Vỉa hè đọc lại và suy ngẫm


doclaivasuyngam201736

‘Tư duy và tầm nhìn vỉa hè’ là bài viết của Hiệu Minh một bài viết đáng suy ngẫm. “Tôn Đản là của các quan.  Nhà Thờ là của trung gian quần thần.  Đồng Xuân là của thương nhân.  Vỉa hè là của nhân dân anh hùng”. Thời bao cấp nghèo khó đó kéo theo vỉa hè tiếp tục oằn lưng mang trên vai “sứ mệnh lịch sử buôn bán” trải dài hai thế kỷ.

Dù sang thế kỷ 21 gần hai thập kỷ, hè phố trở thành cái nút thắt cản trở phát triển mà nặng nề nhất là Hà Nội. Gần đây với sự ra quân đồng loạt ở Hà Nội và HCM nhằm giành lại vỉa hè cho người đi bộ, nhất là biện pháp mạnh của ông Đoàn Ngọc Hải, Phó Chủ Tịch Q1 Thành phố Hồ Chí Minh và sau đó là ông Nguyễn Đức Chung, Chủ tịch TP. Hà Nội, được dư luận đồng tình”.

Vĩa hè đọc lại và suy ngẫm.

Hoàng Kim

Tài liệu dẫn

SOHA: Tư duy và tầm nhìn vỉa hè

Hiệu Minh

Vỉa hè Hà Nội, Sài Gòn đã phát triển ngoài tầm kiểm soát. Đã tới lúc phải lập lại trật tự cho nó dù đã muộn.

Nhưng ra quân bắt cóc bỏ đĩa chưa đủ mà cần một triết lý về phát triển dài hạn. Đường phố không chỉ để bước chân người qua. Nếu thiết kế và quản lý tốt thì sẽ mang lại phồn vinh cho quốc gia.

Vỉa hè là của nhân dân anh hùng

Một thời bao cấp có chế độ phân phối hàng, các quan chức cao được mua ở cửa hàng trên phố Tôn Đản, cấp thấp chút mua ở phố Nhà Thờ.

Không biết mua bán ở đâu vì tem phiếu có hạn, đi chợ một lần là hết bay tiêu chuẩn, lại ngăn sông cấm chợ, hè phố trở thành “cửa hàng” cho thứ dân. Vì thế có mấy câu thơ vui vui

Tôn Đản là của các quan
Nhà Thờ là của trung gian quần thần
Đồng Xuân là của thương nhân
Vỉa hè là của nhân dân anh hùng

Người lam lũ sử dụng vỉa hè làm nơi mua bán rau cỏ, thực phẩm rẻ tiền, chè chén, kẹo lạc, thuốc lá hôi, hàng rong đủ kiểu, mà ít người nhớ ra rằng, vỉa hè thiết kế dành cho từ quan đến dân.

Thời bao cấp nghèo khó đó kéo theo vỉa hè tiếp tục oằn lưng mang trên vai “sứ mệnh lịch sử buôn bán” trải dài hai thế kỷ.

Dù sang thế kỷ 21 gần hai thập kỷ, hè phố trở thành cái nút thắt cản trở phát triển mà nặng nề nhất là Hà Nội.

Gần đây với sự ra quân đồng loạt ở Hà Nội và HCM nhằm giành lại vỉa hè cho người đi bộ, nhất là biện pháp mạnh của ông Đoàn Ngọc Hải, PCT Q1 TP HCM và sau đó là ông Nguyễn Đức Chung, Chủ tịch Tp Hà Nội, được dư luận đồng tình.

Xem tiếp bài của Cua Times trên SOHA

Sinh tử đọc lại và suy ngẫm


LoiPhatday

Cứu  mạng người một lần hơn tụng kinh mười năm. Giúp đời giúp người tùy thời, tùy chỗ mà thực hành, đừng đợi đến lúc mình có đủ. Sinh tử và công đức là một. Ngày xưa có một vị lão thiền sư dẫn theo một tiểu đồ đệ đi hoá duyên. Trên đường đi, hai thầy trò họ gặp một bà lão ăn mày tàn tật. Vị lão thiền sư nói với tiểu đồ đệ: “Con hãy lấy thức ăn và số tiền còn lại cho bà lão này đi!”. Tiểu đồ đệ nghe xong, lòng không vui, nhưng vẫn miễn cưỡng làm theo lời thầy.

Lão thiền sư thấy vậy bèn nói: “Sinh tử và công đức là một. Tiền và thức ăn này chỉ giúp thầy trò ta đỡ đói lòng một lúc nhưng với bà lão này là cứu mạng đấy”. Tiểu đồ đệ nghe xong, liền thưa: “Thầy dạy, con xin ghi lòng. Con lúc nào có được nhiều tiền, sẽ nhất định cứu giúp những người nghèo khổ”. Lão thiền sư nghe xong, không nói gì, chỉ lắc đầu và thở dài…

Mấy năm sau, lão thiền sư viên tịch. Trước lúc mất, ông trao lại cho tiểu đồ đệ một bản kinh thư và bờ môi mấp máy không nói hết những lời cuối cùng. Tiểu đồ đệ trông nom ngôi chùa và không ngừng quyên góp được nhiều tiền của. Từ ngôi chùa nhỏ cũ nát, đã xây lại thành một ngôi chùa rộng rãi, khang trang. Tiểu đồ đệ nghĩ thầm: “Sau khi việc xây dựng hoàn tất, mình nhất định sẽ nghe theo lời thầy dạy đi cứu giúp những người nghèo khổ”. Nhưng sau khi ngôi chùa đã xây khang trang và quy mô, tiểu đồ đệ lại nghĩ: “Đợi đến khi ngôi chùa được mở rộng thêm chút nữa, mình đi làm việc thiện cũng chưa muộn!”

Thấm thoắt thời gian, tiểu đồ đệ ngày xưa thì nay đã trở thành lão thiền sư 80 tuổi và ngôi chùa cũng đã trở thành ngôi chùa trăm gian với tường vách sáng lạn, nhưng do bận rộn nên ông chưa thể làm được việc tích thiện nào. Đến khi lâm chung, ông mới lần giở lại bản kinh thư của sư phụ thuở xưa và giật mình trước dòng chữ: “Cứu người một lần hơn tụng kinh mười năm !”

Giúp đời giúp người tùy thời, tùy chỗ mà thực hành, đừng đợi đến lúc mình có đủ. Cổ ngữ Việt Nam có câu “Miếng khi đói, gói khi no” chính là nói về bài học này. Truyện cổ viết lại từ nguồn biên dịch SecretChina.

Chaongaymoi

 

Hoàng Kim Bài viết mới trên TÌNH YÊU CUỘC SỐNG
CNM365, ngày mới nhất bấm vào đây cp nht mi ngày

Đọc lại và suy ngẫm


CNM365. Ba bài viết mới nổi bật cần đọc lại và suy ngẫm: Vựa lúa Nam Bộ bị ngập mặn và thay đổi tư duy;  PV Nhân: Quyết đấu giành White House; Syria: Canh bạc đỏ đen của Putin;  Tôi chép lại nguyên văn bên dưới và trao đổi đôi lời bên lề chính sử.

Vựa lúa Nam Bộ bị ngập mặn và thay đổi tư duy Tôi muốn nói thêm đôi điều: Cách đây nhiều năm, cố giáo sư viện sĩ tiến sĩ Vũ Tuyên Hoàng đã cảnh báo rằng: Việc chọn tạo nguồn lương thực thực phẩm thích ứng với điều kiện khô hạn và xâm nhập mặn là cấp thiết vì trái đất nóng lên, nạn mất rừng và các dòng sông lớn của Việt Nam có nước đầu nguồn từ Trung Quốc có thể bị điều tiết lưu lượng nước bởi việc làm thủy điện, sẽ gây khô hạn hoặc ngập úng diện rộng khi chặn dòng hoặc xả lũ. Tư duy năng động để ứng phó với biến đổi đã được lưu ý từ lâu rồi, không phải mới nói hôm nay, và số lượng các công trình thực hiện để ứng phó cũng đã có khá nhiều, nên giáo sư Võ Tòng Xuân mới tự tin vậy. Nhìn xa hơn một chút vào lịch sử qua 500 năm nông nghiệp Brazil và Trận Vũ Hán bài học lịch sử cho thấy nông nghiệp, nông dân, nông thôn luôn nằm trong tổng thể của tầm nhìn quốc gia. Việt Nam soi vào Trung Quốc và Brazil của quá khứ và hiện tại, sẽ ngộ được nhiều bài học lớn cho nông nghiệp. Brazil hiện nay vì sao bảo tồn và phát triển nông nghiệp được, bởi họ có giá đắt của bài học lịch sử nông nghiệp và ngành hàng buôn bán thương mại qua 500 năm nông nghiệp Brazil. Việt Nam khắc phục khô hạn hiện nay không thể chỉ nhìn giải pháp tình thế và phân khúc mà cần giải pháp tổng thể và chuỗi lịch sử. Trận Vũ Hán bài học lịch sử năm 1938 lụt Hoàng Hà do chủ động phá đê để gây lầy lội chặn chiến dịch thần tốc của quân Nhật trong chiến tranh Trung Nhật (làm chết hơn 50 vạn dân thường), sau này đã được chủ tịch Mao Trạch Đông nghiên cứu vận dụng trong đại kế chiến lược Tam Tuyến, xây đập Tam Hiệp trên sông Trường Giang, xây nhiều đập thủy điện trên sông Mekong, hình thành khu tự trị dân tộc Choang Quảng Tây (xem Quảng Tây nay và xưa), Đó là mưu lược liên hoàn đã có tính toán từ trước. Tình hình hiện nay, khối ASEAN đang lớn mạnh, Mỹ đang xoay trục về châu Á,  BRIC  (Brazil, Rusian, India, China) đang trỗi dậy, Biển Đông, Mekong, TPP đang làm thay đổi chiều hướng chính trị kinh tế khu vực. Việt Nam và các nước cuối lưu vực sông Mekong yêu cầu mở dự trữ nước đầu nguồn, điều tiết lưu lượng nước để chống hạn và xâm nhập mặn. Các điểm nóng đang dần lộ diện nhiều vấn đề quan hệ quốc tế nhạy cảm và phức tạp về kinh tế chính trị khu vực. Sự biến đổi khí hậu, khô cạn hoặc ngập úng những dòng sông lớn do điều tiết nước, diện tích đất rừng bị thu hẹp đang gây hiệu ứng kép lên nhiều vùng rộng lớn Việt Nam. Chọn tạo giống cây trồng chịu hạn mặn và giải pháp kỹ thuật canh tác thích ứng biến đổi khí hậu là cấp thiết và hiện đã có một số kết quả. Giáo sư Võ Tòng Xuân nói là đúng nhưng vấn đề là cần sự lựa chọn phù hợp sát thực tế và giải pháp tổng thể lâu dài hơn. 500 năm nông nghiệp Brazil gợi những góc nhìn tham chiếu về bảo tồn và phát triển nông nghiệp bền vững.

PV Nhân: Quyết đấu giành White HouseSyria: Canh bạc đỏ đen của Putin gợi cho chúng ta nhiều suy nghĩ. Sự lực chọn của cử tri Mỹ cho những ứng cử viên nặng ký đang dần đi đến bước cuối cùng. Ai sẽ là Tổng thống mới của Mỹ?. Đảng Dân Chủ khởi đầu sự lựa chọn từ tháng 3 năm 2015 với 5 ứng cử viên ghi danh nay còn lại bà Hillary Clinton (68 tuổi) một chính khách lão luyện, cẩn trọng đang dẫn đầu và thượng nghị sĩ Bernie Sanders (74 tuổi). Đảng Cộng hòa từ 5 ứng cử viên ban đầu đến ngày 1 tháng 3 năm 2016 còn lại hai người là Trump “tỷ phú ồn ào” chuyên kinh doanh địa ốc, sòng bài, làm sân golf, tổ chức thi hoa hậu… đang dẫn đầu và theo sau là Cruz. Nước Mỹ chọn ai giữa một chính khách ôn hòa, điềm tĩnh, lão luyện với một cao bồi thượng lưu, giỏi ăn miếng trả miếng. Nhìn lại những nhân vật đối trọng trên bàn cờ chính sự quốc tế với Mỹ có diện mạo Putin của Nga là một kỳ thủ được phác thảo khá rõ nét qua bài viết  Syria: Canh bạc đỏ đen của Putin; và Tập Cận Bình Từ Mao Trạch Đông đến Tập Cận Bình, một lãnh tụ trầm tĩnh, mưu lược, bí ẩn, gây nhiều tranh cãi “theo Mao và vĩnh viễn theo Mao”.

Đọc lại và suy ngẫm. Hãy chờ xem!

Hoàng Kim

Đọc tiếp

VỰA LÚA NAM BỘ BỊ NGẬP MẶN VÀ THAY ĐỔI TƯ DUY

Hiệu Minh blog, 14 tháng 3 năm 2016

BBCVNHieuMinh

Đập đầu nguồn sông Mekong do Trung Quốc dựng lên. Ảnh: BBCVN

Đọc bài của giáo sư Võ Tòng Xuân nói về vùng châu thổ Nam Bộ đang bị xâm mặn, diện tích trồng lúa đang bị thu hẹp dần, nhưng ông cho rằng điều đó không đáng lo. Hiện có loại lúa trồng trên nước nhiễm mặn, kèm theo nuôi tôm, một công đôi việc. Nuôi tôm thì không dùng thuốc trừ sâu, nông dân có lúa gạo sạch bán ra thị trường.

Bài đó đăng trên VNN, các bạn nhớ đọc. Một bài tương tự đăng trên BBC VN hôm qua (13-3-2016), tôi tính đăng nhưng do vụ ứng cử của anh Trần Đăng Tuấn nên dừng lại.

Tin còn cho hay, chính phủ Việt Nam đã gửi công hàm cho Trung Quốc, đề nghị quốc gia láng giềng này tăng xả nước ở các hồ chứa thủy điện với dung lượng khoảng 43 tỷ m3 để giúp đỡ Việt Nam giảm bớt thiệt hại do thiên tai và biến đổi khí hậu.

Các bạn đoán xem Trung Quốc có xả lũ không? Chắc chắn là không rồi, nhất là trong bối cảnh Obama sắp sang Việt Nam. Hai quốc gia này đang xích lại gần nhau.

Biên giới tình hữu nghị mà Trung Quốc còn tấn công xâm lược. Dùng súng đại liên bắn vào những công binh ở đảo Gạc Ma không tấc sắt, phun hơi độc vào hầm ngầm giết chết 400 người cả người già, phụ nữ và trẻ em trong chiến tranh biên giới 2-1979.

Với đồng bào, Trung Quốc dùng xe tăng nghiền nát người biểu tình, cách mạng văn hóa đã tàn sát hàng chục triệu người. Mạng người ở quốc gia đó coi như mẻ.

Thử hỏi rằng loại lãnh đạo như thế sẽ xả lũ giúp láng giềng phát triển. Ai còn tin vào tình bạn với Trung Quốc là người không có não. Thời đại này là làm ăn sòng phẳng win win, hai bên cùng có lợi. Tin vào tình bạn ngang bằng bán nước như Mỵ Châu Trọng Thủy.

Tuy nhiên, biến nguy thành cơ, chính là lúc này. Đừng sợ Trung Quốc ngăn sông, phá hoại đồng bằng sông Cửu Long. Họ giết họ trước vì sự biến đổi khí hậu. Còn Việt Nam hãy tìm con đường riêng cho mình.  Nếu có giống lúa chịu mặn, nuôi được tôm trong ruộng thì nông dân bớt khổ.

Chiến lược dài hạn về nông nghiệp trong bối cảnh bị chặn nguồn nước không phải là “trồng con gì nuôi con gì” cổ lỗ của thế kỷ trước, không xứng tầm lãnh đạo quốc gia.

Còn nhớ, khi Liên Xô và Đông Âu sụp đổ, Việt Nam đành bắt tay với phương Tây dù với con mắt nghi ngờ. Thử hỏi không có hợp tác đa phương thì nước mình có khác gì Bắc Triều Tiên. Lãnh đạo nhìn đâu cũng ra kẻ thù thì dân đói rã họng.

Biển Đông có dậy sóng cũng giúp cho những đầu óc u mê tỉnh lại. Đừng sợ Trung Quốc tới mức như ông tướng nào đó không dám cho lính mang theo súng ra đảo Gạc Ma để cuối cùng chúng tàn sát thẳng tay, đảo mất, lính chết. Tường hèn thì quân sao dũng cảm, quốc gia sao vượt lên như bè bạn.

Vài dòng thế thôi.

 

PV NHÂN: QUYẾT ĐẤU GIÀNH WHITE HOUSE

Hiệu Minh blog  3.2016

TrumpvaHillaryClinton

Trump và Clinton. Ảnh: Internet

Đúng hẹn 4 năm một lần, nhân dân Mỹ lại bầu Tổng Thống (TT). Đảng Dân Chủ (DC), TT Obama đã thắng đủ hai nhiệm kỳ. Hiến Pháp Mỹ quy định Obama không được quyền ứng cử tiếp. Khởi đầu từ tháng 3/2015, đảng DC lần lượt có 5 ứng cử viên (UCV) ghi danh. Nay rơi rụng chỉ còn hai người: Thượng Nghị Sĩ (TNS) Bernie Sanders (74 tuổi) và bà Hillary Clinton(68 tuổi).

Qua ngày Super Tuesday ( 1tháng3), bà Clinton bỏ xa đối thủ Sanders, hy vọng được đảng DC đề cử. Nghịch lý thay, DC được mệnh danh là “đảng của tương lai”. Nhưng hai UCV sau cùng lại là hai bô lão, cụ bà Clinton và cụ ông Sanders.

Gà mái đá gà cồ. Một phụ nữ 68 tuổi di chuyển không ngừng, đọc diễn văn, trả lời báo chí khan cả tiếng… Đi bộ giữa trời tuyết trắng ở New Hampshire vận động cử tri. Người ta lo lắng cho sức khỏe của bà. Bill Clinton cười ”Bà ấy còn đủ sức lấy thêm chồng”…

Hillary Clinton từng là Đệ Nhất Phu Nhân, TNS New-York, Bộ trưởng Ngoại giao…Nhưng đam mê quyền lực thôi thúc. Bà vẫn muốn trở lại W.House làm Nữ TT đầu tiên của Liên Bang Mỹ. Hãy chờ kết quả cuối cùng sau ngày thứ ba 8 tháng 11/2016. Thông minh, lão luyện chính trường nhưng cũng quá nhiều scandal,  không biết bà có thể vượt qua để đạt khát vọng…

Tâm lý chung, người Mỹ nhiệt tình muốn đất nước thay đổi. Thường hết DC cầm quyền sẽ đến lượt CH. 17 UCV ghi danh tranh cử, ai cũng muốn cầm chìa khóa mở cửa W.House. Hầu hết  UCV là các Thống Đốc (TĐ), TNS liên bang.

Trong số lại có Tỷ phú Donald Trump,  Bác sĩ Thần kinh Ben Carson, người Mỹ gốc Phi Châu..Bà Carly Fiorina ( cựu Tổng quản trị Đại công ty điện tử HP – Chief Executive Officer of Hewlett-Packard ). Cả ba chưa từng hoạt động chính trị (outsider)…

Trump xuất thân giai cấp thượng lưu ( The upper- class), giai cấp đầy quyền lực trong xã hội Mỹ. Trump chuyên kinh doanh địa ốc, sòng bài, làm sân golf, tổ chức thi hoa hậu…nổi tiếng là “ tỷ phú ồn ào” qua ba lần cưới vợ, toàn là hoa hậu người mẫu.

Đi xa, Trump dùng Boeing 747 sơn hai mầu đen trắng viền đỏ có chữ Trump trên thân phi cơ. Thường xuất hiện với các hoa hậu người mẫu, điệu bộ của Trump ( body language), bĩu môi, trợn mắt, lắc đầu khi đối phương công kích như một diễn viên gây sự chú ý của quần chúng.

Ai cũng nghĩ Trump ra ứng cử chỉ là trò “chơi bạo lấy tiếng”. Làm sao dân Mỹ lại có thể bầu Trump làm TT của họ. Với Bác sĩ Ben Carson cũng chẳng có hy vọng gì, kể cả hai TNS gốc Cuba là Ted Cruz ( Texas) và Marco Rubio ( Florida), bà Fiorina.

Giới báo chí đặt chú tâm vào Jeb Bush, cựu TĐ Florida, người của giòng họ quyền lực nhất nước Mỹ hiện nay từng có cha và anh là TT. Hơn nữa, Jeb ngay những ngày đầu ra tranh cử đã nhận hơn 100tr USD từ các tỷ phú dầu hỏa. ” Thái tử Đảng” Jeb vào cuộc đua đầy khí thế.

Cuộc tranh luận (debate) đầu tiên vào tháng 8/2015 do Fox News tổ chức. Fox luôn ủng hộ đảng CH.

Mở đầu, điều hợp viên (moderator), nữ ký giả Megyn Kelly nhắm ngay Trump, hỏi về thái độ coi thường phụ nữ. Trump nhạo báng Kelly có lẽ đang thời kỳ  “chảy máu” nên khó chịu! Trump đùa với lửa. Megyn Kelly, 45 tuổi từng là luật sư, hiện là bình luận viên chính trị của Fox News.

Năm 2014, báo Time bầu bà thuộc 100 phụ nữ ảnh hưởng nhất thế giới..”Kelly đáo để” tấn công Trump. Trump phản bác chất vấn Jeb Bush về vụ TT Bush con tấn công Iraq, gây khủng hoảng tài chính 2008. Jeb phản bác không thuyết phục, lộ rõ thiếu tài hùng biện, điều rất cần của chính trị gia.

Hỏi về vấn đề 11T di dân bất hợp pháp( BHP- illegal immigrant), đa số là ngưởi Mexico. Trump tuyên bố:” Những người Mexico vào Mỹ BHP phần đông là bọn trộm cướp, ma túy, sát nhân…Trump sẽ đuổi tất cả, xây tường chắn dọc biên giới Mỹ-Mexico”. Hỏi về khủng bố ISIS. Trump nói sẽ dội bom các mỏ dầu cắt đứt nguồn tài chánh của họ…Các UCV chê bai Trump thiếu thực tế…

Sau cuộc tranh luận, những cuộc trưng cầu ý kiến (poll) cho thấy Bác sĩ Carson và Trump dẫn đầu. Jeb đứng xa phía dưới. Điều đáng ngạc nhiên!

TNS John McCain lên tiếng, Trump phản bác nói McCain không phải là anh hùng vì bị bắt làm tù binh. Khi TT Obama đãi tiệc mời Tập Cận Bình. Trump tuyên bố:”Hắn đang ăn cắp tiền của chúng ta, tại sao Obama lại đãi tiệc. Hãy cho hắn một bánh sandwich là đủ”.

Cuộc tranh luận kế tiếp,  Trump chê bà Fiorina xấu xí, ai dám bầu làm TT??Công kích Jeb bất tài, Ted Cruz gian trá, Marco Rubio như chú bé con. Chê lãnh tụ Mỹ ngu đần không bằng China và Mexico.

Sau cuộc thảm sát làm 14 người chết ở Bernadino-California. Trump tuyên bố cấm cửa người Hồi Giáo, giết luôn gia đình kẻ khủng bố vì chúng đã sát hại gia đình người Mỹ.

Nói năng hung hăng bỗ bã, nói nhanh nói mạnh, nói liên tục  không cần giấy tờ, phản ứng nhanh, Trump vẫn trở thành kẻ dẫn đầu đảng CH báo hiệu cuộc khủng hoảng uy tín  trong giới chính trị chuyên nghiệp của đảng.

Các chuyên gia phân tích: Trump dám nói thật những điều kẻ khác không dám nói, Trump đáp ứng suy nghĩ của những người Mỹ bảo thủ, những người da đen, những người quá chán nản bất mãn thành phần cực đoan của đảng CH như nhóm Tea Party.

Hơn nữa, họ nhận ra uy tín nước Mỹ đang lu mờ trước thế giới vì Putin, vì TC-Bình. Các chính trị gia gian trá, chỉ nói mà không làm. Họ nhìn ở Trump sự chân thật,  lập trường mạnh mẽ giúp nước Mỹ lấy lại uy thế cho dù Trump chưa đưa ra chính sách cụ thể.

Sau các cuộc bầu cửa sơ bộ đầu tiên, Cruz thắng ở Iowa nhưng  Trump thắng ba tiểu bang còn lại. Các UCV đảng CH lần lượt bỏ cuộc chơi ( drop out) kể cả Jeb Bush, dù nhiều tiền, dù được người cha và người anh từng là TT hậu thuẫn. Thế mới biết trong chế độ dân chủ Mỹ, lá phiếu ngưởi dân mới là quyết định.

Cuộc chạy đua chỉ còn 5 người: Trump. Cruz, Rubio, Carson và John Kasick. Sau ngày Super Tuesday 1 tháng 3/2016. Ben Carson bỏ cuộc, Trump vẫn đạt 319 phiếu đại biểu (delegate) dẫn đầu. Theo  sau là Cruz với 226 phiếu. Số phiếu cần có trong các cuộc bầu cử sơ bộ là 1237 để được đề cử lá UCV đại diện đảng.

Cuộc “nội chiến” trong đảng CH bùng nổ. Những nhân vật rường cột của CH tìm kế hoạch ngăn Trump, Paul Ryan ( House Speaker), John McCain, Mitt Romney ( UCV đảng CH 2012), Truyền hình, báo chí …Người ta tố cáo Trump là kẻ lừa đảo khinh thường dân chúng, kẻ kỳ thị chủng tộc, có liên hệ với Mafia Ý ở New-York. Trump kích động thù hận sẽ làm suy yếu nước Mỹ vì đồng minh xa lánh.

Bên đảng DC, TT Obama nói Trump thiếu khả năng lãnh đạo. Bộ tham mưu của bà Hillary đang nghiên cứu hạ bệ Trump.

Cuộc bầu cử TT Mỹ gây dư luận tại Âu Châu. Nhật báo Đức Handelsblatts viết: “ UCV Trump mở cửa cho sự điên cuồng, một sự việc không thể tưởng tượng có thể xẩy ra, một trò đùa quái dị thành hiện thực”.

Giới phê bình Nga cho rằng, Trump làm đảo lộn chính trường Mỹ. Nam Mỹ kinh ngạc Trump đánh đổ các chính gia hàng đầu của đảng CH. Báo El Pais của Tây Ban Nha: Trump làm nửa nhân loại điên đảo. Báo chí Áo cảnh cáo: Đừng coi Trump là một tên hề…

Á châu, Malaya, Singapore, đều tỏ ra lo ngại quan điểm của Trump không quá lưu tâm đến Thái Bình Dương… Donald Trump lọt giữa trùng vây gươm giáo. Kết cuộc ra sao? Vẫn còn nhiều cuộc tranh luận, nhất là  Super Tuesday2 tổ chức ngày15/3. Cuối cùng, hãy chờ sau 8/11/2016, liệu Donald Trump có thể chịu nổi?? Kể cả bà Hillary có đạt khát vọng? Mọi chuyện sẽ bất ngờ. Bước đi chấm hỏi bao lần. Đời qua mấy bận, bao lần chấm than!!!

Từ các  TT Bill Clinton đến Bush con, rồi Barack Obama, khi bước chân vào White House, ai cũng tươi trẻ đầy sức sống sẵn sàng vai trò lãnh đạo. Sau hai nhiệm kỳ, ông nào cũng bạc đầu mỏi mệt. Làm TT Mỹ lo lắng trăm điều, cớ sao bao người vẫn mơ cầm chìa khó ngôi nhà đầy quyền lực và hấp dẫn.

Nền dân chủ Mỹ tạo điều kiện dễ dàng cho người dân tham gia chính trị, thực hiện quyền bầu cử ứng cử. Dù đảng nào thắng vẫn đặt quyền lợi đất nước, phục vụ dân sinh trên hết…

Nếu nhà cầm quyền cố tình tước đoạt các quyền tự do, ngăn cấm người dân thể hiện lập trường bằng đe dọa trấn áp tù ngục và dân chọn cách sống yên lành nhất tượng hình như ba chú khỉ Nhật Bản: bịt mồm, bịt tai, bịt mắt, thì đó là báo hiệu sự hoàng hôn và khó mong sự phát triển để tiến xa của quốc gia.

Còm sỹ PV-Nhân. 3-2016.

PS. Bài vừa lên trang thì trên CNN đang có cuộc tranh luận giữa ông Sanders và bà Clinton tại Miami (Florida). Các bạn nhớ đón xem.

 

SYRIA: CANH BẠC ĐỎ ĐEN CỦA PUTIN

Hiệu Minh blog 16.3.2016

NgaSyriaHoaKyNga – Syria – Hoa Kỳ. Ảnh: Internet

Nếu bàn về chơi đỏ đen trong các lãnh đạo quốc gia thì Putin thuộc về tay sừng sỏ trong sòng bài. Putin biết khi nào cần rút quân bài nào ra và dường như luôn nắm chủ động và thắng. Quan trọng nhất khi thấy đủ lãi là ông ngừng sát phạt.

Năm 2008, phương Tây đang giúp Georgia (Gruzia) thì Putin mở cuộc chiến 1 tuần tại nam Ossetia và Abkhazia, xe tăng Nga chút nữa tiến vào Tbilisi. Hai vùng đất này vĩnh viễn thuộc về Nga.

Cách đây hai năm (tháng 3-2014) bằng một thủ thuật đơn giản, đưa quân không hàm hiệu vào Crimea bao vây quân Ukraine nhân chuyện bất ổn tại Kiev, Putin đã lấy Crimea không tốn một viên đạn.

Tháng 9-2015, Putin bất ngờ ra lệnh cho máy bay tấn công quân nổi dậy Syria với một khẩu hiệu chống khủng bố. Không rõ ISIS bị tan tác đến đâu nhưng Assad thân cận của Nga đã lấy lại phần lớn vùng đất đã bị chiếm.

Sau nửa năm tham chiến, tuần vừa rồi Putin bất ngờ tuyên bố rút một phần ra khỏi Syria vì theo ông “Phần lớn nhiệm vụ đã hoàn thành”. Cuộc chiến tốn kém 3-4 triệu đô la mỗi ngày không phải là thứ mà Putin muốn làm mà được như Hoa Kỳ.

Ngày 1-5-2003, Tổng thống Bush từng tuyên bố Mission Accomplished trên tầu USS Abraham Lincoln sau khi Iraq bị chiếm đóng. Nhưng cho tới nay hơn một thập kỷ, Mỹ vẫn sa lầy.

Báo chí phương Tây tự hỏi, khi tham chiến ở Syria không rõ “mission – nhiệm vụ” của Putin là gì nên tuyên bố thành công rất dễ. Rút quân của Putin là rút kiểu gì vì Nga không công bố có bao nhiêu quân tại Syria giống như đưa lính vào Crimea không có quân hàm, quân hiệu.

Việc công bố rút quân lúc này Putin đã được dân Nga đón nhận như người chiến thắng. Dẫu rằng tương lai của Syria và ông Assad vẫn mờ mịt sau có mặt của Nga.

Alexander Baunov, giám đốc trung tâm Carnegie ở Moscow Carnegie Centre, nhận xét “When you exit during peace, you leave as a winner. When you leave during war, you leave as a loser. Khi ra khỏi cuộc chơi lúc hòa bình, anh là kẻ chiến thắng. Rút quân lúc đang chiến tranh, kẻ rút bị coi là thua trận”.

Rút thế là khôn. Nếu Syria có hòa bình thì công đó của Nga. Nếu Syria tiếp tục nồi da nấu thịt thì Putin sẽ bảo, thấy chưa, không có anh là các em chết. Ra khỏi sòng bài đúng lúc chỉ có Putin mới làm nổi.

Có thể nói Nga có mấy mục tiêu như tờ Economist nhận xét.

Không bao giờ Putin nghĩ có thể chiến thắng tại Syria vì ngang bằng bắc thang lên trời.

Putin muốn tìm lại tư thế của siêu cường trên thế giới sau những đổi thay mang tính xuống dốc của nước Nga gần đây nhất là sau vụ Ukraine, bị cô lập, kèm theo giá dầu xuống thảm hại.

Hình ảnh một ông lật đật, thủ tướng, tổng thống, rồi thủ tướng, và kết quả lại tổng thống, tham quyền cố vị, người hùng cơ bắp trở nên yếu thế trước các nhà lãnh đạo phương Tây, khó mà hợp tác.

Cuộc chiến Syria chỉ để Putin chứng minh Nga vẫn là siêu cường, có thể điều quân đi khắp thế giới như Hoa Kỳ, thay vì là mang hình ảnh của kẻ bắt nạt trong khu vực (regional bully). Giống hệt hình ảnh ông ta cởi trần phi ngựa hay lái phi cơ vào Chesnia, một thứ quảng cáo rẻ tiền của báo chí Nga quen tung hô lãnh tụ.

Putin muốn chứng tỏ cho thế giới về bằng vai phải lứa với Hoa Kỳ, thậm chí còn trên cơ trong những ván bài địa chính trị. Và nhân thể ông báo cho dân Nga và khu vực biết rằng, các cuộc cách mạng mầu không còn đất sống, đừng mơ tưởng mang sang Moscow.

Và cuối cùng chính là màn quảng cáo vũ khí tốt nhất vì đã tham chiến thì vũ khí phải dùng. Có tên lửa hành trình lần đầu tiên có GPS dẫn đường, có máy bay tiêm kích, cường kích, ném bom chiến lược, chiến thuật, phi đạn bắn từ tầu ngầm, dù bắn 20 quả thì có tới 5 quả bay lạc sang Iraq.

Báo chí Nga hết lời ca ngợi, dân Nga hả hê trước màn hình tivi vì chiến thắng vang dội từ Syria gửi về liên tiếp mà không biết rằng, đồng kopek hẻo của họ đang teo tóp vì những ván bài đỏ đen của Putin.

Dù Putin có thắng ở sòng bài thì nhân dân Nga vẫn là người thất bại.

HM. 16-3-2016

 

Hoàng Kim Bài viết mới trên TÌNH YÊU CUỘC SỐNG
CNM365, ngày mới nhất bấm vào đây   cp nht mi ngày

Video yêu thích

RELAX TV – 3 hours of Relaxing Music, Soothing Nature Sounds, Ambient Music
Secret Garden – Poéme
Chopin’s Raindrops
Chopin – Spring Waltz 
Secret Garden – Bí mật vườn thiêng 
KimYouTube

Trở về trang chính
Hoàng Kim  Ngọc Phương Nam  Thung dung  Dạy và học  Cây Lương thực  Dạy và Học  Tình yêu cuộc sống  Kim on LinkedIn  Kim on Facebook  Kim on Twitter

Trăng 1946 đọc lại và suy ngẫm


Rằm xuân


Hà Nội mùa đông năm 1946 phim truyện của đạo diễn Đặng Nhật Minh đã tái hiện một phần sự thật lịch sử Việt Nam và vai trò của Chủ tịch Hồ Chí Minh trong giai đoạn này. “Viễn kiến, quyền lực và tính chủ động: con đường lên nắm quyền của Ngô Ðình Diệm, 1945-1954” bài viết của Giáo sư Edward Miller và “Đánh giá lại quan hệ giữa Bảo Đại và Ngô Đình Diệm (P1)” bài viết của tiến sĩ Nguyễn Quang Duy đăng trên trang Nghiên cứu Quốc tế cung cấp thêm những tư liệu mới.

Đọc lại và suy ngẫm.

xem tiếp…

Hoàng Kim

Bài viết mới trên TÌNH YÊU CUỘC SỐNG
CNM365, ngày mới nhất bấm vào đây   cp nht mi ngày

 

Video yêu thích
Secret Garden – Poéme

Vuonxuan

Chopin – Spring Waltz 
Secret Garden – Bí mật vườn thiêng 
Những bài hát hay nhất của Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn (25 bài)
KimYouTube

Trở về trang chính
Hoàng Kim  Ngọc Phương Nam  Thung dung  Dạy và học  Cây Lương thực  Dạy và Học  Tình yêu cuộc sống  Kim on LinkedIn  Kim on Facebook  Kim on Twitter

Đọc lại và suy ngẫm


CNM365. Đọc lại và suy ngẫm. Bài nghiên cứu lịch sử Từ Mao Trạch Đông đến Tập Cận Bình  góp phần tìm hiểu bình sinh Mao Trạch Đông và bình sinh Tập Cận Bình, những vĩ nhân ảnh hưởng quan trọng đến đất nước Trung Hoa và Thế Giới, đang cập nhật thông tin mới “Những cuộc chiến ý thức hệ sắp tới ở Trung Quốc”Học giả Taisu Zhang tại bài viết này đã nhận xét (đăng trên Foreign Policy, người dịch Lê Anh Hùng 1/3/2016, nguồn ABS):  “… Chính trị và xã hội ở Trung Quốc đã chuyển hướng từ những luận điểm mang màu sắc ý thức hệ sang thứ chủ nghĩa thực dụng mềm dẻo mà các cựu lãnh tụ Đặng Tiểu Bình và Giang Trạch Dân thường cổ vũ… Trong vài bài phát biểu gần đây, Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình đã coi Mao không chỉ là người cha sáng lập Đảng mà còn là một biểu tượng về cam kết của Đảng đối với chủ nghĩa dân tộc và chủ nghĩa dân tuý. Điều này đánh dấu một sự chuyển hướng quan trọng từ lối đối xử xem nhẹ và gần như miễn cưỡng mà dường như những người tiền nhiệm của Tập, đặc biệt là Hồ Cẩm Đào, từng dành cho Mao“.

KhongTu
Khổng Tử và Khổng Giáo (nguồn ảnh: Foreign Policy) là học thuyết lớn Trung Hoa, từng được Chủ tịch Mao Trạch Đông nghiên cứu rất kỹ, và nay Chủ tịch Tập Cận Bình một nhà kỹ trị thực dụng với quan điểm nhất quán cũng nghiên cứu và quan sát rất kỹ. Ông suy xét cân nhắc chừng mực và thận trọng về Khổng Tử dạy và học, kế thừa bảo tồn điều gì và vận dụng phát triển điều gì.

Tự cũng cố và trầm tĩnh nghiên cứu Khổng Tử dạy và học. Đọc lại và suy ngẫm.

Hoàng Kim

Những cuộc chiến ý thức hệ sắp tới của Trung Quốc

Foreign Policy

Tác giả: Taisu Zhang
Dịch giả: Lê Anh Hùng

1- 3 – 2016

Trong kỷ nguyên của cải cách, tăng trưởng kinh tế chi phối tất cả. Nhưng giờ đây, sự hồi sinh của những tín điều đối chọi nhau đã chia rẽ xã hội Trung Hoa.

Với phần lớn người Trung Quốc, thập niên 1990 chứng kiến sự lên ngôi của chủ nghĩa thực dụng vật chất. Phát triển kinh tế là mối quan tâm chính trị – xã hội quan trọng nhất, trong khi những hệ tư tưởng nhà nước đa dạng vốn là nhân tố định hướng chính sách trong những thập niên đầu tiên của nền Cộng hoà Nhân dân lại lui dần vào hậu trường. Những cuộc đấu tranh ý thức hệ khốc liệt từng đánh dấu sự kết thúc của thập niên 1970 cũng như thập niên 1980 đã khiến dân chúng kiệt quệ, khiến họ chỉ còn háo hức chú tâm vào những cơ hội kinh tế mà trước đấy họ chưa từng biết đến.

Giờ đây, xu thế lại thay đổi. Xã hội Trung Hoa rõ ràng là đang tái khám phá, hay ít nhất là tái xếp đặt thứ tự ưu tiên, những khát vọng về đạo đức và ý thức hệ. Vài năm qua, các lực lượng cũng như sự chia rẽ ý thức hệ đã quay trở lại vị trí trung tâm trong đời sống chính trị và xã hội ở Trung Quốc, và có nhiều bằng chứng thuyết phục cho thấy tình trạng căng thẳng về ý thức hệ trong giới tinh hoa Trung Quốc hiện đang cao hơn so với bất kỳ thời điểm nào kể từ sau các cuộc biểu tình năm 1989. Hình ảnh về một nước Trung Hoa “hậu ý thức hệ” (post-ideological) đang trở nên ngày một lỗi thời.

Dù vậy, dường như khá ít nhà quan sát hay nhà hoạch định chính sách lại suy xét khả năng theo đó các nhóm tinh hoa ở Trung Quốc là những tạo vật ý thức hệ, hoặc thậm chí là họ có thể đang ứng phó với một công chúng nhuốm màu ý thức hệ. Đây là một sự thay đổi đáng chú ý với những liên đới sâu sắc dành cho công tác hoạch định chính sách. Chỉ một hay hai thập niên trước, nhiều nhà bình luận còn cảm thấy khó khăn khi phải thừa nhận rằng các chính trị gia Trung Quốc – hoặc thậm chí là những người Trung Hoa có học vấn – hoàn toàn không phải là những người theo tư tưởng cộng sản chủ nghĩa. Đầu thập niên 2000, ý tưởng theo đó các nhóm tinh hoa ở Trung Quốc không còn tin chủ nghĩa cộng sản vẫn là một ý tưởng mới mẻ, đôi khi dẫn đến thái độ hoài nghi và phản ứng trái ngược. Để so sánh, bất kỳ ai hiện nay khăng khăng cho rằng lý tưởng cộng sản vẫn chi phối quá trình hoạch định chính sách của Trung Quốc đều có nguy cơ huỷ hoại danh tiếng của mình như một người am hiểu Trung Quốc nghiêm túc.

Ý tưởng về một Trung Quốc hậu ý thức hệ ra đời như thế nào? Cách diễn giải khoan dung – và có lẽ đúng – về sự thay đổi này là nó chỉ đơn thuần phản ảnh một sự thay đổi chung về quan điểm trong xã hội Trung Hoa. Cuộc đàm luận về chính trị và xã hội ở Trung Quốc đã chuyển hướng từ những luận điểm mang màu sắc ý thức hệ sang thứ chủ nghĩa thực dụng mềm dẻo mà các cựu lãnh tụ Đặng Tiểu Bình và Giang Trạch Dân thường cổ vũ. Ở đây vẫn còn một cách diễn giải ít khoan dung hơn: sự trỗi dậy về kinh tế của Trung Quốc, đặc biệt là sự tăng trưởng bền vững của nó trong cuộc khủng hoảng kinh tế toàn cầu, đã tạo ra một ý thức về tính dễ tổn thương và, do đó, một tâm tính hoang mang trong nhiều nhà phân tích phương Tây, những người vội đi đến – và vẫn tiếp tục tin vào – cái kết luận rằng các nhà hoạch định chính sách Trung Quốc là những kẻ tối đa hoá tính hiệu dụng (utility) một cách tàn nhẫn và hiệu quả, những kẻ chuyên kiếm chác từ cái thế giới phát triển vốn mềm mại hơn, duy tâm hơn và phải chịu những ràng buộc dân chủ.

Dù với lý do gì đi nữa thì cái hình ảnh rập khuôn về thứ chủ nghĩa thực dụng Trung Quốc có lẽ cũng đã hết thời hạn sử dụng. Ở Trung Quốc ngày nay, những dấu hiệu về sự hồi sinh ý thức hệ xuất hiện khắp nơi. Rõ ràng nhất là hiện tượng một số biểu tượng, mà từ lâu người ta nghĩ là đã chết, đã hồi sinh một cách nổi bật, và trong một số trường hợp còn rất thành công, qua những phát ngôn chính trị trên bình diện quốc gia. Đầu tiên là việc khôi phục lại hình ảnh Chủ tịch Mao Trạch Đông như là thành tố cốt lõi của câu chuyện huyền thoại về sự ra đời của Đảng CSTQ cùng tính chính danh lịch sử của nó. Như một số học giả và nhà bình luận đã ghi nhận, trong vài bài phát biểu gần đây, Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình đã coi Mao không chỉ là người cha sáng lập Đảng mà còn là một biểu tượng về cam kết của Đảng đối với chủ nghĩa dân tộc và chủ nghĩa dân tuý. Điều này đánh dấu một sự chuyển hướng quan trọng từ lối đối xử xem nhẹ và gần như miễn cưỡng mà dường như những người tiền nhiệm của Tập, đặc biệt là Hồ Cẩm Đào, từng dành cho Mao. Thật đáng tò mò, trong khi những tín hiệu ngôn từ của Tập được bình luận ngay lập tức thì những hàm ý chính sách tiềm tàng của chúng lại phần lớn không được nghiên cứu, nếu không muốn nói là bị phủi bỏ ngay như thể chúng chẳng có gì quan trọng cả.

Mao không phải là nhân vật duy nhất được phục hồi về mặt ý thức hệ. Khổng Tử cũng đã trở thành một nhân vật ngày càng nổi bật trong những phát ngôn chính trị ở Trung Quốc. Và các nhà lãnh đạo Đảng thì thường xuyên trích dẫn các triết gia cổ đại, như Mạnh Tử, Trang Tử hay Hàn Phi. Bản thân Tập thường lập luận rằng, “để giải quyết những vấn đề của mình… [Trung Quốc cần] khai thác triệt để kho tàng minh triết vĩ đại mà đất nước Trung Hoa đã tích luỹ được trong suốt 5.000 năm qua”. Sự ủng hộ của nhà nước đối với các dự án như Học viện Khổng Tử mới ở Quý Dương (tỉnh lỵ Quý Châu, khai trương từ năm 2013) khiến những phát ngôn chính trị như thế hàm chứa một mức độ nghiêm túc nhất định và điều này đã truyền cảm hứng cho các nhà hoạt động tân Khổng giáo. Tuy nhiên, những nỗ lực nhằm truyền sức sống mới cho tư tưởng Trung Hoa cổ đại cũng khiến những bộ phận khác, mang xu hướng tự do chủ nghĩa nhiều hơn, trong cộng đồng mạng ở Trung Quốc lên tiếng báo động và bày tỏ sự khinh thị. Họ có xu hướng coi các quy tắc đạo đức xã hội của Nho giáo là lạc hậu và hẹp hòi.

Người ta dễ dàng, và có lẽ là thèm muốn, phủi bỏ những sáng kiến này như thể đó là sự tuyên truyền ý thức hệ đầy toan tính do một chính thể độc tài vốn đang phải đối mặt với tình trạng căng thẳng về kinh tế, xã hội và chính trị chưa có tiền lệ tiến hành. Chắc chắn ở đây có một sự thật nào đó; chỉ có điều là nó lại quá ư đơn giản. Thực ra, người ta cũng có thể lập luận một cách thuyết phục như thế rằng, Đảng CSTQ đã đóng một vai trò thụ động, chứ không phải chủ động: các chiến dịch ý thức hệ nhằm hồi sinh những nhân vật như Mao và Khổng phản ánh những trào lưu tư duy trí tuệ và văn hoá đã nhanh chóng giành được ảnh hưởng trong tầng lớp người Trung Hoa có học vấn cao trong năm đến bảy năm qua. Xét chiều sâu và động năng của những trào lưu này, Đảng hoàn toàn có thể sẽ tìm cách bắt kịp. Bản thân Tập dường như cũng đã thừa nhận như thế qua bài phát biểu nổi tiếng ngày 19/8/2013, trong đó ông ta cho rằng Đảng đang đối mặt với một làn sóng thách thức nghiêm trọng về ý thức hệ, và cần phải phản ứng mạnh mẽ hơn.

Hai diễn biến quan trọng nhất trong địa hạt tư duy trí tuệ ở Trung Quốc từ cuối thập niên 1990 có lẽ là sự trỗi dậy của khuynh hướng Tân Tả (“New Left”) hùng mạnh và sự phục hồi của một trào lưu tân Khổng giáo tuy thiếu tổ chức song ngày càng giành được ảnh hưởng. Khuynh hướng Tân Tả kết hợp những cảm tính dân tộc chủ nghĩa – như một bài xã luận tháng 1/2010 trên tờ Hoàn Cầu Thời Báo tuyên bố, “chúng ta không muốn trở thành một thuộc địa của lối tư duy trí tuệ phương Tây” – cùng sự bất mãn rộng khắp với tình trạng bất bình đẳng kinh tế để đi đến lời kêu gọi mạnh mẽ về một cuộc “tái thiết chủ nghĩa xã hội”, và điều này sẽ dẫn tới sự phục hồi của nhiều chính sách kinh tế kế hoạch hoá thập niên 1980 cũng như việc tăng cường kiểm soát ý thức hệ đối với Internet và truyền thông. Nếu tìm hiểu thế giới tư duy trí tuệ Trung Quốc hiện nay thì những nhân vật ảnh hưởng nhất – và là những người có quan hệ gần gũi nhất với sự lãnh đạo của Đảng – thường là những nhân vật tả khuynh. Trong số này có hai nhà kinh tế học nổi bật là Wang Shaoguang (Vương Thiệu Quang) và Justin Yifu Lin, nhà khoa học chính trị Cui Zhiyuan (Thôi Chí Nguyên), và triết gia Liu Xiaofeng (Lưu Hiểu Phong).

Trái lại, các nhân vật tân Khổng giáo nhìn chung ủng hộ cả sự hồi sinh của các quy tắc đạo đức Nho giáo, chẳng hạn như sự hiếu thảo, lẫn việc phục hồi một số thiết chế chính trị truyền thống, đặc biệt là chế độ khoa cử. Mặc dù họ có xu hướng kém chính thống, song chính tính chất dễ khơi mào của thuật ngữ “Khổng giáo” trong cuộc đàm luận chính trị và trí tuệ ở Trung Quốc lại đem đến cho họ một tần suất xuất hiện khác thường trên các phương tiện truyền thông. Từ cuối thập niên 1990, những lời kêu gọi nhằm hồi sinh Khổng giáo dần dần trở nên mạnh mẽ và phổ biến; chúng tiến triển từ một trào lưu ngoài lề chịu nhiều sự chế nhạo thành một xu thế dù vẫn bị chế nhạo nhưng chắc chắn đã trở nên mạnh mẽ trên bình diện quốc gia, đặc biệt là ở cấp giáo dục tiểu học. Ví dụ, Jiang Qing (Tưởng Khánh), một nhà lãnh đạo buổi đầu của trào lưu và hiện đang điều hành Viện Nho học Dương Minh (Yangming Confucian Academy) nổi tiếng, đã trở thành một nhân vật mà gần như ai ai trong giới trí thức cũng biết đến.

Cả hai diễn biến nêu trên đều có gốc rễ từ chủ nghĩa dân tộc bài phương Tây. Từ đầu thập niên 1980 đến thập niên 2000, dân chủ, pháp trị và cải cách thị trường tự do là thứ ngôn ngữ chính trị chung không chỉ của phần lớn các nhà trí thức Trung Quốc mà còn của phần lớn giới lãnh đạo doanh nghiệp, và thậm chí cả một số quan chức, những người chí ít cũng bày tỏ sự ủng hộ bằng lời nói – và có lẽ nhiều hơn thế – dành cho những lý tưởng cháy bỏng đó. Trong giai đoạn này, các nhóm tinh hoa ở Trung Quốc dường như cùng chia sẻ sự đồng thuận rằng Trung Quốc cần Tây hoá. Cả Tân Tả lẫn tân Khổng giáo chủ yếu đều là những phản ứng tư duy trí tuệ trước sự đồng thuận đó, được thúc đẩy một phần bởi sự bất tương thích mà người ta cảm nhận được giữa tư tưởng phương Tây và thực tiễn kinh tế – xã hội – chính trị của Trung Quốc, một phần bởi sự thất vọng trước thái độ thù địch và sự phân biệt đối xử về ý thức hệ mà phương Tây dành cho Trung Quốc, và một phần bởi những tham vọng dân tộc chủ nghĩa vốn xuất hiện một cách tự nhiên cùng với sự cất cánh về kinh tế.

Gần đây hơn, các trào lưu này đã cho thấy những dấu hiệu của sự hội tụ. Tân Khổng giáo dường như đang gắn chặt với Tân Tả, và không phải là thiếu sự tương hỗ từ giới Tân Tả. Một số học giả nổi bật, đặc biệt là Gang Yang từ Đại học Tôn Dật Tiên, hiện tự coi mình vừa tả khuynh vừa theo Khổng giáo. Yếu tố then chốt của cái “nhân dạng” chung đó chính là thứ chủ nghĩa dân tộc mạnh mẽ mà cả hai phái ý thức hệ cùng chia sẻ, vốn cho phép các học giả này lập luận rằng các nguồn lực từ “văn hoá truyền thống” cần đóng một vai trò nổi bật trong cuộc thập tự chinh chống lại chủ nghĩa tự do phương Tây – nếu không phải như một thành tố cần thiết của cái “phương diện quốc gia” thì ít nhất cũng là một lựa chọn về mặt ý thức hệ thay cho sự khuynh loát của trí tuệ phương Tây.

Những nghiên cứu thống kê gần đây cho thấy các xu thế này vượt xa ra ngoài những ranh giới được che chắn của các trường đại học hàng đầu cũng như các trung tâm quyền lực ở Trung Quốc. Một bản phúc trình thường được trích dẫn của các nhà nghiên cứu Harvard và MIT năm 2015, chẳng hạn, chỉ ra rằng người sử dụng Internet ở Trung Quốc chủ yếu tập trung xung quanh hai thái cực: một cực “tả khuynh – Khổng giáo” vốn chủ trương hình thành một nhà nước xã hội chủ nghĩa rộng khắp, hạn chế các quyền dân sự, áp dụng chính sách đối ngoại hung hăng, và phục hồi văn hoá truyền thống; và một cực “tự do phương Tây” – hay “hữu khuynh” – ủng hộ các nguyên lý thị trường tự do, chế độ dân chủ lập hiến, các quyền tự do dân sự, hợp tác quốc tế và sự chống đối văn hoá truyền thống. Ngoài ra, mức độ đồng nhất cao trong hai phái này còn cho thấy nhận thức và cam kết về ý thức hệ đã khá sâu sắc, và ngày càng sâu sắc, ai cũng như ai.

Hiện nay, những xung đột tự do chủ nghĩa – tả khuynh dường như đang tạo sắc thái và định hình việc hấp thụ thông tin của cộng đồng mạng đối với bất kỳ tin tức phổ biến nào, từ những chủ đề địa chính trị quan trọng – chẳng hạn như chính sách ngoại giao quyết đoán mới của Trung Quốc ở Biển Đông – cho đến những vụ lùm xùm trong công chúng, như vụ xung đột hành chính gần đây tại trường Đại học Tôn Dật Tiên, trong đó một giảng viên trẻ tố cáo Gan Yang trù dập anh ta và hành hung ông.

Dĩ nhiên là ở đây có những cách giải thích khả dĩ khác về việc tại sao các trào lưu dân tộc chủ nghĩa này lại giành được ảnh hưởng. Một số người có thể lập luận rằng chúng đã lợi dụng những vấn đề kinh tế – xã hội ngày càng trầm trọng của Trung Quốc trong thập niên qua, đặc biệt là tình trạng bất bình đẳng gia tăng nhanh chóng. Một cách diễn giải đồng cảm hơn có thể là, chúng thực sự đem đến những giải pháp tiềm tàng cho một số những vấn đề này – bằng cách thúc đẩy, chẳng hạn, một tập hợp quy tắc đạo đức xã hội định hướng nhóm (group-oriented) nhằm giúp giảm bớt sự thiếu hụt rõ ràng về độ tin cậy xã hội của nền kinh tế đô thị. Số khác có thể lập luận rằng chúng thể hiện hình thức tự phản ảnh và âu lo về mặt tư duy trí tuệ (intellectual self-reflection & anxiety) vốn xuất hiện tự nhiên sau khi xã hội đạt tới một mức độ cơ bản về thịnh vượng kinh tế, và do đó chúng là một hình thức của chủ nghĩa dân tộc tầng lớp trung lưu.

Bất kể căn nguyên của nó là gì, bức tranh ý thức hệ hiện hành cũng có thể đem đến những hệ luỵ nghiêm trọng cho quá trình hoạch định chính sách của Trung Quốc: sự hồi sinh ý thức hệ làm biến đổi rất mạnh môi trường xã hội và chính trị mà ở đó Đảng và Nhà nước hoạt động. Nguồn gốc của sự chính danh trong xã hội duy vật chủ nghĩa thực dụng rất khác so với trong một xã hội mang màu sắc và bị phân cực bởi ý thức hệ. Trong khi tăng trưởng kinh tế năng động là chìa khoá để giành được sự ủng hộ của dân chúng ở hình thái xã hội thứ nhất thì điều đó lại có thể không đủ, và có lẽ còn không cần thiết, trong hình thái xã hội thứ hai. Ở thời điểm hiện tại, người ta rất không chắc chắn là bên nào – các nhà tự do chủ nghĩa, các nhà tả khuynh, hay các nhà bảo thủ văn hoá – rốt cuộc sẽ giành được thế thượng phong trong những cuộc đấu tranh ý thức hệ như thế. Nếu một phái lên ngôi, chính phủ có thể nhận thấy mình bị buộc phải (hay ít nhất là được thúc đẩy mạnh mẽ để) tìm kiếm sự chính danh chính trị – xã hội thông qua các chính sách tái phân phối, cải cách các quyền dân sự, hoặc có thể là sự chuyển hướng triệt để sang một ý niệm mới về những giá trị văn hoá truyền thống. Điều này có thể hoặc là hoạ hoặc là phúc: nó có thể đẩy đảng và nhà nước vào những vị thế ý thức hệ không lấy gì làm thoải mái, nhưng nó cũng có thể đem đến những nguồn ủng hộ xã hội trong giai đoạn có biến động về kinh tế hay địa chính trị.

Xin lấy ví dụ, chẳng hạn, phản ứng của Đảng trước phong trào Chiếm Trung Tâm năm 2014 ở Hồng Kông. Trong giai đoạn đó, một phong trào chủ yếu do sinh viên lãnh đạo đã kêu gọi tổ chức bầu cử dân chủ và độc lập chính trị nhiều hơn với Bắc Kinh. Bất chấp một số đề xuất ban đầu rằng chính phủ cần bày tỏ thái độ hoà giải chừng mực với người biểu tình vì nhiều lý do thực dụng – nhằm hạn chế tối thiểu việc gián đoạn hoạt động tài chính, sự mất uy tín trong cộng đồng quốc tế, và tổn hại trong quan hệ giữa Trung Quốc với Đài Loan – người ta sớm phát hiện ra rằng Đảng lại quan ngại về phản ứng ở trong nước đối với chiến lược của họ ở Hồng Kông nhiều hơn rất nhiều so với phản ứng của quốc tế. Tuy nhiên, phản ứng trong nước đó đôi khi lại gần như nhuốm màu dân tộc chủ nghĩa hiếu chiến. Bị khích động bởi một số ít vụ phân biệt đối xử theo lối bài đại lục của cư dân Hồng Kông, nhiều, có khi là phần lớn, cư dân đại lục có học vấn cao lại nhiệt thành ủng hộ một chính sách cứng rắn chống người biểu tình. Điều này cho phép Đảng áp dụng một lập trường phi hoà giải, song đồng thời cũng giới hạn sự lựa chọn của Đảng một cách nghiêm trọng, đưa họ đi đến một lập trường thô bạo hơn so với mức mà một số nhà hoạch định chính sách cảm thấy thoải mái.

Giống như bất kỳ hệ tư tưởng chính trị đặc thù nào, chủ nghĩa dân tộc cũng là một con dao hai lưỡi.

Trong ngắn hạn, và đặc biệt là trong những giai đoạn suy thoái kinh tế, ban lãnh đạo Đảng có thể thấy thuận tiện khi sử dụng trào lưu tả khuynh hoặc tân Khổng giáo để giành được sự ủng hộ của công chúng – mà những ngôn từ chính trị gần đây cho thấy Đảng đang nỗ lực thực hiện điều đó. Tuy nhiên, điều này lại không chắc chắn là một giải pháp dài hạn dễ chịu. Người ta chỉ cần nhìn lại sự thăng trầm ngoạn mục của Bạc Hy Lai để dẫn ra một ví dụ quan trọng mà ban lãnh đạo Đảng đã tỏ ra rất khó chịu với sự cuồng tín ý thức hệ của một số trí thức tự nhận là theo chủ nghĩa Mao. Các hệ tư tưởng tả khuynh không phải lúc nào cũng là đồng minh đáng tin cậy hơn các hệ tư tưởng tự do chủ nghĩa.

Rốt cuộc, liệu bản thân các nhà hoạch định chính sách Trung Quốc có quan tâm sâu sắc đến ý thức hệ, hay ít nhất là ngày càng quan tâm sâu sắc hay không? Đúng là những quan điểm gần đây của Tập về Mao, về truyền thống văn hoá Trung Quốc và về nhu cầu thay đổi văn hoá trong giới chức chính quyền tỏ ra rất nhất quán với quan điểm của một nhà kỹ trị thực dụng. Tuy nhiên, chúng cũng rất nhất quán với cách ứng xử của một nhà bảo thủ XHCN và văn hoá đích thực, người theo đuổi các mục tiêu ý thức hệ của mình một cách chừng mực và thận trọng. Bất chấp những gì người ta nghĩ về ban lãnh đạo hiện hành, hy vọng là cái ý niệm của phương Tây theo đó nền chính trị Trung Quốc thuần tuý bắt nguồn từ chủ nghĩa thực dụng sẽ sớm biến mất.

Bài viết mới trên TÌNH YÊU CUỘC SỐNG
CNM365, ngày mới nhất bấm vào đây   cp nht mi ngày

Video yêu thích
Secret Garden – Poéme

Vuonxuan

Chopin – Spring Waltz 
Secret Garden – Bí mật vườn thiêng 
Những bài hát hay nhất của Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn (25 bài)
KimYouTube

Trở về trang chính
Hoàng Kim  Ngọc Phương Nam  Thung dung  Dạy và học  Cây Lương thực  Dạy và Học  Tình yêu cuộc sống  Kim on LinkedIn  Kim on Facebook  Kim on Twitter

Đọc lại và suy ngẫm


ChongkhungbooParisTÌNH YÊU CUỘC SỐNG. Chống khủng bố ở Paris, những nét tình người, VOA 20 – 11 – 2015. Hoa được đặt trước nhà hàng Le Petit Cambodge và Le Carillon để tưởng nhớ các nạn nhân của các vụ tấn công khủng bố. Tổ chức Nhà Nước Hồi giáo cực đoan IS (Islamic State) hiện chiếm khoảng 1/3 lãnh thổ của hai  nước Trung Đông là Iraq và Syria, đang tham vọng mở rộng dần lãnh thổ ra khắp vùng Trung Đông, vừa gây ra khủng bố thương tâm ở Paris.

Trước đó, đọc bài  TOW Mỹ đấu với chiến xa Nga tại Syria đăng trên blog Hiệu Minh, chúng ta đã rùng mình khi thấy những chiếc xe tăng tối tân Nga đã phải hứng chịu những tổn thất kinh hoàng như thế nào khi các vũ khí lợi hại nằm trong tay kẻ cuồng tín.

Thế giới văn minh buộc phải xích lại gần nhau hơn để đối phó với những hiểm họa của những kẻ thủ ác “mượn dao giết người”. Trích đăng một phần của bài viết “Chống khủng bố ở Paris, những nét tình người” và “TOW Mỹ đấu với chiến xa Nga tại Syria”  để đọc lại và suy ngẫm về những hiểm họa mà thế giới văn minh đang đối mặt.

Hoàng Kim


Đọc thêm

CHỐNG KHỦNG BỐ Ở PARIS, NHỮNG NÉT TÌNH NGƯỜI

VOA, 20.11.2015

Thứ sáu ngày 13, vốn là ngày xui theo truyền thuyết dân gian phương Tây cũng như tấn công khủng bố lớn nhất xưa nay ở nước Pháp, do lực lưọng cực đoan theo Hồi giáo mang tên Nhà Nước Hồi giáo (Islamic State – IS) thực hiện. Tổ chức này hiện chiếm khoảng 1/3 lãnh thổ 2 nước Trung Đông Iraq và Syria, có tham vọng mở rộng dần ra khắp vùng Trung Đông.

Mấy tháng nay các cơ sở của IS đã bị các lực luợng vũ trang của chính quyền Iraq và Syria tấn công, đồng thời còn bị không quân của Pháp, Anh, Hoa Kỳ, và Nga oanh kích trên quy mô ngày càng lớn. Một liên minh chống IS trên thực tế đã hình thành gồm Hoa Kỳ, Liên Âu cùng với Ả Rập Xê Út, Thổ Nhĩ Kỳ, Ai Cập, Yemen, Jordan… Nga đã tham gia cuộc chiến nhưng với mục đích riêng là bảo vệ chính quyền của Tổng thống al-Assad, các cuộc không kích nhằm phần lớn vào các lực lượng nổi dậy chống al-Assad.

Nhưng sau khi một máy bay hàng không dân dụng của Nga bị IS phá hủy trên không làm trên hơn 200 người thiệt mạng, và sau cuộc khủng bố lớn ở Paris nói trên, Tổng thống Putin thay đổi thái độ, đồng ý gia nhập cuộc chiến đấu chung nhằm trước hết tiêu diệt IS, kẻ thù chung của toàn thế giới. IS đe dọa sẽ trả đũa bằng các cuộc khủng bố ở Nga và các nước Đông Á thuộc Liên Xô cũ, với số dân theo đạo Hồi khá lớn. IS tuyển mộ hàng chục nghìn thanh niên Hồi giáo khắp thế giới đến Syria học tập về tôn giáo và luyện tập các biện pháp khủng bố nhằm gây nhiều thương vong.

Cuộc khủng bố ngày thứ sáu 13/11 ở Paris do 3 nhóm gồm 8 phần tử IS được vũ trang bằng súng tự động và chất nổ thực hiện ở 5 điểm. Cũng may là nhóm định lẻn vào sân vận động Stade de France, trong lúc diễn ra trận đấu giữa 2 đội bóng đá Pháp – Đức, với 80 ngàn người xem, đã thất bại, chỉ kích nổ tự sát ở phía ngoài sau khi trận đấu diễn ra được 20 phút. Tổng thống Pháp Francois Hollande và bộ trường Công an có mặt được thông báo liền ra lệnh «đóng chặt cửa không cho ai vào cũng không cho ai ra», để tránh gây hoảng loạn. Cuộc đấu bóng vẫn tiếp tục cho đến lúc kết thúc, sau gần 2 giờ nhiều người trong sân vận động cũng không hiểu điều gì xảy ra khi nghe 2 tiếng nổ lớn bên ngoài. Tổng thống Hollande cùng bộ trưởng Công an bí mật về ngay điện Élysée triệu tập một cuộc họp khẩn cấp của Hội đồng Quốc phòng và loan báo với cả nước: IS đã khai chiến với nước Pháp, và «nước Pháp trong tình trạng chiến tranh chống khủng bố».

Sau đó, bọn khủng bố tấn công nhà hát Bataclan và 2 quán ăn trong Quận X và Quận XI, nổ súng bừa bãi giết chết gần 100 người, phần đông là các bạn trẻ dưới 30 tuổi đang mê say nghe một ban nhạc Hoa Kỳ sang biểu diễn. Tại đây 1 tên khủng bố đã bị một cảnh sát bắn chết, một tên trốn thoát đang bị truy lùng.

Đến nửa đêm 13, vùng Quận X và Quận XI vẫn còn đông người. Vì xe bus và métro công cộng tạm ngừng hoạt động, lập tức nhiều gia đình các khu phố ở quanh mở rộng cửa mời bà con vào nghỉ chân, sưởi ấm, uống cà phê, trà nóng, ăn nhẹ. Trên điện thoại cá nhân, trên Ipad, Facebook phát đi rất nhiều lời mời người chưa có chỗ trú tạm về nhà mình, ghi rõ đường đi, địa chỉ, với phong trào «mở cửa» – Porte ouverte. Nhiều gia đình niêm yết ở cửa nhà «Porte Ouverte » mời khách vào nhà, có nước nóng, cà phê, nuớc chè, súp, nhà tắm bồn nước ấm và giường có chăn nệm. Rất nhiều người có người thân, bạn bè chết vì trúng đạn, trong cơn buồn đau khôn cùng lại bị bơ vơ trên đường phố giữa đêm đông lạnh buốt, được an ủi ấm cúng như thế.

Tình người còn biểu hiện sinh động là các nhóm và công ty taxi của cả 4 quận ở quanh đã lên đường sẵn sàng chở bà con đang mệt mỏi đau buồn về nhà miễn phí, khi các phương tiện công cộng tạm ngừng vì lý do an ninh. Có đến hơn 1.000 xe taxi tự đông rủ nhau làm việc thiện này, ở trước xe có ghi giòng chữ «Taxi miễn phí, xin mời!».

Xin ghi lại vài nét sơ sơ mà cao quý về tình người trong cơn hoạn nạn để gửi về nước cho người Việt thấy rõ trong một xã hội dân chủ văn minh, cuộc sống xã hội và trong từng gia đình đã hun đúc nên tình thương yêu nhau tự phát trong cơn hoạn nạn. (…)

TOW MỸ ĐẤU VỚI CHIẾN XA NGA TẠI SYRIA

HieuMinh Blog

Có thể nói, cuộc chiến giữa các phe phái tại Syria là cuộc chiến giữa vũ khí của Nga và Mỹ. Syria có nhiều phe phái, phe chính phủ của Assad được Nga hậu thuẫn, phe ISIS “phạt” các  nhóm rebels (phiến quân chống đối Assad), chiến với cả Assad.

Cuộc nội chiến đã đẩy hàng triệu người ra khỏi quê hương, hàng trăm ngàn người chết và gây ra thảm họa di dân lớn nhất sau thế chiến thứ 2, làm cho EU và Hoa Kỳ đau đầu.

Mỹ ủng hộ vài nhóm phiến quân chống Assad và tìm cách tiêu diệt ISIS, Nga giữ ghế cho Assad nên tìm cách rải thảm phiến quân do Mỹ ủng hộ, thỉnh thoảng ném bom vào ISIS để lấy cớ.

Nga tuyên bố dùng không quân diệt ISIS nhưng trong thực tế chỉ có 5% các vụ không kích nhắm vào nhà nước Hồi giáo, còn lại là tấn công các phe chống Assad nhằm giữ “mầu da trên xác chết”. Nga dùng cả tên lửa hành trình bắn từ biển Caspian vượt qua Iran vào Syria cách đó tới 1500km.

Chiến trường Syria nơi có Nga và Hoa Kỳ tham chiến. Ảnh: WP.

Với sự tham chiến trực tiếp của không quân, hải quân, và sự hỗ trợ mặt đất của các cố vấn Nga, dường như phía chống chính phủ đang ở thế bất lợi. Và quân chính phủ Assad được sự hỗ trợ của máy bay Nga bắt đầu tấn công trên bộ.

Tuy nhiên, họ đã vấp phải một loại vũ khí mà CIA đã cấp cho phiến quân. Đó chính là tên lửa hạng nhẹ TOW chống tăng. Chương trình này bắt đầu từ năm 2014 và vũ khí được chuyển cho Saudi Arabia qua nẻo Thổ Nhĩ Kỳ. Máy bay Nga lại xâm phạm vùng trời Thổ Nhĩ Kỳ không phải là vô tình.

Washington Post cho hay, chính quyền Saudi Arabia đã mua 13,795 tên lửa loại TOW (Tube-launched, Optically tracked, Wire-guided) và được phiến quân gọi là vũ khí thảm sát tăng (tank massacres). TOW là loại tên lửa bắn bằng kính quang học, có sợi dây nối sau khi bắn ra để điều khiền đường bay dích dắc tới mục tiêu tới 4km. Mỹ sản xuất từ năm 1970 và là vũ khí rất lợi hại trong việc bắn tăng và xe bọc thép với độ chính xác cao.

Trên YouTube có rất nhiều clip do phiến quân ghi lại TOW hạ xe tăng như thế nào. Trong chiến tranh Iraq, xe tăng mua của Nga chỉ là mục tiêu tập trận cho lính Mỹ trên bộ. Trong ngày đầu tấn công của quân chính phủ vào phiến quân tại Latakia, quê hương của Assad, hàng đoàn xe tăng sản xuất tại Nga đang chuẩn bị tấn công phiến quân thì bị hàng loạt tên lửa TOW bắn cháy, gây thiệt hại nặng nề.

Người ta đang nghĩ rằng, TOW đang đóng vai trò như tên lửa Stinger vác vai trong chiến tranh Afghanistan-Liên Xô. Trực thăng, MIG các loại là miếng mồi ngon cho các chiến binh chống lại sự chiếm đóng của Liên Xô và cuối cùng họ đã phải rút quân. Sự sụp đổ của đế chế này cũng bắt đầu từ đó.

Kết quả tìm kiếm trên Google trong cuộc chiến Ukrraine và Syria. Ảnh: Economist.

Putin đã thành công trong việc hướng dư luận từ cuộc chiến Ukraine sang Syria. Xem sự tìm kiếm trên Google là đủ hiểu Putin biết làm thế nào để thế giới chú ý tới cơ bắp của ông. Giống như Mỹ, Nga có thể tấn công bằng máy bay, tên lửa từ tầu ngầm, nhưng cuộc chiến trên bộ sẽ quyết định ai thắng thua. Nga đưa quân vào Syria dễ bị sa lầy như ở Afghanistan.

Hiện nay chương trình tài trợ của Hoa Kỳ cho phiến quân đã chấm dứt vì không hiệu quả, TT Obama cũng vửa thừa nhận trên truyền hình. Tuy nhiên tên lửa TOW có từ trước lại đang phát huy tại chiến trường. Dù nó không thể thay đổi cuộc chiến những sẽ làm chậm lại bước tiến của quân chính phủ.

Người ta đặt câu hỏi, điều gì xảy ra nếu Hoa Kỳ cung cấp tên lửa vác vai đất đối không Stinger cho phiến quân. Hoa Kỳ sợ loại tên lửa này rơi vào tay khủng bố dùng bắn máy bay hành khách của Mỹ nên đã không làm. Nếu Stinger và TOW cùng xuất hiện trên chiến trường thì bài học Afghanistan vẫn còn nguyên giá trị.

Trong thời điểm hiện tại, Nga đang giữ bầu trời Syria cho tới khi vài chiếc máy bay bị tên lửa tìm nhiệt bắt tín hiệu.

Không phải bỗng nhiên mà Bộ trưởng QP Hoa Kỳ nói tuần trước, hãy đợi xem quân Nga bị thiệt hại sẽ rõ bên nào thắng tại Syria. Dường như Hoa Kỳ đang rút khỏi Syria nhường lại chiến trường cho lính Nga và “tọa sơn quan hổ đấu”.

HM. 16-10-2015

 

 

 

Đọc lại và suy ngẫm


DuongVanMinh
Dương Văn Minh và Ngô Đình Diệm là những nhân vật lịch sử cần được xem xét kỹ khi nghiên cứu Chiến tranh Việt NamChiến tranh Đông Dương. Tướng chỉ huy đảo chính Dương Văn Minh lên nắm quyền lãnh đạo Việt Nam Cộng hòa sau cuộc đảo chính lịch sử ngày 1 tháng 11 năm 1963 với sự hành quyết Ngô Đình DiệmNgô Đình Nhu. Những ân oán, mâu thuẫn nào của bản thân và đại cục giữa Dương Văn Minh và Ngô Đình Diệm dẫn đến các quyết sách ảnh hưởng dòng chảy của lịch sử?

Trong vô số những khen chê của người đương thời và hậu thế đối với Dương Văn Minh, tôi để ý nhất lời của con trai của ông, Dương Minh Đức, trong một buổi phỏng vấn đã nói về cha mình[3]: “Ông là người không thích làm chính trị, mục tiêu suốt đời của ông là hòa giải, hòa bình dân tộc, nước Việt Nam phải do người Việt Nam làm chủ, vì vậy ngừng chiến là phương cách tốt nhất, bất cứ chính quyền phía nào nắm quyền cũng được, cũng là điều tốt nếu chính quyền đó biết lo cho dân”. “Ông cho rằng: nếu một chiến thắng mà phải đánh đổi bằng hàng triệu sinh mạng đồng bào thì đó không phải là một chiến thắng”. “Ông yêu hòa bình, ông đã nhiệt liệt hoan nghênh sự thành công của Chính phủ Cách mạng trong công cuộc vãn hồi hòa bình cho đất nước vào ngày 2 tháng 5 năm 1975 tại buổi lễ trả tự do cho các tướng lĩnh Việt Nam Cộng hòa trong nội các”. “Ông có nguyện vọng được trở về quê hương lúc cuối đời và sống như một người dân Việt Nam bình thường trong dinh thự Hoa Lan vẫn còn nguyên vẹn cùng bạn bè cũ “.

Sự thật lịch sử chỉ có một và lịch sử chỉ có thể xảy ra duy nhất một lần nhưng nghiên cứu lịch sử thì có thể viết đi, viết lại nhiều lần tùy theo góc nhìn của mỗi người và thời đại. Chịu khó lật đi lật lại nghiên cứu lịch sử. Đôi khi có những góc khuất đời người có thể giúp ta hiểu chân thực hơn những sự kiện và nhân vật. Thông tin về Dương Văn Minh và  Ngô Đình Diệm trên đây là tôi đang tra cứu tại các đường link trên Từ điển Bách Khoa Toàn thư Mở Wikipedia Tiếng Việt, dẫn liệu cập nhật đến ngày 6 tháng 11 năm 2015.

Chợt dưng tôi nhớ đến câu thơ ngộ nghĩnh vui vui  như câu đồng dao trẻ con của anh Văn Thanh mà các anh Hoàng Phủ Ngọc Tường, Nguyễn Trọng Tạo và Nguyễn Quang Lập đều thích, dù câu chuyện của tướng Dương không ăn nhập gì với “con chuồn ớt” :

Con chuồn ớt đậu trên cành ớt
Dẫu đỏ hết mình cũng chẳng thể nào cay.

(Nguyễn Trọng Tạo-  Văn Thanh một đường thơ)

Hoàng Kim