Bài viết cá tháng Tư hay nhất


PhanChivaBan

CNM365. Lão Hâm được thưởng là bài viết cá tháng Tư hay nhất theo bình chọn của Chiếu làng.

LÃO HÂM ĐƯỢC THƯỞNG

Phan Chí Thắng

Ngồi cafe chém gió với đám bạn tới gần nửa đêm lão Hâm mới dắt xe ra về. Hôm nay số lão đen, gặp toàn đèn đỏ.
Đen nữa là vừa qua được ngã tư cuối cùng thì lão bị một nhóm cảnh sát giao thông chặn lại.
Chú trung úy cảnh sát đứng nghiêm chào lão theo như điều lệnh rồi nhã nhặn:
– Xin bác cho thử nồng độ cồn.
Thấy mấy viên cảnh sát có đeo thẻ xanh ở ngực, lão yên tâm dựng xe rồi thổi vào cái dụng cụ đo độ cồn như hướng dẫn của trung úy.
– Độ cồn bằng không, viên trung úy kết luận.
Một chú khác, đại úy, có vẻ là chỉ huy của cả nhóm:
– Đề nghị bác cho xem giấy tờ.
Lão Hâm không phải loại vừa, cãi ngay:
– Tôi không vi phạm Luật giao thông, không bia rượu khi tham gia giao thông, các anh không có quyền kiểm tra giấy tờ xe của tôi!

Viên đại úy cười nhã nhặn, nhã nhặn hơn cả chú trung úy:
– Báo cáo bác là theo nghi định số xxx ngày yyy của Thủ tướng Chính phủ về thi hành Luật Giao thông đường bộ, kể từ ngày hôm nay chúng tôi áp dụng thưởng cho những ai tham gia giao thông nghiêm chỉnh. Qua camera theo dõi, chúng tôi biết bác đã nghiêm túc dừng xe trước 6 ngã tư có đèn đỏ, mặc dù phố vằng không người qua lại.
Mức thưởng áp dụng trong trường hợp này là 250.000 đ. và là thưởng nóng. Đề nghị bác cho xem chứng minh thư nhân dân để chúng tôi lập biên bản thưởng.

Lão Hâm vẫn chưa chịu:
– Thế sao lại phải thử nồng độ cồn?
– Dạ thưa, phải chắc chắn rằng bác tuân thủ Luật giao thông trong tình trạng hoàn toàn tỉnh tảo chứ không phải là do say bia rượu ạ!
Chả nhẽ lại thưởng cho người chấp hành nghiêm chỉnh chỉ là do say rượu?

Biên bản có mẫu in sẵn, chỉ việc điền tên người, địa điểm, thời gian và hành vi xứng đáng được thưởng.
Lão Hâm ký biên bản rồi ký tiếp luôn phiếu chi 250 ngàn đồng.

Thấy các chú cảnh sát hiền lành dễ thương, lão Hâm trích lại 100 ngàn gọi là bồi dưỡng làm đêm vất vả. Viên đại úy tiếp tục cười nhã nhặn:
– Bác cất tiền đi, không nên làm thế, chúng cháu ăn lương nhà nước rồi. Bác mà không cất, chúng cháu sẽ lập biên bản là bác đã hối lộ người thi hành công vụ.

Trời! Lão dại gì để mang tiếng hối lộ.
Tối về lão ngủ rất ngon.

Sáng ra lão vui vẻ bóc tờ lịch. Hôm nay là ngày đầu tiên của tháng Tư!

Phan Chi

PHAN CHÍ THẮNG

Hoàng Kim

DẠY VÀ HỌC. Nhân chuyện vui, một bạn hỏi tôi: “Văn hóa là gì?” Tôi trả lời: “Các cụ có định nghĩa rồi. Văn hóa là điều người ta còn nhớ khi người ta đã quên đi tất cả ”.  Bạn tôi hỏi tiếp: ” Theo anh thì anh Thắng là người thế nào ? anh nhớ gì về anh Phan Chí Thắng?”. Tôi đáp không chút ngập ngừng: ” Theo mình, đó là một người rất hay, sâu sắc, tinh tế.” và xòe năm ngón tay nhớ năm bài viết gần đây của anh.

MỘT GIỜ DẠY HỌC CỦA KHỔNG TỬ

Phan Chí Thắng

Khổng tử thường đưa học trò đi các nơi du lịch sinh thái, vừa đi vừa dạy bằng cách trò chuyện với học trò. Các giáo án từ trên đưa xuống tỏ ra quá giáo điều và khô cứng nên ông không dùng. Mà ông cũng không bao giờ chuẩn bị giáo án. Ông phó mặc cho trí tuệ và cảm hứng dẫn dắt.

Vào một ngày đầu thu mát mẻ, ông đưa mấy người học trò ra vườn trúc. Những khóm trúc xanh nằm giữa bãi cỏ xanh. Xa xa có con suối róc rách, bên kia con suối là đồi chè rất xanh, vài ba thiếu nữ đang khom lưng hái chè.

Cầm chén rượu từ tay Tử Tư, người cháu duy nhất là môn đồ của ông, Khổng tử thư thái ngắm nhìn cảnh đẹp thiên nhiên đang bày ra trước mắt. Mấy người học trò cung kính chắp tay đứng sau lưng ông.

Bỗng Khổng tử cất tiếng:

– Hôm nay ta muốn các con trả lời câu hỏi: “Cái gì ở sau lưng người đàn bà?”

Sau vài phút suy nghĩ, Tử Tư bước lên:

– Thưa thầy, sau lưng người đàn bà là một giỏ đầy trách nhiệm. Mời thầy và các bạn nhìn lên đồi sẽ thấy những người phụ nữ đang còng lưng với cái giỏ chè.

Khổng tử chiêu một ngụm rượu, vuốt râu khen Tử Tư:

– Con là người có tấm lòng nhân ái và biết thông cảm với nhân quần. Ta cho con 7 điểm.

Đến lượt Mạnh tử:

– Thưa thầy, sau lưng người đàn bà là không có gì ạ. Bản thân người đàn bà đã quá đẹp, không còn cái gì xung quanh có thể so sánh nổi với người đàn bà nữa rồi. Ca dao có câu:

Trúc xinh trúc đứng đầu đình
Em xinh em đứng một mình cũng xinh

Khổng tử lại chiêu thêm một ngụm rượu, cười hiền hậu:

– Con có khả năng tư duy logic và là người tin vào Chân Thiện Mỹ. Ta cho con 7 điểm.

Đến lượt Tuân Tử:

– Thưa thầy, sau lưng người đàn bà là nhiều người đàn ông ạ. Đó là những người si mê chạy theo nàng.

Khổng tử cười lớn:

– Con nói đúng. Con biết đề cao sự thực tế và những khía cạnh vật chất trong tư tưởng Khổng Tử. Ta cho con 7 điểm.

Tất cả các con đều nói đúng nhưng chỉ mới đưa ra được một câu trả lời chưa khái quát, lại quá phức tạp và có vẻ chữ nghĩa quá!

Đám học trò im lặng chờ thầy đưa ra đáp án. Khổng tử uống nốt chén rượu, chậm rãi nói:

– Rất đơn giản: Ở ngay sau lưng của người đàn bà là cái khoá áo ngực. Hầu hết thời gian trong ngày người đàn bà mặc áo ngực? Ta hiểu các con muốn nói là có những lúc người đàn bà không mặc áo ngực. Những lúc đó thì chúng ta chỉ quan tâm đến phía trước của người đàn bà thôi. Ha ha!

Các môn đồ cúi đầu suy nghĩ. Thầy của họ thật sâu sắc. Thầy dạy cho họ biết bao giờ người ta cũng nhận thức thế giới khách quan như nó vốn có nhưng lại theo quyền lợi của ta.

TỨ TUYỆT KHÔNG ĐỀ

Phan Chí Thắng

Không có rượu sao mà say đến thế
Giải Ngân Hà mờ tỏ  bóng thời gian
Ta đã được một lần say lặng lẽ
Giữa cuộc đời tỉnh táo đến khôn ngoan.

TA NỢ

Phan Chí Thắng

Ta nợ mặt trời chiếc bóng dưới chân
Ta nợ đêm thu tiếng sáo trong ngần
Ta nợ mẹ già tháng năm tần tảo
Ta nợ vợ hiền một thời thanh xuân

Ta nợ cuộc đời cúi đầu tạ lỗi
Ta nợ quê hương núi thẫm ráng chiều
Ta nợ lòng mình những lần thất hẹn
Ta nợ cuộc tình khoá lễ cầu siêu

CÂY LỘC VÙNG THAY LÁ TỰ LÀM  XUÂN

Phan Chí Thắng

Bão xa. Mưa dai. Bầu trời xa lạ
Hà nội mùa thu bỗng lạnh bất thần
Lá lộc vừng đua nhau rơi vàng úa
Anh cháy lòng ngơ ngác mất người thân

Trên những cành khô khan trần trụi
Những mầm non chợt hé mắt xanh ngần
Thêu lộc thắm giữa trời thu ám bụi
Cây lộc vừng thay lá tự làm xuân

Anh không thay được bàn tay đôi mắt
Nhưng hồng cầu anh thay mới từng giây
Lộc non xanh luôn chứa đầy lồng ngực
Cây tình mình mỗi lúc một xuân say

Ở ĐÂU?

Phan Chí Thắng

Ở đâu có một ngôi nhà bé
Cửa sổ đèn khuya bóng em ngồi
Giai điệu dân ca ngân nhè nhẹ
Tự tình dạ khúc gửi xa xôi

Ở đâu có một khuôn vườn lặng
Em nở dùm tôi những nụ hồng
Chim hót chào reo bình minh nắng
Sương mòn xao xuyến như mắt mong

Ở đâu có một trời thương nhớ
Em thấu dùm tôi nỗi cháy lòng

Ở đâu có một con thuyền nhỏ
Chở những vần thơ tôi sang sông.

xem tiếp…
Bên suối một nhành mai
Lão Hâm câu chuyện bên bàn cờ

 

Chaongaymoi

Hoàng Kim Bài viết mới trên TÌNH YÊU CUỘC SỐNG
CNM365, ngày mới nhất bấm vào đây cp nht mi ngày