Chào ngày mới 18 tháng 12


DoPhu
CNM365. Chào ngày mới 18 tháng 12. Wikipedia Ngày này năm xưa. Ngày 8-18 tháng 12 năm 757 – Thi Thánh Đỗ Phủ trở về kinh thành Trường An làm quan trong triều đình  Đường Huyền Tông, sau một thời gian lánh nạn loạn An Sử.  Đỗ Phủ (712770) là một nhà thơ Trung Quốc nổi bật thời nhà Đường, cùng với Lý Bạch, ông được coi là một trong hai nhà thơ vĩ đại nhất Trung Quốc. Đỗ Phủ được các nhà phê bình Trung Quốc gọi là Thi thánhThi sử do đức độ cao thượng và tài năng tuyệt vời. Tầm vóc các tác phẩm của ông sánh với Shakespeare, Victor Hugo. Cuộc đời Đỗ Phủ, giống như đất nước Trung Hoa bị loạn lạc chiến tranh giằng xé liên miên và điêu đứng tột cùng vì thường xuyên biến động. Xem người đẹp múa kiếm (1) là một trong những bài thơ nổi tiếng của “thi thánh” ca ngợi tài nghệ múa kiếm tuyệt luân của mỹ nhân Công Tôn Đại Nương, gợi cho người đời sau của Việt Nam nhớ đến bài thơ Thuật hoài đêm thanh mài kiếm của Đặng Dung. Tác phẩm của ông gây ảnh hưởng lớn đến văn hóa Trung QuốcNhật Bản. Chủ tịch Hồ Chí Minh trong Di chúc có trích thơ Đỗ Phủ.


Pyotr Ilyich Tchaikovsky – The Nutcracker Ballet (Mariinsky Theatre)

Ngày 18 tháng 12 năm 1892 – kiệt tác Kẹp Hạt Dẻ của Tchaikovsky lần đầu tiên được công diễn tại Sankt-Peterburg, Nga. Pyotr Ilyich Tchaikovsky là một nhà soạn nhạc nổi tiếng người Nga thời kỳ âm nhạc lãng mạn. Tchaikovsky sáng tác các nhạc phẩm đậm chất Nga theo một lối rất riêng biệt ngân vang, sâu lắng, sự hòa hợp và giai điệu được phản ánh qua điệu nhạc, mặc dù ông không phải là thành viên của nhóm nhạc theo chủ nghĩa dân tộc “The Five“. Ông nổi tiếng vì đã biết kết hợp nhuần nhuyễn âm nhạc Nga với âm nhạc châu Âu, âm nhạc thành thị và nông thôn. Kiệt tác Kẹp Hạt Dẻ là vở ba lê, một trong những tác phẩm thành công nhất của Tchaikovsky hiện được công diễn nhiều nơi trên thế giới, chủ yếu vào dịp Giáng Sinh, nhất là ở Mỹ[2]: Những công ty ba lê chính của Mỹ thu 40% lợi nhuận hàng năm từ những vở kịch Kẹp Hạt Dẻ. Câu chuyện kể về một đêm Giáng sinh, gia đình cùng khách mời tụ họp trong phòng khách để trang trí cây thông Noel. Sau khi cây thông trang trí xong, bọn trẻ bước vào. Chúng ngẩn ngơ nhìn cây Noel lấp lánh với nến và đồ trang trí. Lễ hội bắt đầu. Người người đi diễu hành. Quà được phát tặng cho bọn trẻ. Khi chiếc đồng hồ con cú điểm tám giờ, một nhân vật bí ẩn bất ngờ bước vào căn phòng. Đó là “ông già Noel” cha đỡ đầu của bé Clara. Ông rất giỏi trong việc chế tạo đồ chơi và đã đem theo nhiều món quà cho lũ trẻ, bao gồm bốn con búp bê biết nhảy múa vui mắt. Sau đó ông cất chúng đi. Clara và bạn em buồn rầu vì những món đồ chơi thú vị bị đem cất, nhưng “ông già Noel” đã dành một món quà khác cho cô đó là một con búp bê làm bằng gỗ hình chú lính kẹp hạt dẻ được dùng để làm nứt vỏ hạt như cách các cô bé xinh xắn người Việt vẫn cắn hạt dưa. Những đứa trẻ khác thì lờ đi nhưng Clara lại rất thích. “Ông già Noel” tặng nó cho cô nhưng cậu bạn cô lại cố tình làm gãy nó, vì thế cô rất buồn. “Ông già Noel” sửa nó lại cho cô và dặn hai đứa trẻ phải biết yêu quý quà tặng. Trong đêm thiêng mọi người đã ngủ yên, cô bé quay lại phòng khách thăm chú lính Kẹp Hạt Dẻ yêu quý. Lúc cô lên giường thì đồng hồ điểm lúc nửa đêm và cô nhìn thấy “Ông già Noel” đang ngồi trên đỉnh của chiếc đồng hồ. Đột nhiên, lũ chuột khổng lồ bắt đầu kéo đến. Cây Noel trở nên cao vút. Chú Kẹp Hạt Dẻ cũng vụt lớn lên. Clara bị kẹt giữa cuộc chiến của đội quân bánh quy gừng và lũ chuột nhắt dưới sự điều khiển của vua Chuột. Lũ chuột bắt đầu cắn binh lính bánh quy gừng. Kẹp Hạt Dẻ dẫn đầu đội quân bánh quy gừng cùng với sự giúp đỡ của những chú lính chì và y tá búp bê. Khi thấy vua Chuột chiếm ưu thế và Kẹp Hạt Dẻ bị thương, Clara đã ném giày vào vua Chuột giúp cho chú Kẹp Hạt Dẻ chiến thắng. Lũ chuột rút lui và Kẹp Hạt Dẻ hóa thành một chàng hoàng tử khôi ngô tuấn tú. Anh dẫn Clara đi qua vầng trăng sáng tới rừng thơm, cùng những bông tuyết nhảy múa xung quanh họ. Clara và Hoàng tử trong chiếc thuyền vỏ hạt dẻ được bầy cá heo kéo tới Vương quốc Bánh Kẹo, được cai quản bởi Tiên Nho khô cho tới khi Hoàng Tử trở về. Anh đã thuật lại chuyện Clara đã giúp anh thắng vua Chuột như thế nào. Clara được ca ngợi như một người anh hùng vì đã hóa giải được lời nguyền của vua Chuột đối với Hoàng tử Kẹp Hạt Dẻ. Một lễ hội ca múa nhạc mừng vui được tổ chức với muôn ngàn bánh kẹo ngon từ khắp mọi nơi trên khắp thế giới đổ về cô bé và Hoàng tử của mình được trao vương miện bánh kẹo trong niềm sung sướng hạnh phúc. Trút bỏ mọi mệt mỏi, cô tận hưởng hạnh phúc trong niềm vui hân hoan.

Xuan Diệu
Ngày 18 tháng 12 năm 1985 là ngày mất của  Xuân Diệu,  ông hoàng thơ tình, cây đại thụ của nền thi ca hiện đại Việt Nam Ông sinh 2 tháng 2 năm 1916.  Di sản Xuân Diệu có trên 450 bài thơ (một số lớn nằm trong di cảo chưa công bố), một số truyện ngắn, nhiều bút ký, tiểu luận, phê bình văn học. Sinh thời Xuân Diệu từng nói: “Nhà văn tồn tại ở tác phẩm. Không có tác phẩm thì nhà văn ấy coi như đã chết.” Tác phẩm chính của Xuân Diệu gồm : Thơ thơ (1938, 1939, 1968, 1970);Gửi hương cho gió (1945, 1967); Ngọn Quốc kỳ (1945, 1961); Hội nghị non sông (1946); Dưới sao vàng (1949); Sáng (1953); Mẹ con (1954); Ngôi sao (1955); Riêng chung (1960); Mũi Cà Mau – Cầm tay (1962); Một khối hồng (1964); Hai đợt sóng (1967); Tôi giàu đôi mắt (1970); Hồn tôi đôi cánh (1976); Thanh ca (1982); Phần thông vàng (1939, truyện ngắn); Trường ca (1945, bút ký); Miền Nam nước Việt (1945, 1946, 1947, bút ký); Việt Nam nghìn dặm (1946, bút ký); Việt Nam trở dạ (1948, bút ký); Ký sự thăm nước Hung (1956, bút ký); Triều lên (1958, bút ký);  Tiểu luận phê bình Thanh niên với quốc văn (1945); Tiếng thơ (1951, 1954); Những bước đường tư tưởng của tôi (1958, hồi ký); Ba thi hào dân tộc (1959); Phê bình giới thiệu thơ (1960); Hồ Xuân Hương bà chúa thơ Nôm (1961); Trò chuyện với các bạn làm thơ trẻ (1961); Dao có mài mới sắc (1963); Thi hào dân tộc Nguyễn Du (1966); Đi trên đường lớn (1968); Thơ Trần Tế Xương (1970); Đọc thơ Nguyễn Khuyến (1971); Và cây đời mãi xanh tươi (1971); Mài sắt nên kim (1977); Lượng thông tin và những kỹ sư tâm hồn ấy (1978); Các nhà thơ cổ điển Việt Nam (tập I, 1981; tập II, 1982; Tìm hiểu Tản Đà (1982). Dịch thơ Thi hào Nadim Hitmet (1962); V.I. Lênin (1967); Vây giữa tình yêu (1968); Việt Nam hồn tôi (1974); Những nhà thơ Bungari (1978, 1985); Nhà thơ Nicôla Ghiđen (1982).[11] Trong sự nghiệp sáng tác thơ văn của mình, Xuân Diệu được biết đến như là một nhà thơ lãng mạn trữ tình, “nhà thơ mới nhất trong các nhà thơ mới” (Hoài Thanh), “ông hoàng của thơ tình”. Xuân Diệu là thành viên của Tự Lực Văn Đoàn và cũng đã là một trong những chủ soái của phong trào “Thơ Mới”. Hai tập Thơ thơGửi hương cho gió được giới văn học xem như là hai kiệt tác ca ngợi tình yêu và sự sống, niềm vui và đam mê sống. Năm 1944, Xuân Diệu tham gia phong trào Việt Minh, đảng viên Việt Nam Dân chủ Đảng, sau tham gia Đảng Cộng sản. Sau Cách mạng Tháng Tám, ông hoạt động trong Hội văn hóa cứu quốc, làm thư ký tạp chí Tiền phong của Hội. Sau đó ông công tác trong Hội văn nghệ Việt Nam, làm thư ký tòa soạn tạp chí Văn nghệViệt Bắc. Xuân Diệu tham gia ban chấp hành, nhiều năm là ủy viên thường vụ Hội Nhà văn Việt Nam.Từ đó, Xuân Diệu trở thành một trong những nhà thơ hàng đầu ca ngợi cách mạng, một “dòng thơ công dân”. Xuân Diệu từng là đại biểu Quốc hội Việt Nam khóa I. Ông còn được bầu là Viện sĩ thông tấn Viện Hàn lâm nghệ thuật nước Cộng hòa dân chủ Đức năm 1983. Ông đã được truy tặng Giải thưởng Hồ Chí Minh đợt I về văn học nghệ thuật (1996). “Thơ ông tài hoa, tinh tế và sang trọng” Trần Đăng Khoa đã đánh giá về Xuân Diệu như vậy trong Chân dung và đối thoại.

18 tháng 12

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia

Ngày 18 tháng 12 là ngày thứ 352 (353 trong năm nhuận) trong lịch Gregory. Còn 13 ngày trong năm.

« Tháng 12 năm 2015 »
CN T2 T3 T4 T5 T6 T7
1 2 3 4 5
6 7 8 9 10 11 12
13 14 15 16 17 18 19
20 21 22 23 24 25 26
27 28 29 30 31

Mục lục

Sự kiện

Người sinh

Người chết

Những ngày lễ và kỷ niệm

  • Ngày Người di cư Quốc tế (International Migrants Day)
Tháng 1 | Tháng 2 | Tháng 3 | Tháng 4 | Tháng 5 | Tháng 6 | Tháng 7 | Tháng 8 | Tháng 9 | Tháng 10 | Tháng 11 | Tháng 12

Tham khảo

 

Advertisements