độc thôi, vì bạn sẽ phải tranh cãi với quân đội, phần lớn những doanh nhân hàng đầu, đại đa số người dân Mỹ, và gần như tất cả cộng đồng người làm khoa học, cũng như 200 quốc gia trên khắp thế giới, tất cả đều có chung quan điểm rằng đây là một vấn đề cần phải được giải quyết.

Nhưng kể cả khi đây không phải vấn đề; kể cả khi 2014 không phải là năm nóng nhất trong lịch sử – để rồi 2015 phá vỡ kỉ lục cũ của 2014 – thì tại sao chúng ta lại muốn bỏ qua cơ hội cho các doanh nghiệp Mỹ được sản xuất và phân phối nguồn năng lượng của tương lai?

7 năm trước, chúng ta đã thực hiện vụ đầu tư vào năng lượng sạch lớn nhất trong lịch sử. Kết quả như sau. Trên các đồng ruộng trải dài từ Iowa tới Texas, năng lượng gió đang có giá rẻ hơn các nguồn năng lượng bẩn truyền thống.

Trên những mái nhà xuyên suốt từ Arizona sang New York, năng lượng mặt trời đang tiết kiệm cho người Mỹ hàng chục triệu USD chi phí năng lượng mỗi năm, và tạo nhiều công ăn việc làm hơn, với thu nhập cao hơn mức trung bình so với ngành công nghiệp khai thác than.

Chúng ta đang đạt những bước tiến trong việc trao quyền tự do người Mỹ được chế tạo và lưu giữ năng lượng cho riêng mình – điều mà những nhà môi trường học cũng như cả các nghị sĩ bảo thủ đều ủng hộ.

Cùng lúc đó, chúng ta cũng đã cắt giảm gần 60% lượng dầu mỏ nhập khẩu, cắt giảm lượng ô nhiễm carbon nhiều hơn bất cứ quốc gia nào khác trên Trái đất.

À, giá xăng dưới 2 USD/gallon cũng không tệ. (1 gallon = 3,78 lít – PV)

Giờ chúng ta cần đẩy nhanh tiến độ “tẩy chay” năng lượng bẩn. Thay vì tiếp tục trợ cấp cho những thứ đã thuộc về quá khứ, chúng ta cần đầu tư vào tương lai – nhất là tại các cộng đồng vẫn phụ thuộc vào nhiên liệu hóa thạch.

Đó là lý do tại sao tôi sẽ thúc đẩy việc thay đổi cách quản lý nguồn năng lượng dầu khí và than đá, nhằm thể hiện rõ nét hơn cái giá mà chúng gây ra cho người dân Mỹ cũng như hành tinh của chúng ta.

Có như vậy, chúng ta mới tạo công ăn việc làm được cho những cộng đồng nói trên, cũng như tạo công ăn việc làm cho hàng chục nghìn người Mỹ trong việc xây dựng một hệ thống giao thông của thế kỉ 21.

Đương nhiên những điều này sẽ không thể đạt được trong một sớm một chiều, và đương nhiên vẫn còn rất nhiều cá nhân tổ chức vì lợi ích riêng mà muốn giữ nguyên hiện trạng.

Nhưng với những việc làm chúng ta tạo ra, với những khoản tiền chúng ta tiết kiệm được, và với hành tinh chúng ta gìn giữ – đó mới là viễn cảnh tương lai mà con cháu chúng ta xứng đáng được hưởng.

Obama5

Biến đổi khí hậu chỉ là một trong nhiều những vấn đề mà an ninh quốc gia Mỹ có liên hệ mật thiết với phần còn lại của thế giới.

Đó là lý do tại sao câu hỏi thứ ba mà chúng ta cần cùng nhau tìm lời giải đáp là làm cách nào đảm bảo sự an toàn và vững mạnh của nước Mỹ mà không tự cô lập bản thân hay cố gắng xây dựng lại nhà nước ở bất cứ nơi đâu có vấn đề.

“Nước Mỹ là quốc gia hùng mạnh nhất trên Trái đất. Chấm hết.”

Tôi đã nói với các bạn trước đó rằng, tất cả những lời bàn tán về việc kinh tế Mỹ đang suy thoái chỉ mang màu sắc chính trị mà thôi. Tương tự như vậy là những thứ các bạn nghe được về việc những kẻ thù của chúng ta đang mạnh lên, còn Mỹ lại đang yếu đi.

Nước Mỹ là quốc gia hùng mạnh nhất trên Trái đất. Chấm hết. Không có gì phải bàn cãi. Chi tiêu quân sự của chúng ta cao hơn tổng chi của 8 nước đứng sau.

Quân đội Mỹ là lực lượng chiến đấu tinh nhuệ nhất trong lịch sử thế giới. Không một nước nào dám tấn công chúng ta, hay các đồng minh của chúng ta, vì họ hiểu rằng đó là con đường dẫn tới thất bại.

Các con số thăm dò dư luận cho thấy vị thế của nước Mỹ trên trường quốc tế hiện nay cao hơn so với khi tôi được bầu vào ghế Tổng thống, và với tất cả những vấn đề quốc tế quan trọng, người dân trên thế giới không tìm đến sự dẫn dắt của Bắc Kinh hay Moscow, mà họ tìm đến chúng ta.

 Donald Trump chê Thông điệp Liên bang của Obama là một trong những bài phát biểu tẻ nhạt, lan man và lỏng lẻo nhất mà tôi từng nghe trong suốt một thời gian dài

Donald Trump chê Thông điệp Liên bang của Obama là “một trong những bài phát biểu tẻ nhạt, lan man và lỏng lẻo nhất mà tôi từng nghe trong suốt một thời gian dài”

Là một người bắt đầu mỗi ngày mới với một bản tổng kết tình báo, tôi hiểu đây là thời điểm đầy rẫy hiểm nguy. Nhưng đó không phải vì sức mạnh nước Mỹ đang giảm sút, hay vì một siêu cường khác nổi lên.

Trên thế giới ngày nay, mối đe dọa không đến nhiều từ những cường quốc lạm quyền, mà là từ những nhà nước thất bại.

Trung Đông đang trải qua một đợt chuyển giao kéo dài cả một thế hệ, khơi nguồn bởi giao tranh đã có từ hàng thiên niên kỉ trước. Những cơn bão thổi từ một nền kinh tế Trung Quốc đang trong giai đoạn chuyển giao. Và kể cả khi nền kinh tế còn khó khăn, Nga vẫn đổ nhiều tài nguyên vào việc can thiệp tại Ukraine và Syria – những quốc gia mà họ nhận thấy đang dần rời xa quỹ đạo Nga.

Và trật tự thế giới dựng nên sau Thế chiến II đang gặp nhiều khó khăn trong việc theo kịp với thực tế của thời đại mới hiện nay.

Trách nhiệm xây dựng lại trật tự thuộc về chúng ta. Điều đó đồng nghĩa với việc chúng ta phải đặt ra những ưu tiên.

Ưu tiên thứ nhất là bảo vệ người Mỹ, và truy quét các mạng lưới khủng bố. Cả al-Qaeda và nay là IS đều mang mối hiểm họa trực tiếp đối với người Mỹ, bởi trong thời đại hiện nay, chỉ một nhóm khủng bố không quan tâm gì đến mạng sống con người, kể cả của chính bản thân chúng thôi cũng đủ để gây nhiều thiệt hại.

Chúng sử dụng Internet để đầu độc tâm hồn những người Mỹ; chúng phá đồng minh của chúng ta.

Nhưng trong lúc chúng ta tập trung tiêu diệt IS, những lời khẳng định quá đáng rằng đây là Thế chiến III lại có lợi cho những tên khủng bố này.

Những phần tử cực đoan cầm súng ngồi sau xe bán tải và những đầu óc bệnh hoạn bí mật lên kế hoạch trong các chung cư hay garage, là những mối đe dọa to lớn đối với người dân, và cần phải bị ngăn chặn.

Nhưng tất cả những điều này không đe dọa đến tồn vong của nước Mỹ.

Đó là câu chuyện mà IS muốn tất cả phải tin, đó là những lời tuyên truyền chúng sử dụng để tuyển quân.

Chúng ta không cần phải chứng minh quyết tâm chống khủng bố bằng cách khiến chúng mạnh hơn, và cũng không cần phải đẩy những đồng minh quan trọng của mình sang một bên bằng việc nhắc lại những lời dối trá rằng những gì IS đang làm là hiện thân của một trong những tôn giáo lớn nhất thế giới.

Chúng ta đơn giản chỉ cần gọi chúng theo đúng bản chất – những kẻ giết người bệnh hoạn mà chúng ta phải tìm diệt.

Đó chính là những gì chúng ta đang làm. Trong hơn một năm qua, Mỹ đã dẫn đầu một liên quân 60 quốc gia với mục tiêu cắt đứt nguồn tài chính, phá vỡ các âm mưu, chấm dứt dòng phần tử cực đoan đổ về Trung Đông, và dập tắt hệ tư tưởng bệnh hoạn của IS.

 Ngoại trưởng Mỹ John Kerry ca ngợi: Không thể đồng tình hơn với Tổng thống: Về những vấn đề gây lo ngại trên toàn cầu, chúng ta sẽ vận động cả thế giới chung tay với mình.

Ngoại trưởng Mỹ John Kerry ca ngợi: “Không thể đồng tình hơn với Tổng thống: Về những vấn đề gây lo ngại trên toàn cầu, chúng ta sẽ vận động cả thế giới chung tay với mình”.

Với gần 10.000 đợt không kích, chúng ta đang tiêu diệt tầng lớp lãnh đạo, nguồn dầu khí, các trại huấn luyện, và vũ khí của chúng.

Chúng ta đang huấn luyện, trang bị vũ khí, và hậu thuẫn các lực lượng tích cực chiến đấu chiếm lại lãnh thổ từ tay IS tại Iraq và Syria.

Nếu Quốc hội thực sự nghiêm túc muốn giành thắng lợi trong trận chiến này, và muốn gửi một thông điệp tới quân đội Mỹ cũng như toàn thế giới, các vị hãy sớm thông qua việc sử dụng lực lượng quân đội chống lại IS. Hãy đem ra bỏ phiếu đi.

Nhưng người Mỹ hãy yên tâm rằng, dù Quốc hội có hành động hay không, thì IS cũng sẽ phải nếm trải bài học đã từng dành cho những tên khủng bố trước chúng.

Nếu các bạn hoài nghi quyết tâm của nước Mỹ – hay của chính tôi – trong việc đảm bảo công lý được thực thi, hãy hỏi Osama bin Laden. Hãy hỏi lãnh đạo al-Qaeda tại Yemen, kẻ đã bị tiêu diệt năm ngoái. Hãy hỏi kẻ gây ra vụ tấn công tại Bengazi và giờ đang ngồi trong tù.

Khi các ngươi nhắm vào nước Mỹ, nước Mỹ sẽ tìm bằng được các ngươi. Điều này sẽ cần thời gian, nhưng thù thì chúng ta sẽ không bao giờ quên, và mạng lưới truy quét của chúng ta không có giới hạn.

Chính sách đối ngoại của chúng ta cần tập trung vào mối đe dọa từ IS và al-Qaeda, nhưng không thể chỉ dừng lại ở đó.

Vì kể cả khi không còn IS, thì sự bất ổn cũng sẽ tiếp diễn trong hàng thập kỉ ở nhiều nơi khác trên thế giới – tại Trung Đông, tại Afghanistan và Pakistan, tại Trung Mỹ, châu Phi, và châu Á.

Một vài nơi trong số này đã trở thành nơi trú ẩn an toàn cho các mạng lưới khủng bố; một số khác lại phải chịu cảnh giao tranh sắc tộc, nạn đói, và tạo ra những làn sóng nhập cư kế tiếp.

Thế giới sẽ lại tìm đến chúng ta để hỗ trợ giải quyết những vấn đề này, và câu trả lời của chúng ta không thể chỉ là những lời nói cứng, hay những lời kêu gọi ném bom rải thảm dân lành. Nghe trên TV thì có vẻ hay, nhưng sẽ chả có ích gì trên trường quốc tế.

Chúng ta cũng không thể cứ cố kiểm soát và “đập đi xây lại” bất kì quốc gia nào gặp khủng hoảng. Điều đó không thể hiện sự lãnh đạo, mà đó chỉ là công thức dẫn đến sự sa lầy, khiến người Mỹ phải đổ máu, mất đi những tài nguyên mà rốt cục sẽ khiến chúng ta suy yếu.

Đáng ra giờ đây chúng ta đã phải học thuộc lòng bài học ở Việt Nam, hay ở Iraq rồi.

May mắn là chúng ta có một cách tiếp cận thông minh hơn, một chiến lược kiên nhẫn và kỉ luật, tận dụng mọi khía cạnh trong sức mạnh quốc gia của nước Mỹ.

Nước Mỹ luôn hành động, hành động đơn phương nếu cần thiết, để bảo vệ người dân và đồng minh của chúng ta; nhưng trong các vấn đề mang tính toàn cầu, chúng ta sẽ huy động cả thế giới cùng hợp tác, để mỗi nước hoàn thành phần trách nhiệm của riêng mình.

Đó là cách chúng ta tiếp cận các cuộc giao tranh như tại Syria hiện nay, nơi chúng ta đang bắt tay với các lực lượng địa phương cũng như lãnh đạo cộng đồng quốc tế trong việc giúp đỡ xã hội tại đây hướng tới một nền hòa bình lâu dài.

Đó là lý do tại sao chúng ta xây dựng một liên quân toàn cầu, với những lệnh trừng phạt và các biện pháp ngoại giao dựa theo nguyên tắc, để ngăn chặn Iran trang bị vũ khí hạt nhân. Lúc này đây, Iran đã tạm ngưng chương trình hạt nhân, chuyển giao lượng uranium dự trữ, và thế giới đã tránh được một cuộc chiến khác.

Đó là cách chúng ta ngăn chặn Ebola lây lan ở Tây Phi. Quân đội, các bác sĩ, và các nhân viên phát triển đã tạo ra một nền tảng để các nước khác có thể cùng chúng ta dập tắt đại dịch này.

Đó là cách chúng ta tạo nên hiệp định Đối tác Xuyên Thái Bình Dương (TPP) để mở cửa thị trường, bảo vệ quyền lợi người lao động, bảo vệ môi trường, và nâng tầm lãnh đạo của Mỹ tại châu Á.

TPP đã cắt 18.000 loại hình thuế quan đối với các sản phẩm do Mỹ sản xuất, và hỗ trợ tạo thêm nhiều công ăn việc làm.

Với TPP, Trung Quốc không còn là quốc gia đặt ra luật lệ tại châu Á-Thái Bình Dương, mà là chúng ta. Quốc hội muốn chúng ta thể hiện sức mạnh nước Mỹ trong thế kỉ này ư? Vậy thì hãy thông qua TPP đi, và trao cho chúng ta cơ hội để thể hiện.

50 năm cô lập Cuba đã không thể đề cao nền dân chủ, và khiến chúng ta phải chịu một bước lùi ở Mỹ Latin.

Đó là lý do tại sao chúng ta khôi phục quan hệ ngoại giao, mở cửa du lịch và giao thương, cũng như sẵn sàng cải thiện đời sống của người dân Cuba.

Quốc hội muốn củng cố vị thế lãnh đạo và niềm tin của các nước Tây bán cầu đối với Mỹ? Vậy thì hãy nhận ra rằng Chiến tranh Lạnh đã qua rồi. Dỡ bỏ cấm vận đi.

 Trả lời phóng viên USA Today, ứng viên Tổng thống của đảng Dân chủ Bernie Sanders nhận xét bài phát biểu của ông Obama xuất sắc. Còn trên Twitter của mình, ông Sanders viết: Bài phát biểu ngày hôm nay rất quan trọng. Tổng thống đã nhắc chúng ta nhớ lại rằng, chúng ta không sợ thay đổi, mà nên sử dụng nó để cải thiện cuộc sống của người dân Mỹ.

Trả lời phóng viên USA Today, ứng viên Tổng thống của đảng Dân chủ Bernie Sanders nhận xét bài phát biểu của ông Obama “xuất sắc”. Còn trên Twitter của mình, ông Sanders viết: “Bài phát biểu ngày hôm nay rất quan trọng. Tổng thống đã nhắc chúng ta nhớ lại rằng, chúng ta không sợ thay đổi, mà nên sử dụng nó để cải thiện cuộc sống của người dân Mỹ”.

Vị thế lãnh đạo của nước Mỹ trong thế kỉ 21 không phải một sự lựa chọn giữa một là bỏ mặc phần còn lại của thế giới – trừ việc tiêu diệt khủng bố – với hai là “đập đi xây lại” bất kì xã hội nào gặp vấn đề.

Sự lãnh đạo phải là kết hợp của việc áp dụng hợp lý sức mạnh quân sự, và kêu gọi thế giới ủng hộ những mục tiêu đúng đắn.

Nó đồng nghĩa với việc coi sự trợ giúp từ bên ngoài như một phần của an ninh quốc gia, thay vì coi đó như thể từ thiện.

Khi chúng ta dẫn đầu trong việc kêu gọi gần 200 nước đi tới kí kết hiệp ước lịch sử nhằm chống lại biến đổi khí hậu – điều đó không chỉ giúp cho các quốc gia hiện đang bị ảnh hưởng, mà còn bảo vệ tương lai con cháu chính chúng ta.

Khi chúng ta hỗ trợ Ukraine bảo vệ nền dân chủ của họ, hay giúp đỡ Colombia giải quyết cuộc nội chiến kéo dài hàng thập kỉ, điều đó củng cố một trật tự quốc tế mà chúng ta còn phải phụ thuộc rất nhiều.

Khi chúng ta giúp đỡ các nước châu Phi giải quyết vấn đề lương thực cũng như chăm lo cho người bệnh, điều đó sẽ ngăn cản việc một đại dịch có thể chạm tới nước Mỹ.

Tại châu Phi lúc này, chúng ta đang trong công cuộc chấm dứt nạn HIV/AIDS, và có đủ tiềm năng để làm điều tương tự với bệnh sốt rét. Tôi sẽ hối thúc Quốc hội cung cấp vốn cho chiến dịch này.

Đó mới là sức mạnh. Đó mới là lãnh đạo. Và cái cách lãnh đạo ấy phụ thuộc vào những hành động làm gương của chúng ta.

Đó là lý do tại sao tôi sẽ tiếp tục thúc đẩy việc đóng cửa nhà tù Guantanamo: Vừa tốn kém, vừa không cần thiết, và chỉ tạo thêm cái cớ để kẻ thù của chúng ta chiêu mộ thêm quân.

Đó là lý do tại sao chúng ta cần loại bỏ hoàn toàn thể loại chính trị nhắm vào chủng tộc hay tôn giáo của người khác để công kích. Đây không phải vấn đề ý thức chính trị (political correctness), mà chúng ta phải hiểu được những gì tạo nên sự hùng mạnh của nước Mỹ.

Thế giới tôn trọng chúng ta không phải vì kho vũ khí chúng ta sở hữu, mà là vì sự tôn trọng chúng ta dành cho mọi sắc tộc, cũng như sự cởi mở chấp nhận mọi tôn giáo.

Đức Cha – Giáo hoàng Francis, đã từng đứng tại đây và nói với tất cả chúng ta rằng “bắt chước sự thù ghét và bạo tàn của những kẻ độc tài, những kẻ sát nhân, là cách tốt nhất để thế chân bọn chúng”.

Khi các chính trị gia chỉ trích người Hồi giáo, khi một thánh đường Hồi giáo bị đập phá, khi một đứa trẻ bị bắt nạt, tất cả đều không khiến chúng ta an toàn hơn.

Đây không thể được coi là nói thẳng. Mà đây là nói sai hoàn toàn. Điều đó làm hỏng hình ảnh của chúng ta trong mắt thế giới, khiến chúng ta gặp nhiều khó khăn hơn trong việc đạt được những mục đích của mình, và phản lại những giá trị dân tộc của chúng ta.

Obama6

“We the People” – Hiến pháp của chúng ta mở đầu với 3 từ đơn giản ấy, một cụm từ mà chúng ta đã nhận ra rằng nó mang ý nghĩa toàn thể người dân, không chỉ một bộ phận, một cụm từ có ý nhấn mạnh rằng chúng ta khi trỗi dậy phải trỗi dậy cùng nhau, và khi tàn cũng phải tàn cùng nhau.

Điều đó đưa tôi đến với điều thứ tư, và có lẽ là điều quan trọng nhất tôi muốn nói tới trong đêm nay.

Thay đổi cách làm chính trị

Tương lai chúng ta muốn – một tương lai với cơ hội và sự đảm bảo cho tất cả các gia đình nước Mỹ; một tương lai với sự gia tăng mức sống và một hành tinh bền vững, bình yên cho con em chúng ta – tất cả đều nằm trong tầm với.

Nhưng tương lai ấy chỉ có thể trở thành hiện thực nếu chúng ta hợp tác cùng nhau. Tương lai ấy chỉ có thể trở thành hiện thực nếu chúng ta có những cuộc tranh luận hợp lý, mang tính xây dựng.

Tương lai ấy chỉ có thể trở thành hiện thực nếu chúng ta thay đổi cách làm chính trị của mình.

Cải thiện hệ thống chính trị không có nghĩa chúng ta phải nhất trí trong mọi quan điểm. Mỹ là nước lớn, với nhiều khu vực, nhiều cách suy nghĩ, nhiều lợi ích riêng. Đây cũng là một thế mạnh của chúng ta.

Những người sáng lập nước Mỹ (Founding Fathers) đã phân bố quyền lực giữa các bang và các nhánh của chính phủ, vì họ biết trước chúng ta sẽ có tranh cãi, cũng giống như họ đã tranh cãi về kích cỡ và hình thức của chính phủ, về tài chính và quan hệ quốc tế, về định nghĩa của sự tự do và tầm quan trọng sống còn của an ninh nước Mỹ.

Nhưng một nền dân chủ đòi hỏi những kết nối cơ bản về niềm tin giữa người dân. Dân chủ sẽ không thể phát triển nếu chúng ta cứ nghĩ rằng bất kì ai bất đồng với chúng ta đều làm như vậy với ác ý, rằng bất kì địch thủ chính trị nào của chúng ta cũng là những kẻ không yêu nước.

Dân chủ sẽ đình trệ nếu thiếu đi tâm lý sẵn sàng thỏa hiệp; hay kể cả khi những sự thật cơ bản cũng bị đem ra tranh cãi, và khi chúng ta chỉ lắng nghe ý kiến của những người có chung quan điểm.

Xã hội sẽ tàn khi chỉ những giọng điệu cực đoan nhất thu hút được sự chú ý. Trên tất cả, nền dân chủ sẽ mất đi bản sắc của nó khi người dân cảm thấy tiếng nói của họ không còn có ý nghĩa gì nữa, khi hệ thống đã bị lợi dụng để phục vụ lợi ích riêng của những nhóm người giàu có và quyền lực.

Rất nhiều người Mỹ đang có cảm nhận như vậy vào lúc này. Đó là một trong những điều hiếm hoi mà tôi hối tiếc trong nhiệm kì Tổng thống của mình – sự hoài nghi và đấu đá giữa hai đảng không những không được cải thiện mà còn trở nên trầm trọng hơn.

Chắc chắn một Tổng thống với tài năng cỡ Lincoln hay Roosevelt có thể làm tốt hơn trong vai trò cầu nối chia cắt giữa hai đảng, nhưng tôi cam kết sẽ tiếp tục cố gắng cải thiện, chừng nào tôi còn trên cương vị Tổng thống.

Nhưng, thưa các công dân nước Mỹ, đây không thể chỉ là nhiệm vụ của riêng tôi – hay của bất kì Tổng thống nào khác.

Có rất nhiều những người có mặt tại đây hôm nay mong muốn hợp tác giữa hai đảng được đẩy mạnh, mong muốn những cuộc tranh luận ở tầm cao hơn tại Washington, nhưng lại bị cuốn vào vòng xoáy của những đòi hỏi để có thể giữ ghế. Tôi biết chứ, vì chính các vị đã nói với tôi như vậy.

Và nếu chúng ta muốn một hệ thống chính trị tốt hơn, thay đổi một nghị sĩ hay thậm chí một Tổng thống là chưa đủ, chúng ta phải thay đổi hệ thống sao cho nó phản ánh mặt tốt của mỗi người chúng ta.

GIÁO SƯ-TIẾN SĨ BÁO CHÍ TRUYỀN THÔNG, ĐẠI HỌC TỔNG HỢP MESSIAH, MỸ
EDWARD ARKE
Ở năm cuối nhiệm kì và đương nhiên không thể tái tranh cử, Tổng thống Mỹ sẽ tập trung vào việc xây dựng và để lại di sản, những dấu ấn của mình khi đương nhiệm. Trong bài Thông điệp Liên bang cuối cùng này, tôi nghĩ ông Obama sẽ tập trung vào những gì còn sót lại trong các dự luật mà ông muốn quốc hội thông qua, để có thể rời Nhà Trắng với những dấu ấn mà ông muốn được đời sau nhắc tới.

Chúng ta phải chấm dứt việc chia ra những khu bầu cử địa phương để tránh việc các chính trị gia có thể khoanh vùng chọn người bỏ phiếu cho mình.

Chúng ta phải giảm thiểu sự phụ thuộc vào tiền bạc trong chính trị, để tránh việc một vài nhóm người với những lợi ích riêng có thể dùng tiền mua bầu cử.

Và nếu cách tiếp cận hiện nay của chúng ta đối với các khoản tiền liên quan đến chiến dịch tranh cử không được tòa án chấp thuận, chúng ta cần ngồi lại với nhau để tìm ra một giải pháp thực thụ.

Chúng ta phải đơn giản hóa bầu cử, thay vì phức tạp hóa, và điều chỉnh sao cho phù hợp với thời thế hiện nay. Trong năm nay, tôi dự kiến sẽ đi khắp nước Mỹ để thúc đẩy cải cách phục vụ mục đích nói trên.

Nhưng bản thân tôi không thể làm được tất cả những điều này. Thay đổi trong thể chế chính trị của chúng ta – không chỉ trong việc ai sẽ trúng cử hay hình thức bầu cử ra sao – sẽ chỉ xảy ra khi người Mỹ muốn điều đó xảy ra. Điều này phụ thuộc vào các bạn. Một chính phủ của dân, do dân và vì dân là như vậy đấy.

Những gì tôi đang muốn thực hiện sẽ rất khó. Cách dễ hơn là cứ hoài nghi, là cứ chấp nhận sự thật rằng thay đổi là không thể, rằng không có tương lai cho chính trị, rằng tiếng nói và hành động của chúng ta sẽ chẳng có ý nghĩa gì.

Nhưng chúng ta bỏ cuộc trong hiện tại, có nghĩa là chúng ta cũng từ bỏ luôn mong muốn cải thiện tương lai. Những kẻ có tiền và có quyền sẽ tiếp tục đứng đằng sau các quyết định có thể khiến nước Mỹ đi đến chiến tranh, gây ra một cuộc khủng hoảng kinh tế, hay đánh mất đi quyền bình đẳng và quyền bầu cử mà hàng thế hệ người Mỹ đã hi sinh xương máu để giành lấy.

Khi nỗi bực dọc ấy lớn dần, sẽ có những tiếng nói dụ dỗ chúng ta trở lại thời chia rẽ bộ tộc, để đổ hết tội lỗi cho những người đồng hương không cùng màu da với chúng ta, không cầu nguyện như cách chúng ta cầu nguyện, không bỏ phiếu cho những người chúng ta ủng hộ, hay không cùng nguồn gốc với chúng ta.

Chúng ta không được phép đi theo con đường ấy. Vì nó sẽ không dẫn chúng ta đến với một nền kinh tế chúng ta muốn, nó sẽ không dẫn chúng ta đến sự an toàn chúng ta muốn, và trên tất cả, nó phản lại tất cả những giá trị đã khiến Mỹ trở thành đất nước mà tất cả thế giới phải ghen tị.

 Những ứng viên Tổng thống Mỹ được dân mạng nhắc tới nhiều nhất trong thời gian ông Obama đọc Thông điệp Liên bang

Những ứng viên Tổng thống Mỹ được dân mạng nhắc tới nhiều nhất trong thời gian ông Obama đọc Thông điệp Liên bang

Vậy nên, thưa toàn thể công dân nước Mỹ, dù đức tin của bạn là gì, dù bạn theo đảng này hay đảng khác, hay không theo đảng nào, thì tương lai của chúng ta phụ thuộc vào việc bạn có sẵn sàng thực hiện bổn phận của một công dân hay không.

Hãy bỏ phiếu. Hãy thể hiện quan điểm. Hãy đứng lên vì những người khác, nhất là những người yếu đuối, những số phận mong manh. Hãy hiểu rằng mỗi chúng ta có thể tồn tại nơi đây là nhờ một ai đó, ở một nơi nào đó, đã từng đứng lên vì chúng ta.

Hãy luôn năng động trong xã hội để thể hiện sự tốt đẹp, những phẩm chất đạo đức, và sự lạc quan mà mỗi ngày tôi vẫn thấy hiện hữu trong tâm hồn những người dân nước Mỹ.

Không dễ để làm được điều đó trong nền dân chủ của chúng ta hiện nay. Nhưng tôi xin hứa với các bạn rằng ngày này năm sau, khi tôi không còn giữ chức Tổng thống, tôi sẽ sát cánh bên các bạn với tư cách một công dân Mỹ – một người đã lấy cảm hứng từ những tiếng nói của sự bình đẳng, của tầm nhìn, của lòng cản đảm, của khiếu hài hước, và của lòng vị tha, những tiếng nói đã giúp nước Mỹ có được như ngày hôm nay.

Những tiếng nói ấy đã giúp chúng ta nhìn nhận bản thân trước hết không phải một người da đen hay da trắng, người châu Á hay Latin, người đồng tính hay dị tính, người bản xứ hay nhập cư, cử tri Dân chủ hay Cộng hòa, mà là một người Mỹ.

Những tiếng nói mà Martin Luther King tin rằng sẽ là tiếng nói của chiến thắng vang lên sau cùng, những tiếng nói của sự thật, của tình yêu vô điều kiện.

Những tiếng nói ấy vẫn ở đâu đó ngoài kia, nhưng không nhận được nhiều sự chú ý. Chính những tiếng nói ấy cũng không muốn được chú ý, vì họ đang bận thực hiện những sứ mệnh mà đất nước này cần.

Tôi thấy họ ở khắp mọi nơi trên đất nước vĩ đại của chúng ta. Tôi thấy các bạn chứ. Tôi biết các bạn vẫn ở đó. Các bạn chính là lý do tại sao tôi có sự tự tin lớn đến vậy vào tương lai của chúng ta. Vì tôi thấy bổn phận công dân vẫn được các bạn thực thi một cách thầm lặng nhưng mạnh mẽ mỗi ngày.

Tôi thấy được điều đó ở người công nhân làm việc thêm giờ tại công xưởng để giúp công ty không phá sản, và ở người sếp chấp nhận tăng lương cho người công nhân ấy để giữ anh lại làm việc.

Tôi thấy được điều đó ở cô bé Dreamer (từ chỉ người Mỹ có xuất thân là người nhập cư/di cư – PV) thức khuya hoàn thiện đề tài khoa học của mình, và ở người giáo viên đến sớm chỉ để dạy cô bé Dreamer tận tình vì anh biết rằng, một ngày nào đó cô bé ấy có thể phát minh ra thuốc chữa bệnh.

Tôi thấy được điều đó ở một người Mỹ ra tù sau khi đã mãn hạn, và mơ về việc tìm lại chính mình, và trong người chủ cửa hàng đã tạo điều kiện cho anh ấy có cơ hội thứ hai.

Tôi thấy được điều đó ở người biểu tình, với quyết tâm chứng minh tầm quan trọng của công lý, và ở người cảnh sát đi bộ tuần tra, đối xử với tất cả mọi người bằng sự tôn trọng, dũng cảm và thầm lặng làm tròn nhiệm vụ đảm bảo an toàn cho mỗi chúng ta.

Tôi thấy được điều đó ở người lính sẵn sàng làm mọi thứ để cứu lấy những người đồng đội, ở người y tá luôn ở bên chăm sóc tận tình cho đến khi người lính ấy có thể tham gia một cuộc chạy marathon, và ở những người xếp hàng cổ vũ người lính ấy hoàn thành cuộc đua.

Tôi thấy được điều đó ở cậu con trai đã tìm được sự dũng cảm để bộc bạch giới tính thật của mình, và ở người cha mà tình yêu ông dành cho con mình vượt lên tất cả những gì ông đã được dạy trước kia.

Tôi thấy được điều đó ở bà cụ sẵn sàng xếp hàng thật lâu để bỏ phiếu; ở công dân tham gia bầu cử lần đầu; ở những người tình nguyện tại các trạm bỏ phiếu với suy nghĩ rằng bất kì lá phiếu nào cũng có giá trị, bởi mỗi lá phiếu đều thể hiện rằng cái quyền bầu cử thiêng liêng ấy có giá trị đến nhường nào.

Đó là nước Mỹ mà tôi biết. Đó là nước Mỹ mà chúng ta yêu quý. Những đôi mắt mở rộng. Những trái tim nhân hậu. Tâm thế lạc quan rằng sự thật và tình yêu vô điều kiện sẽ giành chiến thắng. Đó là những gì khiến tôi luôn hi vọng vào tương lai của chúng ta.

Vì các bạn. Tôi luôn tin vào các bạn. Đó là lý do tại sao tôi đứng đây hôm nay, tự tin tuyên bố rằng, nước Mỹ vẫn vững mạnh. (The State of the Union is strong – câu nói “cửa miệng” của các Tổng thống Mỹ trong Thông điệp Liên bang).

Cảm ơn tất cả các bạn, Chúa phù hộ các bạn, và Chúa phù hộ nước Mỹ.

Nguồn: http://soha.vn 

Bản tiếng Anh
Barack Obama
(trang chính thức)
Barack Obama (trên trang Face Book)
Yesterday at 8:25am · It’s here—tune in at 9 p.m. ET for President Obama’s last State of the Union: http://ofa.bo/e5Pj
Barack Obama trên Twitter
Barack Obama trên YouTube (bài liên quan trước đó)

President Obama Addresses the Nation on the ISIL Threat

Xuân qua , Hạ tới. Chúc mừng Năm mới 2016 vui khỏe hạnh phúc

Chaongaymoi

Hoàng Kim Bài viết mới trên TÌNH YÊU CUỘC SỐNG
CNM365, ngày mới nhất bấm vào đây cp nht mi ngày

Video yêu thích
Đại Chiến Xích Bích 2 Phim dã sử hay nhất Trung Quốc
http://www.youtube.com/user/hoangkimvietnam
Secret Garden – Poéme
Chopin’s Raindrops

Trở về trang chính
Hoàng Kim  Ngọc Phương Nam  Thung dung  Dạy và học  Cây Lương thực  Dạy và Học  Tình yêu cuộc sống  Kim on LinkedIn  Kim on Facebook  Kim on Twitter